“Ngươi nói bậy! Bởi vì căn bản ngươi không trúng độc, cho nên mới dám bôi nhọ Đạo độc Thiên Khô của ta như thế! Đạo độc Thiên Khô chính là kiệt tác cả đời của ta, là nghiên cứu căn cứ vào nguyền rủa kỷ nguyên chế tạo ra, là kỳ độc cường đại nhất trên thế giới! Đừng nói là nửa bước Tiên Quân, cho dù là Tiên Quân thật sự trúng độc này cũng phải chết!”
“Ồ? Xem ra ngươi vẫn không tin, vậy còn không cho bổn đế thêm một chút đi?” Cố Thanh Phong cười như không cười nói.
Giết người mà, phải tru tâm trước!
Hoa Thái Ngữ hổn hển không nói hai lời, trực tiếp từ trong lẵng hoa lấy ra một đóa hoa nhỏ màu trắng giống hệt lúc trước.
Hoa này rất bình thường giống như một đoá hoa dại ven đường, không bắt mắt chút nào.
Nhưng ai cũng không ngờ tới, đoá hoa này chính là Đạo độc Thiên Khô.
Hoa Thải Ngữ vung ra một chưởng, đoá hoa nhỏ màu trắng trong nháy mắt hóa thành phấn hoa đầy trời, cuốn về phía Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong cũng không né tránh, cũng không phòng ngự, tùy ý để cho Đạo độc Thiên Khô rơi vào trên người mình, hắn thậm chí còn ngửi ngửi.
Vẻ mặt say sưa.
“Không thể không nói, độc tính này tuy rằng không được tốt lắm, nhưng mùi hương cũng được, về sau bổn đế làm hương liệu sẽ dùng đạo độc Thiên Khô.”
Hoa Thái Ngữ không nói gì, đôi mắt tràn ngập tơ máu nhìn chằm chằm Cố Thanh Phong, kỳ thật nội tâm đã cực kỳ tức giận.
Hắn ta tỉ mỉ chế tác độc dược, lại bị người khác nói thành hương liệu, cái này quả thực còn khó chịu hơn so với việc giết hắn ta.
Nhưng mà thời gian trôi qua từng giây từng phút, Cố Thanh Phong vẫn vui vẻ như trước.
Cuối cùng Hoa Thái Ngữ cũng đã sụp đổ.
“Cái này không thể nào!! Ngươi làm sao có thể miễn nhiễm đạo độc Thiên Khô, trên đời này không thể nào có người miễn nhiễm được!”
“Được rồi, mang theo kinh ngạc của ngươi xuống địa ngục đi.”
Cố Thanh Phong phất phất tay, vô số Quỷ Thần Chi Xúc mãnh liệt đi về hướng hắn ta.
Chỉ thấy Hoa Thái Ngữ vẻ mặt điên cuồng nói: “Muốn giết ta sao? Kỷ nguyên chi kiếp cũng không giết được ta, ngươi cũng không được!”
Nói xong, trước người Hoa Thải Ngữ lại xuất hiện một cái động lớn quỷ dị, đầu động là một vùng biển hoa mênh mông vô bờ, giống như toàn bộ thế giới đều là thế giới hoa.
Vèo!
Hoa Thái Ngữ chui vào thế giới hoa, cửa động trong nháy mắt biến mất, vô số Quỷ Thần Chi Xúc tu đập vào không trung.
Sắc mặt Cố Thanh Phong đột nhiên trở nên âm trầm.
Đi tới trước mặt Nhan Linh Tuyết đang quỳ trên mặt đất, từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Vừa rồi là cái gì?”
Nhan Linh Tuyết tất nhiên không dám giấu diếm, nàng ta run rẩy nói: “Đó là thế giới quy luật do Hoa Thải Ngữ xây dựng, giống như giới vực Luân Hồi của ta, thủ đoạn độc đạo mạnh nhất của hắn ta vô dụng với ngài, cho nên hắn ta sợ hãi ngay lập tức trốn vào thế giới của mình.”
