Đến lúc đó, mình chỉ cần dùng thân phận Thần tuyên bố với bên ngoài, Trừ Ma sứ Huyền giai Cố Thanh Phong ở Trấn Ma Ti quận Ngô Đồng là đồ đệ của thần, vậy sau này chẳng phải có thể mặc sức hoành hành sao? Đại não Cố Thanh Phong nhanh chóng chuyển động, trong lòng tức khắc đã có kế sách tối đa hóa lợi ích.
Chỉ thấy hắn giả vờ trầm ngâm chốc lát rồi mới mở miệng nói: “Cũng được, vì tộc nhân, hôm nay sẽ tha cho ngươi một cái mạng.”
Bồ Yêu tức khắc lộ vẻ vui mừng, thầm nói mình đã cược đúng, đến Cố gia quả nhiên không sai.
Người Cố gia nghe được lời này cũng rất cảm động, nhìn thấy không, thần vì chúng ta mà cam nguyện thỏa hiệp.
“Nhưng mà…”
Một câu “nhưng mà” của Cố Thanh Phong lại khiến cho trái tim Bồ Yêu lập tức dâng lên cổ họng.
“Ngươi nhất định phải ở thề trước mặt ta, sau này tuyệt đối không được làm hại thiên hạ thương sinh, tàn sát bách tính của Nhân Tộc ta. Nếu không cho dù tới chân trời góc biển, ta cũng nhất định phải chém ngươi thành ngàn mảnh!”
Những lời này Cố Thanh Phong nói rất hiên ngang lẫm liệt, làm cho mọi người có mặt tại đây không khỏi cảm thấy kính nể, trực tiếp tạo dựng một hình tượng cao thâm, lòng mang thiên hạ ở trong tâm mọi người.
Lập ý của lời này xem như là xác định luận điệu cho mọi người.
Ta truy sát Bồ Yêu, đó là vì bảo hộ muôn dân thiên hạ, nhưng nay vì tính mạng tộc nhân của mình mà không thể không thả Bồ Yêu đi, nhưng cũng phải ép nó tuyên thệ, không được giết hại bách tính nhân tộc.
Làm như thế, hình tượng cao cả của thần yêu thế nhân chỉ có trên trang giấy chẳng phải sống động sờ sờ sao!
Hơn nữa có được hình tượng tích cực này, về sau mình với tư cách là đồ đệ của thần hành tẩu thế gian chắc chắn sẽ thuận tiện hơn nhiều. Dù sao cũng tốt hơn là lấy danh nghĩa Tà Thần.
Bồ Yêu nghe thấy lời của Cố Thanh Phong, nhất thời thở phào một hơi. Nó là cây cỏ thành tinh, không phải dã thú, trong cốt thực chất cũng không quá thích giết chóc, loại yêu cầu này không tính là hà khắc, vả lại không chỉ là thề thôi à?
Năm đó thời điểm nó thuần phục Huyết Ma, thề lui thề tới vô số lần, đến cuối cùng ngươi đoán thử xem?
Huyết Ma đã chết.
Cho nên, đối với việc thề thốt Bồ Yêu không có bất kỳ gánh nặng nào trong lòng, nó chỉ cầu có thể sống qua được cửa ải trước mắt này.
“Thượng thần, ngài nói thật chứ?” Bồ Yêu còn có chút không yên tâm hỏi.
Dù sao nó đã quá hiểu Cố Thanh Phong, con người ngày cực kỳ khó tin và khó hiểu, nó sợ Cố Thanh Phong sẽ nuốt lời.
“Thần không nói đùa.”
Cố Thanh Phong đã hoá thân vào thân phận thần, nhàn nhạt trả lời.
Lúc này, ở Cố gia đã tụ hội càng ngày càng nhiều cường giả, gần như hơn nửa cường giả của Đế Đô đều nghe tin chạy tới.
Thậm chí, ngay cả quốc sư đương triều – được mệnh danh là đệ nhất cường giả Hóa Long cảnh đỉnh phong cũng đến.
Nhưng bởi vì có thần ở đây, ai cũng không dám manh động.
Bọn họ không phải không hoài nghi tới thân phận của Cố Thanh Phong, nhưng vấn đề là cũng không ai nhìn ra lai lịch của hắn.
