Cố Thanh Phong lắc lắc đầu, không thèm quan tâm đến nữ tử kia nữa, vẫn là chính sự quan trọng hơn, đêm nay hắn có việc lớn, không thể mất thời gian. Vì thế Cố Thanh Phong định rời đi, chỉ là vừa mới đi được hai bước, ánh mắt của hắn lại nhìn chằm chằm về phía góc trái trong phòng giam.
Chỉ thấy không gian nơi đó lại xảy ra vặn vẹo mắt thường có thể thấy được.
Cố Thanh Phong lúc đó ở trong âm vực của Kính Yêu xoát được thuộc tính không gian, còn thu được không gian dị độ, cho nên hắn có cảm giác rất nhạy bén đối với không gian.
Không gian ở góc trái rõ ràng bị người động tay động chân, hiện tại nó xuất hiện vì tàn dư của hai người đánh nhau.
Vừa rồi hai chiêu của nữ tử kia tuy rằng nhìn qua hời hợt, thậm chí đối với Cố Thanh Phong mà nói còn có chút buồn cười, nhưng dù sao cũng là cường giả cấp bậc tông sư thực sự, uy lực không cần nói quá nhiều cũng biết.
Cố Thanh Phong tò mò đi đến góc bên trái, nhìn không gian vặn vẹo.
Rốt cuộc là cái thứ gì có thể giấu cùng một chỗ với Huyết Thần Tử chứ?
Cố Thanh Phong bỗng nhiên thò mạnh bàn tay trắng nuột vào trong không gian vặn vẹo.
Sau khi hắn lại lần nữa rút tay ra, trong tay bỗng nhiên có thêm một quyển sách cổ ố vàng.
Chỉ thấy trên bìa sách cổ viết năm chữ lớn [Nhất Tự Chúc âm Kiếm].
Cố Thanh Phong hơi kinh ngạc, Nhất Tự Chúc âm Kiếm? Cái tên này có liên quan gì với Nhất Tự Phần Dương Kiếm chứ?
Với chút hiếu kỳ, Cố Thanh Phong không nhịn được mà lật xem.
Trong khi đó…
Trong một khu rừng cách quận Ngô Đồng mấy trăm dặm, Lệ Thiên Nhận vừa mới giải quyết xong đạo nhân chó hoang của Huyết Ma giáo, một thân y bào không tì vết, trong tay cầm một cái đầu chó đầy máu, khuôn mặt lạnh lùng.
Bỗng dưng, sắc mặt Lệ Thiên Nhận đột nhiên thay đổi, đôi mắt âm u, nhìn chằm chằm về hướng Trấn Ma Ti.
“Làm sao có thể! Ta đã thiết lập không gian cấm chế sao lại có thể bị phá vỡ! Tầng thứ ba của Trấn Ma ngục chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi? Không tốt! Nhất Tự Chúc âm Kiếm! Còn có Huyết Thần Tử!” Sắc mặt Lệ Thiên Nhận biến đổi lớn, hắn ta nhìn đầu chó trong tay, trong nháy mắt hiểu rõ nguyên nhân hậu quả.
Khó trách mấy ngày nay yêu nhân của Huyết Ma giáo lại khác thường như thế, thật sự là điệu hổ ly sơn!
Trúng kế rồi!
Lệ Thiên Nhận trong lòng lo lắng, sắc mặt cực kỳ âm u, hắn ta bỗng nhiên phát lực, dưới chân ngay lập tức tạo ra một cái hố sâu, thân hình của hắn ta mượn lực phản chấn trong nháy mắt bay lên không trung, bay về phía quận Ngô Đồng.
Hắn ta lo lắng cho Nhất Tự Chúc âm Kiếm hơn Huyết Thần Tử, bởi vì Huyết Thần Tử bị hơn trăm sợi xích cấm chế khóa chặt, sức mạnh cấm chế của loại cấp độ này cho dù là mấy vị Tiên Thiên tông sư hợp lực cũng không cách nào loại bỏ trong mấy ngày được.
Còn Nhất Tự Chúc âm Kiếm thì khác, hắn ta bố trí không gian cấm chế chỉ là che giấu, nhưng lại rất yếu ớt, dù sao sức mạnh không gian cực kỳ huyền ảo, người bình thường khó có thể khống chế, Lệ Thiên Nhận hắn ta có thể thi triển ra đã xem như thiên hạ kỳ tài rồi, miễn bàn đến chất lượng.
Trên đường đi, đại não của hắn ta nhanh chóng vận chuyển, một số manh mối từng quá khứ đều phản chiếu vào trong đầu.
Hắn ta nhớ tới vị Tiên Thiên tông sư thần bí của Huyết Ma giáo trước đây xuất hiện ở ngoại ô quận Ngô Đồng, kết hợp Bạch Cốt Yêu Hỏa và Nhất Tự Phần Dương Kiếm, hủy diệt một ngọn núi thị uy với hắn ta.
Lúc ấy bản thân đã nhìn thấu mưu kế của người kia, hiểu được mục đích của người kia là Nhất Tự Chúc âm Kiếm, cho nên cố ý không nhìn vào chỗ che giấu của Nhất Tự Chúc âm Kiếm, về sau người kia quả nhiên không xuất đầu lộ diện.
Chỉ là không ngờ sau một thời gian dài, người kia lại có thể tìm được Nhất Tự Chúc âm Kiếm!
Chết tiệt!
Rõ ràng ta đã nhìn thấu mưu kế của người kia, cũng không có nhìn Nhất Tự Chúc âm Kiếm, rốt cuộc người kia làm sao phát hiện ra chỗ che giấu?
Bỗng dưng, Lệ Thiên Nhận chợt nghĩ đến, khi tất cả địa phương ngươi đều tìm không thấy, sau đó có một chỗ cấm địa không cho ai vào, tên ngốc kia cũng đoán được đồ vật đang ở cấm địa.
Còn cấm địa này tất nhiên là Trấn Ma ngục.
Khôn lắm dại nhiều!
。。。。。。。。
Cố Thanh Phong lật xem Nhất Tự Chúc âm Kiếm xong, bất chợt bừng tỉnh, võ kỹ này vậy mà đồng bộ cùng Nhất Tự Phần Dương Kiếm, hai thứ này hợp nhất có thể tạo thành võ kỹ thiên cấp, Thập Tự Minh Viêm Kiếm!
Nhất Tự Chúc âm Kiếm tính chất trái ngược hoàn toàn với Nhất Tự Phần Dương Kiếm, nếu như nói Nhất Tự Phần Dương Kiếm dùng chính là dương hỏa, vậy thì Nhất Tự Chúc âm Kiếm dùng chính là âm hỏa.
âm hoả là gì?
Đó là một ngọn lửa hoàn toàn trái ngược với bản chất nóng của ngọn lửa, ngọn lửa bình thường sẽ làm cho nhiệt độ tăng lên, nhưng âm hỏa thì ngược lại, làm cho nhiệt độ giảm.
Nhất Tự Chúc âm Kiếm uy lực càng mạnh, phẩm cấp của nó đạt tới Địa giai trung phẩm.
Đáng tiếc duy nhất chính là, hai môn kiếm pháp này thiếu đi phần quan trọng nhất, thế cho nên cũng không thể tạo thành võ kỹ Thiên giai.
Phần quan trọng nhất chính là âm dương giao hòa.
Khi dương hỏa nóng rực kết hợp với âm hỏa lạnh như băng, âm dương giao hòa, sẽ sinh ra phản ứng năng lượng cực lớn, mà phản ứng năng lượng này chính là điểm mấu chốt của võ kỹ thiên cấp.
Chương 164 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]