“Vãn bối không dám, chỉ là…” Tư Đồ Không còn muốn tranh luận nhưng lại bị Cố Thanh Phong ngắt lời. “Ngươi không hiểu thần, ta không trách ngươi.”
Lời nói bình tĩnh không hiểu sao khiến người ta cảm thấy được một cỗ uy nghiêm.
Chỉ nghe thấy Cố Thanh Phong nói tiếp: “Nếu như ngươi không tin, vậy thì cũng có thể thề trước mặt ta, xem thử có thể vi phạm lời thề hay không? Như thế nào?”
Giọng điệu tự tin lại chắc chắn kia không khỏi khiến hô hấp của Tư Đồ Không chậm lại.
Giờ phút này, cảm ứng minh minh thiên nhân bên trong Tư Đồ Không nói cho lão biết, ngàn vạn lần không thể thề.
Tư Đồ Không sợ hãi cả kinh. Người có tu vi càng mạnh thì cảm ứng thiên nhân càng mạnh, sẽ cảnh báo sớm với những đồ vật có thể uy hiếp đến bản thân.
Lời thề này có lẽ có con đường nào khác?
Lúc này, Cố Thanh Phong lại quay đầu nhìn về phía tất cả mọi người ở đây: “Nếu như các ngươi có ai không tin thì đều có thể thử một lần. Ta đây thật ra cũng rất muốn nhìn một chút xem có ai có thể vi phạm lời thề trước mặt ta.”
Lời nói to lớn lại tự tin khiến cho mấy vị cường giả Hóa Long vốn đang vây quanh Bồ Yêu cảm thấy một cảm giác áp bách khiến người ta ngạt thở.
Trong lúc nhất thời cảnh tượng rơi vào yên tĩnh.
Cố Thanh Phong bình tĩnh quét mắt một vòng, sau đó thản nhiên nói với Bồ Yêu: “Ngươi đi đi, sẽ không ai cản ngươi.”
Bồ Yêu kính sợ nhìn Cố Thanh Phong một chút, lại thi lễ một lần nữa rồi quay người bay về phía chân trời, không ai dám cản.
Chuyện đến đây, ta cũng nên đi rồi.
Cố Thanh Phong học theo dáng vẻ cao nhân, chắp tay sau lưng, bình tĩnh thong thả đi về phía phương xa.
Tư Đồ Không lấy lại tinh thần, vội vàng nói: “Thượng thần dừng bước, hôm nay được nhìn thấy thần nhân là vinh hạnh vạn phần, mong Thượng thần có thể đến hoàng cung một lần. Hoàng đế bệ hạ của Vương triều Đại Viêm ta chắc chắn sẽ sắp xếp giường chiếu chờ đón.”
Cố Thanh Phong nghe Tư Đồ Không nói, trong lòng phỉ nhổ không ngừng. Nói đùa cái gì vậy, đi đến hoàng cung? Lộ tẩy thì làm sao bây giờ?
Hắn ở trước mặt yêu ma có thể không kiêng nể gì, nhưng khi đối mặt với thủ vệ nghiêm chỉnh ở hoàng cung vè đệ nhất cao thủ của loài người thì vẫn có chút chột dạ.
Chỉ thấy hắn tiếp tục rời đi không quay đầu lại, lời nói nhàn nhạt bay tới theo gió.
“Duyên phận chưa tới.”
Tư Đồ Không khẩn trương. Hoàng đế nghe nói có thần xuất hiện, lúc ấy đã hạ lệnh xem thử xem có thể thu hoạch được cách thức kéo dài tuổi thọ hay không. Nếu như cứ để thần đi như vậy thì lão quay về đối mặt với Thánh thượng thế nào?
Chỉ thấy tốc độ nói của Tư Đồ Không nhanh hơn: “Thượng thần, tuổi tác bệ hạ đã cao, chỉ sợ là không chờ được cơ duyên, mong Thượng thần nể tình xem xét bệ hạ cẩn thận quản lý thiên hạ nhiều năm, liệu có thể ban thưởng phương thức kéo dài tuổi thọ không.”