Khí tức trên thân gần như không có, nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì căn bản không thể cảm giác được cái người tên Cố Thanh Phong này. Cộng thêm đại yêu Hóa Long cảnh đỉnh phong mở miệng khép miệng đều gọi một tiếng thượng thần, ai dám nói Cố Thanh Phong không phải thần?
Không phải thần có thể khiến cho cường giả trong thiên hạ không nhìn thấu được thực lực và cảnh giới à?
Không phải thần thì sao có thể khiến cho đại yêu Hóa Long cảnh dâng lên toàn bộ tài sản chỉ vì muốn sống?
Bồ Yêu do dự mãi, nó nhìn thấy nhiều cường giả tụ tập đến đây như vậy, trong lòng cũng thoáng yên tâm. Nó nghĩ, thần kiểu gì cũng phải cần mặt mũi, cũng không thể nuốt lời ở ngay trước bàn dân thiên hạ được.
Hơn nữa hiện tại nó ngoại trừ tin tưởng Cố Thanh Phong thì cũng không còn cách nào khác.
Ngay sau đó nó bắt đầu phát thệ.
“Được, hôm nay Bồ Yêu ta xin tuyên thệ trước Thần, từ nay về sau tuyệt đối không làm hại bất kỳ sinh linh nào trong thiên hạ, cũng tuyệt đối không tàn hại nhân tộc. Nếu làm trái lời thề này sẽ bị thiên lôi đánh, hồn phi phách tán, đạo tẫn thân vong!”
Khi Bồ Yêu vừa thề xong, nó đột nhiên kinh hãi phát hiện, từ nơi sâu trong tâm linh của mình một nhiên xuất hiện một sợi tuyến lời thề chỉ có mình mới nhìn thấy, chui vào trong linh hồn thân thể mình.
Chuyện gì đang xảy ra vậy!? Đây là Thiên Ma Huyết Thệ!?
Với tư cách là người đã từng mang Thiên Ma Huyết Thệ, Bồ Yêu tất nhiên rất rõ loại tình trạng này có nghĩ là gì.
Chỉ là, tại sao lại như vậy? Vì sao ta chỉ thuận miệng lập lời thề mà lại trở thành Thiên Ma Huyết Thệ?
Ánh mắt Bồ Yêu đột nhiên nhìn theo sợi tuyết lời thề, sau đó, nó bỗng nhiên phát hiện, đầu dây bên kia lại nối với… Cố Thanh Phong!
Làm sao có thể!
Bồ Yêu trong nháy mắt biến sắc, trong tâm hoảng sợ vô cùng!
Vì sao đầy của sợi dây lại là hắn!
Lẽ nào…
Bồ Yêu đã không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ cảm thấy mình dường như đã phát hiện được một bí mật kinh thiên động địa, nhất thời khắp cả người phát rét như rơi vào hầm băng.
Hắn vốn dĩ không phải Thần!
Mà là sự tồn tại còn hùng mạnh và thần bí hơn cả Thần!!
Hắn là Thiên Ma vực ngoại!!!
Ý nghĩ này vừa toát ra, Bồ Yêu liền cảm thấy máu toàn thân mình gần như ngưng trệ, thậm chí ngay cả linh hồn cũng bắt đầu rung động.
Trong nhất thời, nó đã nghĩ tới rất nhiều.
Chẳng trách lần trước Thiên Ma Huyết Thệ mất đi hiệu lực, căn bản cũng không phải là lâu năm mất linh, mà là bởi vì Cố Thanh Phong chính là Thiên Ma vực ngoại!
Suy cho cùng thì ai sẽ mang đá đập chân mình chứ?
Chẳng trách hắn bảo mình tuyên thệ, hắn muốn lợi dụng sợi dây lời thề nắm bắt được vị trí của mình từng giây từng phút!
Nếu hắn là Thiên Ma vực ngoại, vậy đã chứng minh người Cố gia căn bản không phải là tộc nhân của hắn, mà hắn tha cho mình cũng không phải là bởi vì quan tâm tộc nhân.
Rốt cuộc là vì cái gì!
Rốt cuộc hắn có mưu đồ gì!
Trên người ta rốt cuộc có gì đáng giá để hắn mưu đồ sao?
Chương 187 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]