Ngay từ đầu, Cố Thanh Phong còn tò mò khống chế số kiếp vô lượng, đi tìm hiểu địa điểm chỉ dẫn, kết quả phát hiện đó là một khuê phòng của nữ tử. Hay thật, cốt truyện của thiên mệnh chi tử đúng là phong phú.
Hắn cũng không cần nghĩ cũng biết, nếu hắn thật sự đi mảnh vỡ còn lại kia, chắc chắn có thể có một đoạn nhân duyên mong manh ngắn ngủi với nữ tử kia.
Khi không làm tốt còn gặp nữ tử đang tắm vân vân.
Ừng…. ực! Thô tục!
Cố Thanh Phong mới lười phản ứng với loại chuyện dở tệ này, đương nhiên là trở về Tiệt Thiên Giáo quan trọng hơn, còn vị xinh đẹp kia… sư tôn cấp bậc nửa bước Tiên Quân còn đang chờ.
Vì thế hắn trực tiếp xuất ra ngọc phù truyền tấn, thông báo cho Tiệt Thiên Giáo.
Đợi không lâu, một cường giả Tiên Vương ngay lập tức đến nghênh đón.
Đó là một vị nam tử trung niên dáng vẻ kiếm tu, một thân đạo bào, chân giẫm phi kiếm, vô cùng tiêu sái phong nhã.
Thông qua trí nhớ của Triệt Thiên đạo tử hắn biết được người này tên là Thương Hạo Nhiên, là một vị cường giả Chuẩn Tiên Vương, chính là một vị hộ pháp của Tiệt Thiên Giáo.
Thương Hạo Nhiên sau khi nhìn thấy Cố Thanh Phong thì vui mừng, vội vàng từ trên phi kiếm đáp xuống.
“Đạo tử đại nhân, cuối cùng người cũng đã trở lại! Chuyện Diệt Thế Ma Đế bất ngờ xuất hiện ở đại hội Tiên Vương, trong giáo trên dưới đều biết được, giáo chủ đại nhân phái ra mấy vị Tiên Vương cùng vô số đệ tử môn nhân ra ngoài tìm kiếm người, không ngờ tới người lại có thể tự mình trở về.”
Cố Thanh Phong lạnh nhạt cười: “Làm cho Thương hộ pháp lo lắng rồi, bản đạo cũng không có gì đáng ngại.”
Thương Hạo Nhiên đang muốn nói gì đó, ánh mắt nhìn về phía Cố Thanh Phong lại đột nhiên ngưng tụ, lập tức đồng tử co rút lại, kinh hãi nói: “Đạo tử đại nhân, ngài đây là đã đột phá rồi sao!?”
“Gặp họa được phúc, may mắn mà thôi.” Cố Thanh Phong thản nhiên nói, không cần giải thích với Thương Hạo Nhiên, bởi vì ông ta không xứng.
Thương Hạo Nhiên hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên sự hâm mộ nồng đậm: “Đạo tử đại nhân quá mức khiêm tốn, không biết có bao nhiêu thiên kiêu bị kẹt chết ở cảnh giới Tiên Vương, những người có thể đột phá thật sự rất hiếm.
Đương nhiên, với thiên tư của ngài, đột phá Tiên Vương chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn gì, chỉ là không nghĩ tới lại có thể nhanh như vậy, đúng rồi, đạo tử đại nhân, ngài…”
Thương Hạo Nhiên đang muốn nói gì đó, kết quả ánh mắt lại ngưng tụ, đồng tử trong nháy mắt co rút thành hình kim, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào một chiếc gương đồng cổ xưa đang chơi đùa trong tay Cố Thanh Phong.
Ông ta kinh ngạc hét lên: “Tiên Vương binh thượng cổ”
“Đạo tử đại nhân, ngài đây lại có được một kiện Tiên Vương binh thượng cổ sao?”
