Sắc mặt Sát Ưng lập tức biến đổi, nó vội vàng nói: “Lệ Thiên Nhận, ngươi thân là Trừ Ma Sứ Thiên giai, không đi tọa trấn ở quận Ngô Đồng mà chạy xa truy sát ta như vậy, chẳng lẽ ngươi không sợ điệu hổ ly sơn à?” Lúc đầu quả thật Lệ Thiên Nhận có chút bận tâm là sẽ trúng kế, nhưng lúc này nghe Sát Ưng nói xong thì hắn ta lập tức yên tâm.
Hắn ta thấy cái tên Sát Ưng này rõ ràng là sợ chết, cố ý muốn lừa mình quay về.
Lệ Thiên Nhận thân là Trừ Ma Sứ Thiên giai, độc chưởng Trấn Ma ti của quận Ngô Đồng nhiều năm, thói quen trong một thời gian dài khiến cho hắn ta chưa từng tin tưởng những lời người khác nói. Kiểu gì thì trước hết hắn cũng nghĩ đối phương nói dối, coi đây là cơ sở để tiến hành phân tích.
Vậy nên hắn ta đoán được mục đích của Sát Ưng vô cùng đơn giản.
Ha ha, muốn ta trở về? Nhưng ta không!
Còn nữa, trong Trấn Ma ti không phải chỉ có duy nhất mình hắn ta là tông sư!
Vậy là Lệ Thiên Nhận tiếp tục bám đuôi không buông.
Sát Ưng thấy Lệ Thiên Nhận như thế, sắc mặt càng thể hiện sự bối rối, nhưng mà trong lòng thở dài một hơi.
Thầm nghĩ: “Bồ Yêu đại nhân, nhiệm vụ ngài giao cho thuộc hạ đã hoàn thành. Vì đại kế Huyết Ma của đại nhân, thuộc hạ có chết cũng không có gì đáng tiếc!”
...
Nửa canh giờ sau, ở một vùng đất hoang vu.
Nơi đây rất hỗn độn, mặt đất nhấp nhô, còn có cả một cái hố to sâu đến mấy chục mét, bốn phía phủ kín bằng vô số lá úa của cây cối, trong không khí còn lưu lại xao động một luồng chân nguyên kinh khủng.
Hiển nhiên nơi này vừa trải qua một trận đại chiến.
Một giây sau, một gương mặt anh tuấn híp mắt lại, trong tay người đàn ông cầm một đầu ưng đầy máu bước ra từ trong hố to. Chính là Lệ Thiên Nhận.
Áo quần hắn ta sạch sẽ, toàn thân không có một chút vết thương, thậm chí còn không có một chút tro bụi nào.
Lệ Thân Nhận thả đầu ưng vào trong Càn Khôn giới của mình rồi bắt đầu quay về.
Cùng lúc đó, ở một nơi bí mật, Bồ Yêu lẳng lặng nhìn hồn đăng đã vụt tắt của Sát Ưng trong tay mình, lẩm bẩm: “Giữ được nửa canh giờ mới chết à? Thời gian còn khá dư dả. Từng ấy thời gian thì tên nhóc Cố Thanh Phong kia cũng chắc là đã thành công, là thời điểm tìm Huyết Ma đại nhân báo cáo, chấp hành kế hoạch tiếp theo.
Bồ Yêu nói xong thì bắt đầu đi về phía Địa cung của Huyết Ma.
Ngay khi hai người bọn họ đều đang chạy trên đường, Cố Thanh Phong thì sao?
Cố Thanh Phong: “zzz zzz… Ừm!”
Hắn đang ngủ ngon, khóe miệng còn mang theo một nụ cười, giống như là mơ thấy mộng đẹp gì đó.
...
Lệ Thiên Nhận quay lại Trấn Ma Ti. Hắn ta quét mắt một lượt, phát hiện ra Trấn Ma Ti bình yên vô sự, không hề phát sinh bất cứ chuyện gì.
Hắn ta không khỏi cười tự tin một tiếng: “Tính ra Sát Ưng ngươi cũng có mấy phần lòng dạ, chỉ có điều một chút quỷ kế này mà cũng muốn gạt ta? Ha ha.”
