Cố Thanh Phong ngẩng đầu nhìn Tiên Vương kiếp khủng bố trên trời, khóe miệng lộ ra một nụ cười nham hiểm. Theo thời gian trôi qua, mây độ kiếp trên bầu trời càng lúc càng dày nặng.
Bốn phía hư không, dòng sông pháp tắc đều như rơi vào hắc ám vô biên, khí tức kiếp nạn kinh khủng, làm cho dòng sông pháp tắc trở nên yên tĩnh.
“Cho nên nói rốt cuộc ai mới là thiên mệnh chi tử chứ? Vì sao bổn đế cảm giác căn bản không cần thôn phệ Kim Long số mệnh?”
Cố Thanh Phong ngông cuồng cười lớn, đúng là vận may đến muốn cản cũng không cản được mà, đầu tiên là đưa người nhà cường lực tới, bây giờ lại bắt đầu đưa thiên kiếp.
Chẳng lẽ, là bởi vì mình không ngừng thôn phệ Kim Long số mệnh, dẫn đến số mệnh bản thân càng ngày càng thịnh vượng, cho nên mới có chỗ tốt như vậy?
Cố Thanh Phong đã không hiểu, hắn cũng không muốn hiểu.
Đôi khi bữa ăn đến tận miệng, cũng là một loại hạnh phúc, không nhất thiết phải tìm hiểu rõ ràng rằng gạo được trồng từ ruộng nào.
Oanh ——!
Mây kiếp trên bầu trời quay cuồng, vang lên từng tiếng sấm rền vang, ầm ầm rung động, vang vọng phía chân trời, chấn động đến mức hư không kích động, nước sông chảy ngược.
Từng đạo kiếp lôi ầm ĩ chói sáng to lớn giống như long xà, kích động xuyên qua chỗ sâu trong mây kiếp, làm cho người khác nhìn cũng cảm thấy sợ hãi, không khỏi rét run.
“Tới rồi.” Cố Thanh Phong đột nhiên mở miệng nói.
Khi hắn vừa dứt lời.
Ầm ầm!!
Tất cả âm thanh trong thiên địa đều bị kiếp lôi bao phủ.
Chỉ thấy mây kiếp sôi trào, một vùng lôi đình kiếp quang xé nát hắc ám, ầm ầm hạ xuống.
Hào quang thịnh vượng, giống như ban ngày, chiếu sáng càn khôn.
“Khặc khặc khặc…. Hãy đến dữ dội hơn đi!”
Cố Thanh Phong ở trong lôi quang cười một cách điên cuồng, khu động bổn nguyên tai kiếp trong cơ thể, lúc này há to miệng.
Lẩm bẩm!
Một mảnh kiếp quang kia lại giống như cá voi đang hút nước, tất cả đều bị hắn nuốt vào trong bụng, dung hợp ở trong bổn nguyên thiên kiếp.
“Cái này…” Tiệt Thiên đạo tử vẫn bị bắt làm tù binh đều trợn tròn mắt, hắn ta vốn tưởng rằng cơ hội của mình đã tới, thừa dịp Diệt Thế Ma Đế độ kiếp, hắn ta có thể chạy thoát.
Hắn ta quen thuộc với loại chuyện này, trước kia có kinh nghiệm mấy lần chạy trốn trong chỗ chết đều là như vậy.
Những kẻ địch cường đại kia sẽ gặp phải đủ loại ngoài ý muốn, duy chỉ có mình chạy thoát thân, sau đó đại nạn không chết tất có hậu phúc.
Nhưng hôm nay, Tiệt Thiên đạo tử lại cảm thấy trải nghiệm lúc này không giống với trước kia.
Đầu tiên là Thanh Lân Đại Mãng bị Diệt Thế Ma Đế nuốt chửng, hiện tại trời giáng lôi kiếp cũng bị nuốt tuốt, đây chính là thực lực của Ma Đế sao?
