Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 1181: CHƯƠNG 1180: BẤT KỂ KỶ NGUYÊN NÀO, BỔN ĐẾ VẪN LÀ VÔ ĐỊCH THIÊN HẠ (1)

Ầm ầm! Vô tận tiên quang lấp lánh, sát phạt khủng bố phóng lên trời, tiếng chém giết làm cho nhật nguyệt thất sắc.

Vô số tiên nhân dốc hết toàn lực chém giết tới hướng Cố Thanh Phong, đủ các loại tiên binh, thần thông đáng sợ gào thét xông tới.

Đối mặt với đám người liều mạng, nhs mắt Cố Thanh Phong vẫn kiêu ngạo bễ nghễ, mặc sức cười điên cuồng.

“Khặc khặc khặc…. cho dù nhiều con kiến hôi tập hợp lại cùng một chỗ thì cũng vẫn là con kiến hôi mà thôi! Các ngươi không thể thay đổi được bất cứ điều gì! Cho dù bổn đế một tay trói buộc Hoang Thiên tiên quân, vẫn vô địch thế gian!”

Ầm ầm!

Ma uy khủng bố như vực sâu từ trên người hắn phóng thích ra, dị tượng khủng bố U Minh Luân Hồi dâng lên từ trên người hắn, bao hàm ma khí ẩn chứa sức mạnh cực đạo hủy diệt, giống như một đạo sóng xung kích hủy thiên diệt địa khuếch tán ra bốn phía.

Trong chốc lát ma khí tung hoành, ánh sáng cấm kỵ lan tràn tuỳ ý.

Trời đất giống như lật đổ, hư không bốn phía đều sụp đổ.

Trong chốc lát khắp nơi trong chiến trường đều là ma quang cấm kỵ không rõ ràng, khắp nơi đều là ma khí bàng bạc vô lượng.

Bùm!!

Tiếng va chạm kịch liệt vang lên.

Dưới sự càn quét ngập trời của ma uy, những hàng ngàn pháp thuật, vạn loại thần thông của những tiên nhân kia đều bị phá bỏ, mỗi tiên nhân đều bị trọng kích, giống như ruồi nhặng bị đánh bay, nhao nhao bay ngược ra ngoài.

Trong lúc nhất thời, tiên nhân như mưa.

Chỉ một đòn đã làm cả sân không còn một người nào có thể đứng vững.

Chúng tiên nhân cũng không chết, Cố Thanh Phong giữ lại cho bọn họ một hơi tàn, bởi vì hắn còn muốn thôn phệ bọn họ.

Nhưng mà giờ phút này, chúng tiên nhân tuy người không chết, nhưng tâm sớm đã chết.

Ánh mắt một đám đều hoảng sợ nhìn nam tử vĩ đại như ma thần trên bầu trời, cảm giác tuyệt vọng cùng vô lực tràn ngập khắp thân thể.

Diệt Thế Ma Đế… Không phải sức người có thể địch lại!

Nhìn mọi người ngã xuống đất, Cố Thanh Phong cười càng lúc càng điên cuồng kiêu ngạo hơn.

“Khặc khặc khặc…. Đây mới là tư thái mà các ngươi nên có! Kẻ yếu như các ngươi chỉ xứng bò dưới chân cường giả mà thôi, cho dù có cố gắng như thế nào cũng vĩnh viễn không có cách nào thoát khỏi vận mệnh thất bại!

Bổn đế sinh ra đã là núi cao, còn các ngươi…chỉ là một dòng suối mà thôi! Mặt trời đã treo trên mái vòm! ! Không ai có thể thay đổi!

Bây giờ… Đều trở thành chất dinh dưỡng của bổn đế đi! Đợi bổn đế lên đỉnh chí cao, quân lâm thiên hạ, sẽ không quên cống hiến của các ngươi!”

Trong tiếng cười điên cuồng khủng bố, Quỷ thần chi xúc vô tận từ trong hư không thò ra lan tràn khắp nơi.

