Trong khi mọi người đang cười nhạo Cố Thanh Phong, Hướng Thiên Vấn và hộ đạo giả của hắn ta đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều nhìn thấy vẻ kinh hoàng trong mắt của đối phương. Bởi vì chỉ có hai người bọn hắn biết, Diệt Thế Ma Đế muốn lộ diện thân phận rồi!
Kết hợp với những lời đồn đại trước đây về Diệt Thế Ma Đế, bọn họ kỳ thực cũng đã biết rõ Cố Thanh Phong tham gia đại hội Tiên Vương đại hội với mục đích gì.
Người này qua đây để ăn tiệc buffet đấy!
Những người ngồi ở đây hôm nay, ai cũng có thể chết!
Nhưng Hướng Thiên Vấn không muốn chết, tốt xấu gì hắn ta đã từng dẫn đường giúp Diệt Thế Ma đế. Có chút phần ân tình này, tỷ lệ sống sót của hắn ta nhất định sẽ cao hơn những người khác.
Vì vậy, trong khi mọi người cười nhạo Cố Thanh Phong, hắn ta đột nhiên đứng ra xuất hiện trên đấu trường.
Các tiên vương đột nhiên cau mày, có người quát hỏi: “Hướng Thiên Vấn, ngươi muốn làm gì?”
Hướng Thiên Vấn cười lạnh đáp: “Bổn thiếu gia muốn làm gì à? Bổn thiếu gia chỉ là muốn nói cho các ngươi biết, Thanh Phong đạo trưởng là nhân vật cực kỳ tôn quý, cái thứ như các ngươi cũng dám cười nhạo ngài sao? Một đám có mắt không tròng! Còn không mau tạ lỗi với Thanh Phong đạo trưởng!”
Những lời này vừa nói ra, tất cả tiên vương đều sững sờ không dám tin nhìn về phía Hướng Thiên Vấn, cảm thấy thằng nhãi này điên rồi.
Cho dù Yểm Nhật tông có là thế lực lớn, nhưng cũng không phải nguyên nhân để một tên chuẩn tiên vương hèn mọn dám càn rỡ trước các thế lực lớn như vậy.
Trong nhất thời, có người thì chế giễu, có người thì cảnh giác.
Những người cảnh giác cho rằng Hướng Thiên Vấn có thể trở thành thiếu chủ của Yểm Nhật tông thì không thể là kẻ ngốc. Vậy tại sao hắn ta lại sẵn sàng đứng ra nói thay cho Thanh Phong đạo nhân?
Lại còn mạo muội xúc phạm mọi thế lực, sao phải như vậy?
Vậy thì chỉ còn một khả năng, Hướng Thiên Vấn cảm thấy dù có đắc tội với các thế lực lớn thì cũng phải giao hảo với Thanh Phong đạo nhân, khoản giao dịch này là có lợi nhất.
“Hướng Thiên Vấn, tiểu bối như ngươi mà dám nói xằng nói bậy. Thanh Phong đạo nhân đã phá vỡ quy củ, khiến mọi người phẫn nộ. Nếu như ngươi không muốn chết thì mau cút ra ngoài!”
“Tiểu tử, nể tình Yểm Nhật tông chúng ta có thể tha cho ngươi lần này, mau lui ra đi!”
Đối mặt với khí thế đáng sợ, những lời quát mắt tàn nhẫn của các tiên vương. Nếu như là ngày thường, Hướng Thiên Vấn sẽ sợ tè ra quần.
Cho dù hắn ta là thiếu chủ của Yểm Nhật tông, có trăm lá gan cũng không dám đắc tội với thế lực của các phương. Nếu thật sự làm như vậy, ngay hôm sau hắn sẽ bị trục xuất khỏi Yểm Nhật tông không cần nghi ngờ.
Sau đó sẽ tuyên bố rằng Hướng Thiên Vấn đã bị Yểm Nhật tông vứt bỏ, tất cả các hành vi và lời nói đều là hành động cá nhân, không liên quan gì đến Yểm Nhật tông.
