Đang lúc Nhan Linh Tuyết chuẩn bị nhận lời Lãnh Liệt đi đến cấm khu Táng Thiên làm khách, đột nhiên. Ầm ầm!
Hư không trong nháy mắt nghiền nát.
Kèm theo một trận ánh sáng màu tím phiêu tiêu, một vị nữ tử mặc váy màu tím, dáng người mềm mại, quyến rũ động lòng người, bước ra giống như Mạn Đà La màu tím.
Làn da nàng ta trắng nõn, eo thon đầy đặn, khuôn mặt tinh xảo quyến rũ, đôi mắt như sóng thu, to tròn trong suốt.
Bước hoa sen di chuyển nhẹ nhàng, mưa sáng tung bay, dáng vẻ thướt tha, một cỗ khí tức mị hoặc khuếch tán tràn ngập, tựa như hoa khôi thanh lâu hại nước hại dân.
Sau khi Lãnh Liệt nhìn thấy vị nữ tử này, đột nhiên nhướng mày.
“Tử Uyển, ngươi tới làm cái gì!” Lãnh Liệt quát lớn.
Tử Uyển mỉm cười: “Ngươi đến làm cái gì thì tất nhiên bổn cô nương cũng đến làm cái đấy.”
Nói xong, nàng ta khẽ chào hướng thuyền Bạch Cốt Huyết, trên mặt mang theo nụ cười nhợt nhạt, lộ ra hàm răng trắng như tuyết trong suốt, ôn nhu nói: “Tiểu nữ tử Tử Uyển, đến từ Vãng Sinh Lâm, gặp qua Quỷ Mẫu đại nhân, ta phụng mệnh chủ nhân nhà ta, cố ý đến mời đại nhân đến Vãng Sinh Lâm làm khách.”
Vãng Sinh Lâm cũng là một trong sáu đại cấm khu, thanh danh xấu cũng không thua kém gì cấm khu Táng Thiên.
Còn chưa đợi Nhan Linh Tuyết đáp lại.
Ầm ầm!
Hư không lần thứ hai phá vỡ, chỉ thấy ngọn lửa và tinh hà tạo thành cầu nối từ chân trời kéo dài tới đây, một nam tử vóc người cường tráng tóc dài đỏ rực, thân trên để trần từ trên cây cầu lửa đi tới.
Giọng nói vang dội truyền đến: “Dương Tế của cấm khu Phần Thiên phụng mệnh đến đây mời Quỷ Mẫu đại nhân đi tới cấm khu Phần Thiên làm khách!”
Nhìn thấy Dương Tế đến, trên mặt Tử Uyển và Lãnh Liệt đều hiện lên vẻ kiêng kỵ.
Nhan Linh Tuyết cũng không nghĩ tới, mình lại có thể được nhiều người mời cùng một lúc như vậy, xem ra chủ nhân sau lưng những người này đã gấp gáp với việc phá bỏ nguyền rủa, thật vất vả lắm mới nhìn thấy một ví dụ sống động như mình đây, tất nhiên bọn họ chờ không kịp nữa rồi.
Lúc này, Lãnh Liệt lạnh lùng nói: “Hai người các ngươi có hiểu cái gì gọi là đến trước sau không? Là ta mời Quỷ Mẫu đại nhân trước.”
Tử Uyển cười quyến rũ: “Cấm khu Táng Thiên của ngươi rách nát không chịu nổi, có cái gì để đi chứ? Đương nhiên muốn đi cũng phải đi đến Vãng Sinh Lâm.”
Dương Tế tóc dài hỏa diễm càng đơn giản thô bạo, căn bản không nói một lời, hai tay mạnh mẽ chộp về phía hư không, trong nháy mắt hai đoàn ngọn lửa thần sáng chói nóng hiện ra, giống như hai mặt trời.
Hắn ta mạnh mẽ quét ngang ra, hai mặt trời đánh tới hướng phía Tử Uyển và Lãnh Liệt.
Uy năng khủng bố kia, thiêu đốt hư không, tràn ngập thiên địa.