Tiếp sau đó Lệ Thiên Nhận đi về phòng tiếp tục đọc sách.
...
Bên trong địa cung bí ẩn.
Vẻ mặt Bồ Yêu vui mừng báo cáo tình huống với Huyêt Ma: “Huyết Ma đại nhân, Sát Ưng dẫn Lệ Thiên Nhận đi đúng nửa canh giờ. Thời gian đầy đủ như vậy, Cố Thanh Phong nhất định sẽ đắc thủ nhỉ?”
Trong nháy mắt, Huyết Ma nghe xong thì huyết quang cả người đại thịnh, một cơn uy áp khó có thể tưởng tượng được tràn ngập cả tòa địa cung, một khắc này giống như là trời sập.
Chỉ nghe tiếng rét lạnh của Huyết Ma vang lên: “Đắc thủ? Ngươi giày vò cả một đêm, kết quả cho đến bây giờ bản tôn rõ ràng vẫn có thể cảm nhận dược giọt Huyết Thần Tử kia còn đang ở Trấn Ma Ngục! Cơ bản là không hề thay đổi chút vị trí nào!”
Trong nháy mắt, sắc mặt của Bồ Yêu thay đổi hoàn toàn: “Không thể nào đâu Huyết Ma đại nhân! Lệ Thiên Nhận đã bị dẫn đi trọn vẹn nửa canh giờ! Thời gian lâu như vậy, Cố Thanh Phong cũng đủ để đi dạo khắp Trấn Ma Ngục rồi, sao có thể không tìm thấy Huyết Thần Tử chứ? Khoảng thời gian này tên tiểu tử kia đang làm cái gì vậy?”
“Ngươi hỏi bản tôn, vậy bản tôn đi hỏi ai đây?” Huyết Ma giận dữ hét lên.
“Ngươi lập tức đi điều tra rõ ràng tình huống, Cố Thanh Phong và cả Huyết Thần Tử đều không cho sơ sẩy, việc này liên quan đến đại kế của bản tôn!”
“Vâng vâng vâng, thuộc hạ đi ngay.”
Bồ Yêu cáo biệt Huyết Ma, đi thẳng một đường đến quận Ngô Đồng.
Trong lòng nó hiện tại rối như tơ vò. Nó đang suy nghĩ xem rốt cuộc là khâu nào xảy ra vấn đề, có cây bồ công anh màu máu của mình trợ giúp, và còn đủ cả thời gian, Cố Thanh Phong không gặp trở ngại ở Trấn Ma Ngục.
Hơn nữa Cố Thanh Phong còn biết di hình hoán ảnh, muốn tránh canh ngục cũng dễ như trở bàn tay chứ đừng nói đến chuyện bản thân hắn còn có thực lực so với Tông sư.
Lấy được Huyết Thần Tử dễ như trở bàn tay.
Cuối cùng là xảy ra bước ngoặt ở đâu?
Chẳng có lẽ dưới điều kiện ưu việt như vậy mà Cố Thanh Phong vẫn bị người ta phát hiện? Vậy chẳng phải hắn sẽ gặp nguy hiểm hay sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Bồ Yêu run lên. Việc liên quan đến kế hoạch của Huyết Ma đại nhân, Cố Thanh Phong này tuyệt đối không thể xảy ra việc gì.
Nói theo một nghĩa nào đó, Cố Thanh Phong còn quan trọng hơn so với Huyết Thần tử.
Dù sao thì hắn cũng là dị thể thiên mệnh! Là người Thiên mệnh lựa chọn!
Bồ Yêu đến ngoài quận Ngô Đồng thì không tiếp tục thâm nhập thêm sâu nữa.
Với thực lực của nó mà nói thì quận Ngô Đồng không thể uy hiếp được sự tồn tại của nó.
Nhưng mà Bồ Yêu rất cẩn thận, nó sợ bị Kính Chiếu Yêu phát hiện ra. Kính Chiếu Yêu có một đặc điểm đó chính là yêu ma càng mạnh thì càng dễ bị phát hiện.
Ngược lại thì yêu ma nhỏ yếu lại vô sự.
Chương 143 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]