Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 186: CHƯƠNG 185: THẦN HỌ CỐ (1)

Khi Cố Thanh Phong vừa dứt lời, xung quanh chớp mắt liền tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Mọi người đều sững sờ nhìn Cố Thanh Phong, trong đầu đều nảy ra một ý nghĩ thống nhất.

Đây…chính là thần sao?

Không ngờ lại… dân dã như vậy.

Vốn cho rằng thần là sự tồn tại cao cao tại thượng, lạnh nhạt nhìn xuống chúng sinh, ai mà ngờ lại mộc mạc, gần gũi với cuộc sống, tràn đầy hơi thở dân dã như thế.

Lúc này, mấy vị cường giả Hoá Long cảnh đó cũng không còn chất vấn Bồ Yêu nữa, họ cực kỳ an tĩnh, rất giống nhân vật phụ nhường sân khấu khi nhân vật chính ra sân.

Cái chính là bọn họ không hiểu tình hình bây giờ, bỗng dưng xuất hiện một vị thần hư hư thực thực, có ai dám tuỳ tiện lên tiếng chứ?

Đương nhiên trong lòng họ cũng sinh ra một chút hoài nghi về thân phận thần của Cố Thanh Phong, chỉ là thấy thái độ của đại yêu Hóa Long cảnh đỉnh phong như thế, cộng thêm hoàn toàn không thể nhìn thấu Cố Thanh Phong, trong tâm ít nhiều đã tin được tám chín phần.

Cố Thanh Phong lúc này cũng biết mình đã đến nơi nào. Hắn vừa biết được từ đoạn đối thoại của mấy vị Hóa Long cảnh đó.

Đây là Đế Đô, khu vực sở tại chính là Cố gia – một trong tứ đại gia tộc Đế Đô.

Chỉ là hắn có điều không rõ, Bồ Yêu chạy đến Cố gia làm gì?

Bồ Yêu nhìn theo Cố Thanh Phong, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng. Nó chẳng thèm để ý đến câu chất vấn của hắn, mà kiềm nén lại và bình tĩnh nói: “Thượng Thần, rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới bỏ qua cho ta?”

Lời nói của Bồ Yêu giống như ngòi nổ, chớp mắt đã châm lửa nổ bùng cảm xúc của mọi người nơi đây.

Mọi người ai cũng kinh hoàng, cứ cảm thấy trong khoảnh khắc này mình như đã bị cuốn vào một chuyện cực kỳ ghê gớm.

Không nhìn thấy đại yêu Hóa Long cảnh đỉnh phong đang bắt cầu xin tha đó à?

Chỉ nghe Bồ Yêu nói tiếp: “Ta thừa nhận trước kia ta quả thực đã mạo phạm ngài, nhưng lúc đó dù sao ta cũng không biết thân phận của ngài. Không biết thì không có tội, vẫn mong ngài khoan dung độ lượng tha cho tiểu yêu một con đường sống. Nếu không… Tiểu yêu cho dù có chết, cũng nhất định sẽ kéo theo toàn bộ Cố gia chôn cùng.”

???

Người cố gia nghe xong lời này thì đần luôn, dường như trên đầu mỗi người đều xuất hiện vô số dấu chấm hỏi.

Tình huống gì đây?! Vì sao thần không tha cho ngươi, ngươi chết cũng phải kéo theo Cố gia chôn cùng?

Cố gia ta đã trêu ai chọc ai chứ?

Không chỉ người Cố gia sững sờ, quần chúng hóng hớt xung quanh cũng hoang mang. Việc Thần không tha cho ngươi và Cố gia liên quan gì nhau, đúng là lãng xẹt!

Cố Thanh Phong nghe thấy lời uy hiếp của Bồ Yêu cũng ngẩn tò te luôn. Không biết Bồ Yêu đang bày trò gì: “Ngươi có thù với Cố gia à? Còn là huyết hải thâm thù, cho nên sắp chết rồi cũng phải báo thù?”