Loại tồn tại này sợ là khi hắn ta trưởng thành cũng không phải đối thủ đúng không?
Tiệt Thiên đạo tử vẫn luôn tin tưởng vững chắc mình là vô địch, bây giờ đánh không lại người ta nhưng tương lai vẫn có thể đánh bại hắn, nhưng sau khi hắn ta chứng kiến nhận thức được ma uy ngập trời của Diệt Thế Ma Đế, hắn ta đã dao động.
Diệt Thế Ma Đế, thật sự không phải sức người có thể địch lại!
Lúc này, Cố Thanh Phong đột nhiên bay lên trời, trong tay cầm Tiệt Thiên đạo tử trực tiếp vọt hướng tới mây kiếp.
Hắn cũng không có kiên nhẫn chờ đợi thiên kiếp ấp ủ.
Trên người hắn quấn quanh ma quang u ám cấm kỵ, hắn như thần như ma, một chưởng thò ra muốn xé nát mây kiếp trực tiếp cắn nuốt.
Mây kiếp vào giờ khắc này dường như bị chọc giận, thiên uy không thể xúc phạm.
Kiếp quang mãnh liệt oanh ầm rít gào, hóa thành lôi đình cuồn cuộn phóng ra, giống như muốn nuốt chửng bóng người Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong cười dữ tợn, đang muốn há miệng cắn nuốt, đột nhiên, một đạo u quang từ trong nhẫn Càn Khôn bắn ra.
Rõ ràng là thượng cổ Tiên Vương binh trước đó của Triệt Thiên đạo tử, Côn Ngô Kiếm!
Trên Côn Ngô Kiếm mơ hồ hiện ra một bóng người của vị lão giả.
“Tiểu tử, sau một kiếm này, lão phu sẽ tan thành mây khói, sau khi ngươi thoát khỏi vây khốn, tu hành thật tốt, nhớ báo thù cho lão phu!”
Xẹt!
Một đạo kiếm quang rực rỡ từ từ dâng lên, kinh khủng như mặt trời, chiếu rọi bầu trời, dường như không có gì kiên cố mà không phá vỡ nổi, bất luận lời nào cũng không thể hình dung được sự khủng bố của kiếm khí này.
“Khặc khặc khặc…. hoá ra là tàn hồn của một nửa bước Tiên Quân kỷ nguyên trước, bổn đế đã nói rồi, thiên mệnh chi tử làm sao có thể không có lão gia gia đi theo được.”
Cố Thanh Phong trong lúc điên cuồng cười, kiếm quang rực rỡ kia đã xuyên qua lồng ngực hắn.
Lồng ngực của hắn trong nháy mắt bị xuyên thủng một cái lỗ lớn, từ phía trước người xuyên qua cái lỗ thậm chí có thể nhìn thấy tình cảnh phía sau.
“Tiểu tử! Ngay lúc này, chạy đi!” Lão giả điên cuồng gầm lên một tiếng, lập tức linh hồn và thân thể tan thành mây khói.
Côn Ngô Kiếm phát ra từng trận gào thét, trở nên uể oải không gượng dậy nổi.
Tiệt Thiên đạo tử mắt muốn nứt ra, nhưng cũng bất chấp những thứ khác, liều mạng giãy dụa muốn bỏ chạy.
Nhưng mà, một giây sau, vô số tai kiếp ập đến cuồn cuộn, lỗ lớn trước ngực Cố Thanh Phong trong nháy mắt khôi phục lại như cũ.
Lúc này, thiên kiếp cũng rơi vào đỉnh đầu hắn, trực tiếp bị nó hấp thu, trong lúc nhất thời tắm rửa trong lôi đình, tựa như thiên thần, càng uy thế hơn.
“Làm sao có thể!!” Tiệt Thiên đạo tử không thể tin điên cuồng hét lên.
“Khặc khặc khặc… Chỉ có chút mánh khóe này cũng muốn ngăn cản bổn đế!?”
Chương 1138 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]