Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 180: CHƯƠNG 179: DIỀU HÂU VỒ GÀ CON (1)

Sau khi Cố Thanh Phong cách ngọn núi mười dặm, chỉ thấy từ bên trong ngọn núi cao chót vót kia xuất hiện vô số vết nứt chằng chịt, nhất thời đất lở, đá lăn ầm ầm. Chỉ trong chốc lát, một tiếng ầm ầm vọng ra vang rội, ngọn núi cao thế vậy mà sụp xuống.

Mà nguyên nhân núi sụp chỉ bởi một phát dậm chân mượn lực của Cố Thanh Phong.

Dĩ nhiên, chắc chắn cũng liên quan đến việc Bồ Yêu đục núi đào tẩu kia rồi.

Cố Thanh Phong đuổi theo không bỏ, nhưng sức mạnh cơ thể tương đương với cảnh giới Hóa Long sơ kỳ như hắn, bất luận như nào cũng không thể đuổi kịp Bồ Yêu. Vả lại bây giờ đã vào ban ngày từ lâu, căn bản không thể nào thi triển di hình hoán ảnh được, chỉ đành trơ mắt nhìn Bồ Yêu biến mất tích ở phía chân trời.

Thế nhưng Cố Thanh Phong không phải loại người dễ từ bỏ, bởi hắn nếu đã quyết phải giúp Bồ Yêu thành thần, thì nhất định phải làm cho bằng được.

Hắn tập trung hết vào Truy hồn thuật, đuổi theo không dứt, mặc cho Bồ Yêu có thay đổi vị trí như nào đi nữa cũng vô dụng.

Kỳ lạ là cũng phải khen đường đào tẩu của Bồ Yêu cũng rất thú vị, ngoài việc ban đầu chạy đường thẳng ra thì sau đó bắt đầu chạy nhanh như chớp, thay đổi phương hướng liên tục, nhiều lúc, thậm chí chỉ trong một giây đã thay đổi hàng trăm phương hướng khác nhau.

Mà Cố Thanh Phong vẫn chạy theo một đường thẳng, dù sao so hai điểm này, đường thẳng vẫn là con đường ngắn nhất.

Khác với đường tắt, tuy tốc độ của Cố Thanh Phong không bằng Bồ Yêu, thế nhưng vẫn có thể đuổi theo từ từ.

Dần dần Cố Thanh Phong cũng hiểu Bồ Yêu đang làm gì rồi.

Mình có thể khoá được vị trí của Bồ Yêu, cho nên chạy theo một đường thẳng vẫn đuổi theo được. Thế nhưng Bồ Yêu không tài nào cảm nhận được bất cứ vết tích nào của mình. Khoảng cách giữa hai người quá xa. Cho nên nó không phán đoán ra liệu nó sắp bị đuổi kịp hay không. Nên nó mới áp dụng cách chạy thay đổi hướng đi liên tục, cố gắng cắt đuôi mình.

Không biết rằng, cách chạy này có lợi với Cố Thanh Phong.

Sau một canh giờ, hai người không biết đã chạy mấy vạn dặm, thậm chí không biết đã chạy đến địa giới nào rồi. Nói chung nhất định đã ra khỏi quận Ngô Đồng ở phủ Đông Lân, đến một phủ châu khác.

Chạy nữa chạy mãi, Cố Thanh Phong đột nhiên phát hiện Bồ Yêu không bay nữa, ngược lại còn đâm đầu vào trong một mảnh rừng nhỏ, bắt đầu chạy trên mặt đất. Hiển nhiên là định dùng núi rừng che giấu vị trí của mình, dù sao ở trên trời cũng không có thứ gì để che chắn, vô cùng lộ liễu.

Nhìn thấy cảnh này Cố Thanh Phong cười khì khì, hắn đang lo đuổi không kịp đây này, chui vào rừng chả khác nào chui vào lòng hắn ngồi.

Bởi vì trong rừng có bóng cây, có thể thi triển di hình hoán ảnh.

