Hưng phấn một hồi lâu, Cố Thanh Phong bò dậy khỏi giường, chuẩn bị chuyển sang tu Long Thần Công. Dù sao cũng là “người trong nhà” từ Đế Đô trèo đèo lội suối đưa tới, về tình về lý đều phải tu luyện một chút, không thể lãng phí một tấm lòng vàng của người nhà.
Hắn mở Long Thần Công bắt đầu nghiên cứu, dù dựa vào hai thiên phú “nhìn qua là nhớ” và “linh đài thanh minh”, Cố Thanh Phong cũng phải tốn một canh giờ mới nghiên cứu hết toàn bộ, có thể thấy được độ sâu sắc của Long Thần Công.
Hơn nữa Cố Thanh Phong phát hiện, bản Long Thần Công này lại không phải bản đầy đủ, chỉ có thể hỗ trợ tu luyện tới Cương Khí cảnh, muốn luyện lên cao hơn cũng không có.
Đại gia tộc đúng là không khiến mình thất vọng, công pháp cũng quản nghiêm như vậy.
Vậy tu vi của Cố Dương là Cương Khí cảnh, công pháp cũng chỉ cho gã đến Cương Khí cảnh, sợ tiểu tử này làm phản hay gì?
Xem ra, ngày sau không thể thiếu một chuyến ghé thăm Cố gia Đế Đô này rồi.
Chỉ là lão tổ của Cố gia Cố Thiếu Thương là cường giả Hóa Long cảnh, dựa vào thực lực hiện nay của mình cũng chỉ so găng được với tông sư thôi, Hóa long cảnh là chắc chắn đánh không lại rồi. Để phòng ngừa vạn nhất, vẫn nên đợi Huyết Ma và Bồ Yêu đánh mình xong rồi lại đi vậy.
Không nghĩ quàng nghĩ xiên nữa, Cố Thanh Phong bắt đầu tu luyện dựa theo pháp môn được ghi lại trên Long Thần Công.
Nguyên khí Thuần Dương Vô Cực trong cơ thể bắt đầu không ngừng vỡ nát, biến dị, chậm rãi chuyển hoá thành Long Thần nguyên khí. Khi nguyên khí ban đầu tan rã, một sợi Long Thần nguyên khí lặng lẽ ngưng kết trong cơ thể Cố Thanh Phong. Khoảnh khắc Long Thần nguyên khí xuất hiện, hắn cuối cùng đã cảm giác được huyết mạch của mình có hơi sục sôi, dường như đang phối hợp kết nối với Long Thần nguyên khí.
Loại cảm giác vi diệu này khiến cho Cố Thanh Phong thầm cảm thấy kỳ diệu, không hổ là công pháp đồng bộ của huyết mạch giao long, quả nhiên phù hợp vô cùng.
Khi vận hành Long Thần Công, Cố Thanh Phong thông qua nội thị nhãn nhìn thấy đây một sợi Long Thần nguyên khí đang bắt đầu di động men theo kinh mạch, giống như cá bơi qua đan điền dưới bụng, qua rốn qua tim, qua phần cổ yết hầu, phần đầu và hai bên thái dương, đỉnh đầu bách hội.
Sau khi đến đỉnh lại men theo xương sống xuống thẳng rốn, đến tầng sinh môn, dưới chân mãnh liệt trào ra, cuối cùng trở lại đan điền.
Vận hành cả một ngày, Long Thần nguyên khí đi khắp cơ thể giống như check-in, đều sẽ chậm rãi hấp thu nguyên khí thuần dương vô cực tăng cường cho bản thân. Đợi đến lúc nó trở lại đan điền, thể tích đã tăng lên gấp đôi có thừa.
Tốc độ tăng trưởng cực nhanh làm cho Cố Thanh Phong tặc lưỡi xuýt xoa.
Đây là lần tu luyện đầu tiên kể từ khi hắn được huyết mạch nâng cao tư chất, không ngờ trong tình huống không uống đan dược, vậy mà tốc độ còn nhanh hơn gấp mấy lần so với ban đầu.