Bồ Yêu cười lạnh, nó thấy dáng vẻ Cố Thanh Phong cố tình nói lảng sang chuyển khác, trong lòng càng thêm khẳng định Cố Thanh Phong đang để tâm Cố gia.

“Thượng Thần, ngài không cần che giấu đâu. Thân phận ngài là lão tổ của Cố gia, không qua mắt được ta đâu.” Bồ Yêu nói chắc như đinh đóng cột.

Cố Thanh Phong: “???”

Ta là lão tổ của Cố gia? Chuyện lúc nào vậy?

Người Cố gia nghe xong ngay lập tức bùng nổ.

Cái gì!?

Thần là tổ tiên của mình!?

Cố gia ta lại là hậu duệ của thần?!

Thì ra… Thần họ Cố.

Cố Thiếu Thương thân là lão tổ chính cống của Cố gia, hiện tại ông ta là người kinh ngạc nhất. Ông ta nhìn dung mạo anh tuấn của Cố Thanh Phong, lại nhìn dung mạo của con cháu nhà mình, vắt hết óc cũng không nghĩ ra trong bậc cha chú, ông bà, tổ tông của mình có một nam tử đẹp đẽ vô song như vậy. Đây hoàn toàn không phải là di truyền!

Bồ Yêu thấy vẻ kinh ngạc hiện hữu trên gương mặt Cố Thanh Phong, nó lập tức cho rằng mình nói trúng tim đen rồi. Nó tiếp tục nói: “Thật ra chỉ là một suy luận rất đơn giản mà thôi. Ngài là thần, không chỉ họ Cố, đồng thời còn có huyết mạch Long thần của Cố gia. Những điều này làm cho người ta rất khó mà không liên tưởng tới.

Đương nhiên thượng thần yên tâm! Chỉ cần ngài đồng ý tha cho ta một con đường sống, ta bảo đảm tuyệt đối sẽ không hại đến tộc nhân của ngài một cọng lông tóc nào.”

Khoé miệng Cố Thanh Phong giần giật. Cho nên là ta vô duyên vô cớ bị gán lên hai cái acclone, một cái là Thần, một cái là tổ tiên Cố gia.

Bồ Yêu à, té ra ngươi là người bán áo lót đấy hả?

(马甲: có nghĩa là ‘áo lót’, ‘áo gi-lê’; còn có nghĩa là ‘acc clone, nick phụ’)

Lấy Cố gia uy hiếp ta? Chẳng bằng ngươi lấy Tiểu Thi Mị ra ấy.

Lần trước Cố gia cử người đến, cái thái độ cao cao tại thượng ấy, ánh mắt như bố thí, đến bây giờ Cố Thanh Phong còn nhớ rõ như in. Cho nên hắn vẫn luôn không có cảm tình gì với Cố gia.

Hơn nữa không chỉ không có cảm tình, thậm chí có thể còn có thù nữa. Dù sao Cố Dương trước đó đến đón mình đã chết, tuy không phải do mình giết, nhưng cũng có liên quan phần nào.

Cái tính chó má đó của Cố Dương, nếu Bồ Yêu không giết thì mình cũng sẽ giết mà thôi. Thù này kiểu gì cũng phải kết.

Cho nên nói, ngươi lấy kẻ thù của ta ra uy hiếp ta, rốt cuộc là thể hiện cái gì? Làm từ thiện à?

“Tha cho ngươi là điều không thể, về phần Cố gia thì ngươi cứ tự nhiên.” Cố Thanh Phong chẳng để tâm đáp.

Chỉ là hắn không sao, nhưng người Cố gia thì có sao đấy. Trong lòng có thể nói là lên voi xuống chó.

Vừa mới trở thành hậu duệ của Thần, nhoáng cái đã bị Thần ruồng bỏ?

Chương 185 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!