Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1177: CHƯƠNG 1176: SỰ KHINH THƯỜNG ĐẾN TỪ HOANG THIÊN TIÊN QUÂN (2)

“Vẫn xin Hoang Thiên Tiên Quân ra tay, hàng phục ma đầu này!” Đại trưởng lão khẩn cầu nói. Hoang Thiên Tiên Quân nghe thấy vậy thì lập tức yên tâm. Hắn ta còn tưởng rằng Cố Thanh Phong ngông cuồng như thế là bởi vì phía sau có người chống lưng, hoặc là tà ma không biết xuất thân từ kỷ nguyên nào.

Không ngờ rằng, ma đầu này chẳng qua chỉ là ác ma của thời hiện tại. Vậy thì còn gì phải kiêng kị?

Đồng thời trong lòng hắn ta âm thầm cười nhạo, cười những người nào chưa nhìn thấy việc đời, không biết đâu là cường giả chân chính.

Chỉ mà một cường giả bước nửa chân vào cảnh giới Tiên Quân mà đã dọa các ngươi sợ tới mức như vậy?

Quả nhiên thời nay yếu đuối không chịu nỗi, lại để cho một kẻ vừa mới bước nửa bước vào Tiên Quân hoành hành bá đạo?

Quả nhiên trong núi không có hổ, khỉ lại xưng vương.

“Cuộc đời của bổn tọa không chịu được nhất chính là hạng người tà ma ỷ vào thực lực mà làm xằng làm bậy, nguy hại cho thiên hạ. Nếu hôm nay đã đụng phải, vậy thì ở lại đi.” Hoang Thiên Tiên Quân thản nhiên nói.

Hắn ta cảm thấy Cố Thanh Phong xuất hiện chính là thời cơ vừa hay có thể bộc lộ tài năng, lấy phương pháp lôi đình để giết chết cái gọi là đệ nhất ma đầu của Vẫn Tinh Uyên. Như này nhất định có thể hấp dẫn càng nhiều người gia nhập Hoang Thiên Tiên Đình.

“Ha ha ha… Thật sự là kỹ nữ mà còn muốn lập đền thờ trinh tiết, một kẻ tu luyện lợi dụng Đại Khôi Lỗi Thuật mà có ý tốt nói người khác là tà ma sao?” Cố Thanh Phong cười khẩy nói.

Trong nháy mắt đôi đồng tử của Hoang Thiên Tiên Quân co rút lại. Mặc dù mặt không đổi sắc nhưng trong lòng đã bốc lên gió cuộn sóng trào từ lâu.

Công pháp tà ác như Đại Khôi Lỗi Thuật cho dù ở kỷ nguyên của hắn ta thì cũng không thể bị người khác phát hiện, nhưng đến thời đại này lại để cho kẻ bước nửa bước Tiên Quân tùy tiện nhìn thấu nội tình?

Chuyện này làm sao có thể được chứ?

“Đại Khôi Lỗi Thuật gì? Ma đầu ngươi đã sắp chết đến nơi rồi mà còn ăn nói linh tinh?” Ngoài miệng thì Hoang Thiên Tiên Quân nói thế, nhưng lại âm thầm truyền âm cho Cố Thanh Phong.

“Tiểu tử, sao ngươi lại biết Đại Khôi Lỗi Thuật?”

“Chỉ là thứ công pháp hạ lưu, sao phải đến mức giấu đầu lòi đuôi. Nếu bổn đế là ngươi thì đã quang minh chính đại cắn nuốt từ lâu, còn giả vờ giảng đạo làm gì chứ?” Trên mặt Cố Thanh Phong càng hiện ra vẻ châm chọc.

Trong mắt Hoang Thiên Tiên Quân lóe lên một chút sát ý lạnh lùng nhỏ bé khó có thể nhận ra, nhưng trên mặt vẫn chính khí như cũ: “Hoang đường! Bổn tọa muốn giảng đạo cho chúng sinh, nguyện người người như rồng, liên quan gì đến loại tà ma như ngươi?”