Chuyện này dĩ nhiên có liên quan mật thiết đến việc Long Thần Công phù hợp với bản thân, nhưng nhiều hơn vẫn là tư chất nâng cao huyết mạch giao long mang lại.
Nếu như nói tư chất của Cố Thanh Phong vốn dĩ là hạ đẳng, nhưng được huyết mạch giao long củng cố, tư chất lúc này của hắn đã nhảy vọt qua trung hạ đẳng, trung đẳng, tiến thẳng tới trung-thượng đẳng.
Cái gọi là trung thượng chi tư, thật sự đáng sợ như vậy đấy.
Tuy rằng không sánh được thiên tư thượng đẳng, nhưng mà đặt trong một nơi nhỏ bé như quận Ngô Đồng cũng đủ để xưng một tiếng thiên tài rồi.
Liên quan tới chuyện mình là thiên tài, Cố Thanh Phong cảm thấy không thể kiêu ngạo, vẫn nên chăm chỉ tu luyện cho vững chắc. Dù sao từ lúc hắn trưởng thành đến bây giờ là dựa vào gì? Chẳng phải dựa vào sự kiên trì không ngừng, làm đến nơi đến chốn sao.
Tuy nói trong này cũng có hệ thống giúp đỡ một chút xíu, nhưng mà hiện giờ hệ thống lại không thể giúp đỡ trên phương diện tu luyện. Cho nên mới tổng kết lại rằng một thân tu vi này của hắn cũng là tự mình hắn tích từng chút từng chút một, tu luyện nhiều mới có.
Muốn tu hành Võ đạo lâu dài, chỉ có chăm chỉ làm thuyền, nỗ lực làm mái chèo, bền chí làm buồm, thúc đẩy bằng mồ hôi mới có thể bơi xa hơn.
Vừa nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong không còn tràn ngập kiêu ngạo vì một chút thiên tư đó nữa, sau khi hắn uống xong một viên Chân Nguyên đan, liền tiếp tục toàn thân toàn ý vùi đầu vào tu luyện.
Thời gian qua nhanh như chó chạy ngoài đồng, cứ âm thầm trôi, chẳng mấy chốc đã là ba ngày sau.
Cố Thanh Phong đắm chìm trong tu luyện đột nhiên mở bừng mắt, đôi con ngươi sáng như sao trời, toả sáng tứ phía.
Đợi hào quang trong đôi mắt tiêu tán, một luồng khí thế chỉ thuộc về Tụ Khí lục trọng bộc phát ra từ trên người hắn.
Tụ Khí lục trọng!
Cố Thanh Phong chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí, mặt mày mang theo mấy phần vui mừng.
“Không ngờ trong ba ngày ngắn ngủi ta không chỉ chuyển hoá toàn bộ Thuần dương vô cực nguyên khí thành Long Thần nguyên khí, còn thuận thế đột phá đến Tụ Khí lục trọng. Tốc độ tu luyện đến bậc này, sợ rằng toàn bộ Trấn Ma Ti cũng không có ai đuổi kịp được.”
Hắn xúc động một hồi, lập tức nhìn qua thời gian, đã sắp đến thời gian ước hẹn với Bồ Yêu.
Ngay sau đó Cố Thanh Phong ra cửa, đi tới một ngôi miếu hoang cách mười dặm ở ngoại thành, đó là địa điểm giao hẹn của Bồ Yêu và hắn.
Sau khi đến ngôi miếu hoang, Cố Thanh Phong lướt nhìn bốn phía bên trong ngôi miếu hoang vu, nhưng lại không thấy tung tích của Bồ Yêu.
Cố Thanh Phong suy bụng ta ra bụng người, Bồ Yêu sẽ không bùng hẹn với mình trước chứ?
Đúng lúc này, đột nhiên!
Tiếng vỗ cánh từ xa vọng lại, kế tiếp đó, một con quạ cả người đen nhánh bay vào trong ngôi miếu đổ nát.
Chương 141 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]