Tất cả các nàng tiên đều bị xúc tu trói buộc giơ lên cao giống như một cỗ thi thể treo trên cây.

Lực thôn phệ khủng bố từ trên tay truyền đến, điên cuồng hấp thu sức mạnh toàn thân của bọn họ, những người này nhiều năm khổ tu đổi lấy thực lực cường đại, nhưng vào giờ khắc này chúng đều thuộc sở hữu của Cố Thanh Phong.

Tuy rằng những người này mạnh nhất cũng chỉ mới tiên vương đỉnh phong, nhưng không chịu nổi số lượng nhiều, lượng biến cuối cùng sinh ra biến chất.

Trong quá trình tiến hành thôn phệ, thân ảnh cố Thanh Phong có thể so với ma thần bộc phát ra ma quang đáng kinh ngạc, uy thế liên tiếp tăng lên theo đó.

Hoang Thiên tiên quân bị trói buộc mắt muốn nứt ra, trong lòng điên cuồng rống giận, đó đều là sức mạnh thuộc về bổn tọa! !

Rất nhanh cơn thịnh nộ của ông ta đã lập tức biến thành hoảng sợ, bởi vì khi sức mạnh của Cố Thanh Phong càng ngày càng mạnh, dẫn đến áp lực của ông ta càng lúc càng tăng lên trong vô vọng.

Tiên quang hộ thể của ông ta bỗng vỡ nát, áp lực vô tận tác dụng lên thân thể của ông ta, làm cho khuôn mặt ông ta vặn vẹo, thân thể biến hình.

“Không !!”

Hoang Thiên tiên quân trong miệng phát ra tiếng gầm giận dữ không cam lòng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ giãy dụa.

“Bổn tọa vất vả lắm mới có cơ hội hồi phục từ trong kỷ nguyên Vạn Cổ, còn chưa thực hiện được kế hoạch thống trị to lớn thì làm sao có thể dễ dàng chết trong tay người của kiếp này!”

“Ồ?” Cố Thanh Phong từ trên cao nhìn xuống ông ta, thản nhiên nói: “Vất vả lắm sao? Ngươi cho rằng ai mở ra kỷ nguyên Vạn Cổ?”

Đồng tử Hoang Thiên tiên quân chợt co rút lại, dường như nghĩ tới chuyện không thể tưởng tượng gì đó: “Chẳng lẽ là ngươi!?”

“Nếu không thì là ai nữa?” Cố Thanh Phong thản nhiên nói: “Còn kế hoạch thống trị to lớn? Bổn đế kéo các ngươi từ trong kỷ nguyên Vạn Cổ ra, cũng không phải là cho ngươi thực hiện cái bá nghiệp vĩ đại gì đó.

Sự tồn tại như ngươi, giá trị duy nhất chính là trở thành chất dinh dưỡng của bổn đế, trở thành một góc trong mảnh ghép bá nghiệp của bổn đế mà thôi.”

Sắc mặt Hoang hiên tiên quân cứng đờ, ông ta không thể tin nói: “Chẳng lẽ nguyên nhân ngươi mở ra kỷ nguyên Vạn Cổ, chính là vì thôn phệ chúng ta?!”

“Ngươi nghĩ sao? Ngươi còn giá trị gì nào bị nuốt chửng sao?

Ngươi nên cảm thấy vinh hạnh vì đã thực hiện một đóng góp không đáng kể cho bổn đế lên đến đỉnh cao.

Như thế thì bây giờ mang theo vinh quang vô thượng này chết đi!”

Lời nói lạnh nhạt của Cố Thanh Phong vang vọng khắp thiên địa, hắn lập tức vươn tay ra, năm ngón tay nắm chặt trong hư không.

Bốn phía Hoang Thiên Tiên Quân bàng bạc ma khí điên cuồng cuồn cuộn đè ép, áp lực vô tận đánh về hướng ông ta.

Chương 1180 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!