Đồng thời truyền âm nói: “Tiểu tử, mặc dù bổn tọa không biết ngươi biết đến Đại Khôi Lỗi Thuật nhưng ta biết ngươi đang nghĩ cách vạch trần bổn tọa. Tốt nhất là ngươi mau giết chết ý niệm này đi. Trong mắt mọi người, bổn tọa mới là chính nghĩa, còn ngươi… chẳng qua chỉ là ma đầu người người chán ghét, sẽ không có ai tin lời ngươi đâu.”

Quả thật, Hoang Thiên Tiên Quân vừa nói một điều không sai, đó chính là trong mắt mọi người Cố Thanh Phong mới là đại ma đầu, còn Hoang Thiên Tiên Quân là một vị tiền bối đức cao vọng trọng.

Nếu như Cố Thanh Phong lựa chọn vạch trần chân tướng thì cơ bản là sẽ không có người nào tin tưởng cả, trừ phi đưa ra được bằng chứng xác thực.

Nhưng mà Hoang Thiên Tiên Quân còn chưa đủ hiểu rõ Cố Thanh Phong, không phải ma đầu nào cũng có thể được gọi là Diệt Thế Ma Đế.

“Khặc khặc khặc… Vạch trần ngươi? Sao bổn đế lại muốn vạch trần ngươi?” Cố Thanh Phong cười điên cuồng, vẻ khinh thường trong mắt càng thể hiện nhiều hơn, lúc nhìn về phía Hoang Thiên Tiên Quân giống như đang nhìn một tên đần ngây thơ.

“Vạch trần ngươi để tất cả mọi người thấy rõ bộ mặt thật của ngươi, sau đó tẩy trắng chính mình? Bớt giỡn đi. Việc bổn đế cần phải làm còn tà ác hơn nhiều so với ngươi nghĩ!”

Chí ít ngươi cắn nuốt tu vi còn biết che giấu, nhưng bổn đế cơ bản không cần che giấu!

Dù phải chịu cả thế giới bêu danh thì làm sao? Cả đời này bổn đế làm việc không cần giải thích với người khác à?

Bổn đế không chỉ không vạch trần ngươi, ngược lại còn giúp ngươi giữ gìn hình tượng. Bởi vì chỉ có như vậy, đánh bại được người đại diện cho chính nghĩa như ngươi thì ma danh của bổn đế mới càng có thể cao hơn một bước, để toàn thế giới đều rơi vào trong sự sợ hãi!

Khặc khặc khặc…”

Hoang Thiên Tiên Quân cười lạnh trong lòng. Tên điên rồ! Đây chắc chắn phải là một kẻ điên dại!

Hắn đã tùy tiện đến mức không thèm để ý đến người trong thiên hạ.

Dù mạnh như hắn ta cũng chỉ dám mặc lên lớp áo chính nghĩa để làm chuyện tà ác, bởi vì không có chính nghĩa bao bọc lấy tà ác thì không đi xa được.

Nhưng Diệt Thế Ma Đế này vậy mà không thèm che giấu chút nào. Đây không phải điên rồi thì là gì?

“Quả nhiên, cho dù ở kỷ nguyên nào thì mãi mãi người càng vô tri thì càng có dũng khí kỳ quái, sự tùy tiện khó hiểu.

Ngươi tự nhận là tung hoành Vẫn Tinh Uyên nhưng thật ra không biết tầm mắt của ngươi quyết định độ cao của ngươi. Ngươi chỉ nhìn thấy được Vẫn Tinh Uyên đương thời, còn bổn tọa lại đến từ kỷ nguyên Vạn Cổ.

Ngươi bây giờ vĩnh viễn không thể nào tưởng tượng được những cường giả của kỷ nguyên Vạn Cổ bị mai táng trong dòng sông thời gian khủng bố cỡ nào.” Hoang Thiên Tiên Quân thản nhiên nói, trên mặt từ đầu đến cuối đều mang vẻ đạm mạc cao cao tại thượng, giống như thể Tiên phật đang nhìn sâu kiến trên mặt đất.

Chương 1176 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!