Sắc mặt Tử Uyển và Lãnh Liệt lập tức biến đổi, vội vàng ra tay, thần quang quỷ dị màu xanh biếc hóa thành con giao long đánh ra từ trong tay Lãnh Liệt.
Một đóa hoa Mạn Đà La màu tím yêu diễm mở ra trước người Tử Uyển.
Ầm ầm!
Dưới thủ đoạn của hai người bọn họ, công kích của Dương Tế đã bị hóa giải thành công.
“Hừ, chút thực lực này của hai người các ngươi, vẫn không nên đi ra ngoài làm mất mặt, mau cút đi!” Dương Tế hừ lạnh nói.
“Dương Tế, ngươi thật sự nghĩ ta sợ ngươi sao?” Sát ý trong mắt Lãnh Liệt tăng vọt.
“Không phục? Vậy hãy thử nó đi!”
Nhìn thấy hai người sắp đánh nhau, Tử Uyển lại cười khẽ một tiếng: “Thật không biết các ngươi vội cái gì, chúng ta đều là phụng mệnh đến mời Quỷ Mẫu đại nhân, các ngươi không cảm thấy hành vi hiện tại có chút thất lễ sao?
Về phần đi đến nhà ai làm khách, là các ngươi nói thì tính sao? Đương nhiên là Quỷ Mẫu đại nhân nguốn ý đi đâu thì đi đến đó rồi.”
Tử Uyển rõ ràng là người rất có tâm kế, rất bình tĩnh, vừa chỉ ra thất lễ của hai người, lại vừa nâng cao Nhan Linh Tuyết lên.
Hai người còn lại tất nhiên cũng nhìn ra tâm tư của Tử Uyển, sắc mặt lúc này rất khó coi.
Tuy nhiên Tử Uyển nói thật sự rất đúng, quyền quyết định nằm trong tay Nhan Linh Tuyết.
Chỉ là Nhan Linh Tuyết làm người được mời lại một mực ở trong thuyền Bạch Cốt Huyết, chưa bao giờ lộ diện.
“Quỷ Mẫu đại nhân, không biết ý của ngài thế nào?”
Lúc này, cánh cửa Bạch Cốt Huyết Chu chậm rãi mở ra.
Ba người này lập tức nhìn, kết quả trong nháy mắt sững s .
Chỉ vì Quỷ Mẫu lúc này đang dựa vào trong lòng một nam nhân như một con chim nhỏ, người đàn ông kia ôm Quỷ Mẫu, từng bước từng bước từ trong cửa đi ra.
Mà nam nhân đó chính là Cố Thanh Phong.
Ba người đến từ cấm khu này cho dù có đánh chết cũng sẽ không nghĩ tới, người cùng cấp bậc với gia chủ nhà mình, vả lại kiếp trước thanh danh hung ác hiển hách như Quỷ Mẫu đại nhân, vậy mà có một ngày sẽ giống như một nữ tỳ, rúc vào trong ngực nam tử, hơn nữa tay nam tử còn rất càn rỡ.
Chẳng lẽ Quỷ Mẫu chính là người ham mê tham luyến nam sắc như vậy sao? Nam tử này là nam sủng của nàng ta?
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Tử Uyển có chút khó coi, hai vị nam tử khác thì là thêm vài phần tin tưởng.
“Bái kiến Quỷ Mẫu đại nhân.”
Tuy rằng ba người này có tâm tư khác nhau, nhưng trên mặt vẫn có cung kính.
Nhan Linh Tuyết cũng có chút tự kiềm chế thân phận, muốn giũa dụa ra khỏi lồng ngực Cố Thanh Phong, nàng ta dù sao cũng là người cần mặt mũi, đường đường là cường giả cấp bậc Tiên Quân nửa bước, lại rúc vào trong ngực nam nhân thì ra thể thống gì, nhưng mà nàng ta giãy dụa một chút lại không thể thoát ra được, cho nên chỉ đành chấp nhận.
Chương 1092 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]