Vì thế Cố Thanh Phong cũng theo sát tiến vào trong rừng, sau đó sử dụng di hình hoán ảnh, chỉ một lát sau, hắn thình lình xuất hiện trước mặt Bồ Yêu, chặn lối thoát của nó lại.

“Khà khà khà… tìm thấy ngươi rồi nhé.” Cố Thanh Phong chắn trước mặt Bồ Yêu, sung sướng cười gằn.

Bồ Yêu nhìn thấy Cố Thanh Phong chặn ở trước mắt, sắc mặt nó thay đổi hoàn toàn, không nói hai lời đã xoay người bỏ chạy.

“Ấy Bồ Yêu, ngươi chạy không t…”

Cố Thanh Phong còn chưa dứt lời, Bồ Yêu không nói không rằng xoay đầu lần nữa.

Cố Thanh Phong rủa một câu, nói không để người ta nói xong, thuấn di đuổi theo luôn, ý định tóm lấy Bồ Yêu.

Lần này hắn không nói chuyện nữa, gặp mặt chính là động thủ, đáng tiếc, mặc dù tốc độ di chuyển nhanh, tốc độ xuất thủ lại không đủ, mỗi khi sắp tóm được góc áo của Bồ Yêu, người ta đã thay đổi hướng chạy rồi.

Vì thế hai người ở trong núi rừng chơi trò diều hâu đuổi gà.

“Cố, Thanh, Phong, rốt, cuộc, là, ngươi, muốn, làm, cái, gì?” Giọng nói đứt quãng của Bồ Yêu truyền thẳng vào tai Cố Thanh Phong.

Vì sao lại đứt quãng, bởi vì Bồ Yêu đang thay đổi hướng chạy liên tục chú sao, cơ bản thì nói dứt được một chữ, một giây sau hắn đã chạy được mấy chục dặm rồi, thanh âm đương nhiên cũng xuất hiện ở chỗ cách đây mấy chục dặm.

“Ta, không, định, làm, gì, hết! Chỉ, muốn, giúp, ngươi, thành, thần, thôi, mà.” Cố Thanh Phong vừa thuấn di vừa đáp.

Bồ Yêu nghẹn giọng, bởi nó cảm thấy Cố Thanh Phong đang trêu đùa mình, dựa vào tính cách ác liệt của thằng đấy, làm như vậy vô cùng phù hợp với nhân cách làm người của hắn ta.

Vả lại rõ đã là thần, nhưng cố ý không bắt mình ngay, chứng tỏ đang hưởng thụ niềm vui trêu đùa con mồi rồi, đối với chuyện này Bồ Yêu rất tâm đắc, bởi vì trước đây nó đã không ít lần làm như vậy.

Đợi đến khi sắp bắt được ngươi, lại không bắt ngay, để ngươi chạy tiếp rồi đuổi theo, cho ngươi triệt để rơi vào tuyệt vọng.

Bồ Yêu vừa chạy vừa nghĩ cách.

Không được, không thể tiếp tục như này được, một khi hắn ta mất kiên nhẫn, chính là lúc ta chết.

Hắn ta thân là thần, đương nhiên có mánh khoé nào đó không muốn để ai biết, truy lùng dấu vết của ta, cho nên phải dốc hết sức chạy về phía có đông người tụ tập, bởi vì chỗ có đông người thì khí tức hỗn tạp, có thể che giấu tai mắt.

Nghĩ tới đây, Bồ Yêu dốc toàn lực bay khỏi rừng, khí thế Hoá Long Cảnh đỉnh phong trong nháy mắt bùng nổ. Lần này nó không chọn hướng chạy vào vùng hoang vu nữa, mà hướng về phía thành trấn phủ châu nhân tộc ở.

Tuy bản thân là yêu ma đi vào địa bàn nhân tộc sẽ mang lại vô số phiền toái, có điều phiền toái như nào đi nữa có sánh bằng phiền toái mà một vị thần mang đến không?

Cố Thanh Phong thấy Bồ Yêu chạy ra khỏi rừng, cũng không nghĩ nhiều, đuổi theo sát nút.

Chân Vũ tông.

Một trong mười môn phái xếp hạng đầu của vương triều Đại Viêm

Chương 179 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!