“Ồ?”
Cố Thanh Phong híp mắt, trầm giọng nói: “Lúc trước khi bổn đế bắt ngươi, vì sao ngươi không trốn vào giới vực Luân Hồi?”
“Đó là bởi vì… Giới vực Luân Hồi ta xây dựng chưa hoàn thiện, không đủ để trốn tránh. Nếu như hoàn thiện, lúc trước ta cũng không cần trốn vào Luân Hồi để tránh né kỷ nguyên chi kiếp, hoàn toàn có thể giống như đám người Hoa Thải Ngữ, vượt qua tai kiếp dựa vào thế giới pháp tắc.”
Cố Thanh Phong hiện tại xem như đã nghe hiểu, thì ra là Nhan Linh Tuyết đồ bỏ đi, hắn đoán chỉ sợ Nhan Linh Tuyết là đồ bỏ đi nhất trong nhóm đồ thải cấp bậc nửa bước Tiên Quân.
Vốn tồn tại như nàng ta đã nên chết ở kỷ nguyên trước từ lâu, nhưng vừa hay thứ nàng ta tu chính là Luân Hồi Áo nghĩa, mượn Luân Hồi sống lại một đời.
Hiểu rõ thì hiểu, nhưng Cố Thanh Phong hiện tại rất khó chịu, vậy mà để cho Hoa Thải Ngữ chạy mất.
Chiến đấu thì chắc chắn hắn không sợ, nhưng đối phương trốn vào thế giới pháp tắc, hắn quả thật không có biện pháp gì hay, muốn tìm cũng tìm không tìm được.
“Nhân vật cấp bậc nửa bước Tiên Quân như các ngươi có phương pháp gì khoá thế giới của đối phương không? Nếu như không cách nào khoá, vậy chẳng phải có nghĩa giữa các ngươi chả ai giết được ai sao? Đánh không lại thì trốn vào thế giới.”
Nhan Linh Tuyết vội vàng nói: “Đế quân đại nhân, thế giới của bọn họ nếu là lấy pháp tắc xây dựng, cho nên chỉ cần khoá pháp tắc của đối phương là được.”
“Vậy thì phải khoá pháp tắc đối phương như thế nào?” Cố Thanh Phong hỏi.
“Cái này…” Vẻ mặt Nhan Linh Tuyết đột nhiên khó xử.
“Cái này cái kia cái gì, mau nói đi!”
“Người cảnh giới cao muốn khoá người có cảnh giới thấp rất đơn giản, chỉ cần trong đầu có ý niệm là được, nhưng cảnh giới thấp nếu muốn khoá cảnh giới cao thì vô cùng gian nan, cần mượn Thần Thông Bí Pháp Bất Khả.”
Vừa nghe hai chữ cảnh giới, đã dứt khoát bỏ qua.
“Ngươi có thể khóa Hoa Thải Ngữ không?”
Nhan Linh Tuyết lắc đầu: “Cảnh giới của ta không cao bằng hắn ta.”
Cố Thanh Phong đột nhiên cảm thấy không vui, tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi có thể khoá bí pháp của đối phương không?”
Nhan Linh Tuyết lại lần nữa lắc đầu: “Ta không biết.”
Cố Thanh Phong bốc hỏa.
Hắn nhìn Nhan Linh Tuyết quỳ rạp trước người mình, tức giận nói: “Tiện nhân nhà ngươi, cái này không biết cái kia cũng không biết, ngươi có biết ngươi như này sẽ làm cho bổn đế hiện tại rất bực không!”
Sau khi phát tiết lửa giận xong, Cố Thanh Phong vẫn cảm thấy khó hiểu, hắn nhìn về phía Vãng Sinh Lám của Hoa Thải Ngữ uy hiếp nói: “Tên ẻo lả kia, mau ra đây cho bổn đế, nếu không ta đập sào huyệt của ngươi!”
Tuy nhiên, không ai trả lời.
Chương 1098 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]