Nhưng hôm nay, Hướng Thiên Vấn lại dám!
Bởi vì đứng sau lưng hắn không phải Yểm Nhật Tông, mà là Diệt Thế Ma Đế!
“Hừ!” Hướng Thiên Vấn hừ lạnh một tiếng: “Mấy kẻ các ngươi ra vẻ đạo mạo, nói thì bùi tai lắm. Theo ta thấy, rõ ràng là các ngươi muốn cướp tiên vương binh của Thanh Phong đạo trưởng!”
Xung quanh lập tức ồ lên.
Những thiên kiêu từng quen thuộc với Hướng Thiên Vấn nhìn hắn ta với vẻ mặt không dám tin.
Hướng huynh trước đây không như vậy, sao hôm nay cứ như bị trúng gió?
“Hỗn xược!” Tần sư thúc giận dữ quở trách.
Người khác có thể nể mặt mũi Yểm Nhật tông vài phần, nhưng Tiệt Thiên giáo bọn họ sẽ không!
Tiệt Thiên Giáo là một thế lực hàng đầu, Yểm Nhật tông hoàn toàn không thể sánh được.
“Hướng Thiên Vấn, ngươi toàn nói những lời xằng bậy. Chúng ta bắt hắn rõ ràng là để cho Vạn gia một lời giải thích, là Thanh Phong đạo nhân hắn phạm quy tắc trước!”
Sự châm chọc trên khuôn mặt Hướng Thiên Vấn ngày càng đậm, nhưng trong lòng hắn ta lại cảm thấy cực kỳ sảng khoái, cảm giác có người bảo kê đúng là không tồi.
“Tần tiền bối, ta gọi ông một tiếng tiền bối, nhưng tiền bối cũng không thể nói nhảm như vậy được. Bản thân Vạn Thiên Thành đáng chết, ai bảo thực lực của lão ta quá yếu, ngay cả mấy trăm tấm phù triện của Thanh Phong đạo nhân cũng không đỡ được?
Với thực lực yếu ớt như vậy, e rằng một ngày nào đó ra ngoài có thể sẽ bị viên đá bay tới đập chết không chừng, ông có thể trách Thanh Phong đạo nhân sao?”
Tần sư thúc xém nữa là nổ tung. Ông ta không ngờ Hướng Thiên Vấn lại vô liêm sỉ đến mức đảo trắng thay đen như vậy.
“Diệp đạo hữu, mau đưa thiếu chủ nhà ngươi cút đi!” Tần sư thúc rống to.
Ai ngờ hộ đạo giả của Hướng Thiên Vấn là Diệp lão cũng bước vào đấu trường, đứng cạnh Hướng Thiên Vấn và hét lên với vẻ mặt nghiêm nghị: “Quyết định của thiếu chủ chính là quyết định của tôi!”
Mọi người chỉ cảm thấy đỉnh đầu như bị sét đánh, người trẻ điên rồi, người già cũng điên luôn rồi.
Vì một chuẩn tiên vương không rõ lai lịch, một già một trẻ lại lựa chọn trở thành kẻ thù của các thế lực lớn!
Hướng Thiên Vấn cũng nghiêm mặt nói: “Hôm nay, nếu có ai trong số các ngươi muốn chạm vào Thanh Phong đạo trưởng thì trước tiên hãy…”
“Mịa mày cút ra cho ông!”
Bịch!
Hướng Thiên Vấn còn chưa nói xong, phía sau lưng hắn đã truyền đến một tiếng chửi rủa, sau đó cảm thấy trên mông bị một lực rất lớn đá vào.
Cả người mất kiểm soát bay ra ngoài ngã sấp xuống như chụp ếch.
Diệp lão cũng bay ra cùng hắn ta luôn.
“Hai người các ngươi đang ngăn trở Bổn đế đấy có biết không?”
Giọng nói mất kiên nhẫn của Cố Thanh Phong vang lên.
Chương 1122 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]