“May mắn mà thôi, lúc trước đi dạo ở quầy hàng phường thị, trong lúc vô tình mua được.”
Khóe miệng Thương Hạo Nhiên không ngừng co giật, tuy rằng hắn đã sớm biết đạo tử nhà mình hồng vận tề thiên, nhưng lại không nghĩ tới nó lại khoa trương như vậy, đây đâu phải là tề thiên? Rõ ràng chính là nghịch thiên!
Ra khỏi cửa một chuyến, người khác đều bị Diệt Thế Ma Đế hút hết sức mạnh, chỉ có đạo tử của mình, tu vi chẳng những không lùi còn thành Tiên Vương, lại còn thu hoạch một kiện Tiên Vương binh thượng cổ, cái này tìm ai nói lý lẽ?
Thật ra cũng do Thương Hạo Nhiên không biết rõ chân tướng, nếu không ông ta chắc chắn sẽ không hâm mộ vận khí của Tiệt Thiên đạo tử, dù sao Tiệt Thiên đạo tử thực sự hiện tại ngay cả tro cốt cũng ném đi rồi.
“Được rồi, ít nói thôi, mau trở về Tiệt Thiên Giáo đi, đừng để cho giáo chủ bọn họ lo lắng.”
“Vâng, đạo tử đại nhân, là ta sơ suất.”
Sau đó, hai người trực tiếp trở về Tiệt Thiên Giáo.
Khu vực Tiệt Thiên Giáo rất rộng lớn, so với tiên triều Tinh Cực mà Cố Thanh Phong đã từng ở còn lớn hơn, giống như một thế giới rộng lớn, rộng lớn vô tận.
Có thể có được địa bàn rộng lớn như vậy ở Tinh Hư thứ nhất, thì thực lực của Tiệt Thiên Giáo tất nhiên cũng không thể nghi ngờ.
Cơ bản có thể coi là đại giáo đệ nhất trong Tinh Hư thứ nhất.
Sau khi trở lại Tiệt Thiên Giáo, hai người đi thẳng tới sơn môn, dọc theo đường đi gặp vô số đệ tử trong giáo phái.
Những đệ tử kia sau khi nhìn thấy Cố Thanh Phong, giống như nhìn thấy minh tinh, vẻ mặt của mỗi người đầy vẻ hưng phấn, xếp hàng tới chào hỏi.
Một số nữ đệ tử thậm chí tới tâm sự, còn rơi lệ khi nhìn thấy Tiệt Thiên đạo tử không chết.
Tâm trạng Cố Thanh Phong lại không tốt được lắm.
Hắn đang suy nghĩ, nếu như mình sớm có được sức mạnh của số mệnh thì tốt biết bao, haizzz, cảm giác như đã lãng phí cả nửa đời.
Một canh giờ sau, Cố Thanh Phong đi tới sảnh chính của Tiệt Thiên Giáo, gặp được giáo chủ Tiệt Thiên Giáo Lữ Văn, là một nho sinh trung niên, không giống người đứng đầu một giáo, ngược lại càng giống một vị tiên sinh dạy học hơn.
“Diệp Sở sư đệ, bình an trở về là tốt rồi.” Lữ Văn nói với vẻ mặt đầy sự quan tâm.
Đúng vậy, Triệt Thiên đạo tử tên là Diệp Sở.
Chỉ cần nhìn cái tên này, không khó để suy đoán ra vì sao hắn ta là thiên mệnh chi tử.
Về phần vì sao là sư đệ, đó là bởi vì sư tôn của Diệp Sở là thái thượng trưởng lão, người được cho là tồn tại trên Tiên Vương.
Vì sao lại cho là tồn tại trên Tiên Vương, bởi vì sư tôn của Diệp Sở chưa bao giờ ra tay, nhưng cho dù là Lữ Văn thân là Tiên Vương đỉnh phong khi nhìn thấy cũng phải giữ lễ độ của đệ tử.
Chương 1141 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]