Phương thức kéo dài tuổi thọ? Ngươi hỏi ta, mẹ nó ta phải đi hỏi ai đây?
Cố Thanh Phong phỉ nhổ trong lòng, nhưng mà không thể bỏ qua. Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một năm sau mình phải đi đến Ngọc Long bí cảnh để tìm kiếm Bất Lão đan và phương pháp Thần luyện, Khưu Ngọc Long bố trí ra bí cảnh cũng mới chỉ ở tu vi Tông sư, nên bí cảnh càng hạn chế Chân Khí cảnh trở lên tiến vào bên trong. Vậy nên những người tiến vào bí cảnh rất khó chiếm được Bất Lão đan, nhưng mình thì khác biệt mà!
Tu vi Tụ Khí cảnh, thực lực Hóa Long Cảnh, xem như là không qua được khảo nghiệm của bí cảnh thì mạnh mẽ xông vào cũng có thể cướp được Bất Lão đan và phương pháp Thần Luyện.
Nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong không khỏi thản nhiên nói: “Không lâu sau, quý nhân được trời định trong số mệnh của Hoàng đế sẽ xuất hiện rồi dâng Bất Lão đan lên cho ngài.”
“Quý nhân… được trời định trong số mệnh!?” Tư Đồ Không rơi vào trầm tư. Hắn không tin thần nói ra mà không có mục đích gì. Thần đã nói có thì nhất định sẽ có. Nhưng mà quý nhân này sẽ là ai?
Cố Thanh Phong thấy Tư Đồ Không không hỏi nữa thì lúc này mới thở dài một hơi, thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể rời đi.
Nhưng ai ngờ lúc này, sau lưng bất ngờ truyền đến một tràng tiếng gào mang theo sự nghẹn ngào: “Tiên tổ!”
Chẹp…
Trên đầu Cố Thanh Phong lập tức nhiều thêm mấy gạch đen. Cũng may hắn đưa lưng về phía chúng sinh nên không ai trông thấy sắc mặt của hắn.
“Tiên tổ đừng vứt bỏ tộc nhân chúng ta!” Thần sắc của Lão tổ Cố gia bi thiết, giống như chó con bị vứt bỏ ven đường.
Đương nhiên, đây đều là do ông ta giả vờ, mục đích là để giữ lại tôn thần Cố Thanh Phong này.
Thật vất vả lắm tổ tiên mới có một vị tôn thần, nếu như đưa về gia tộc phụng dưỡng thì sau này Cố gia còn uy phong hơn cả Hoàng thất.
Cuối cùng sau này không có Tứ đại gia tộc gì nữa. Cố gia của ông ta chính là gia tộc lớn nhất.
“Tử tôn bất hiếu không biết thần nhan của Tiên tổ, mà trong dầu sôi lửa bỏng Tiên tổ lại cứu gia tộc, tử tôn thấy thẹn trong lòng! Mong rằng tiên tổ có thể quay về Cố Gia để chúng ta nhận tổ quy tông, tận hiếu tận tâm.”
Cố Thanh Phong nghe nói như thế thì suýt chút nữa nghẹn chết.
Ngươi như kia mà là nhận tổ quy tông sao? Ta cũng không muốn chọc thủng lời của ngươi!
Rõ ràng là nhận thần quy tông!
Đám người còn ở đây nghe được những lời lão tổ Cố gia nói xong cũng không khỏi mắng thầm ông ta vô sỉ, nhưng đồng thời trong lòng cũng đang lo lắng, bởi vì nếu như Cố Gia thật sự dẫn một vị Tôn thần về, vậy thì sự cân bằng ở Đế Đô bị phá vỡ hoàn toàn, từ đây sẽ là cục diện do một mình Cố gia độc chiếm.
Trong lúc nhất thời, đám người không nhịn được mà nhao nhao chờ đợi phản ứng của Cố Thanh Phong.
Chương 189 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]