Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 192: CHƯƠNG 191: NGƯƠI THẤY TA CÓ GIỐNG NGƯỜI KHÔNG?

“Lý tưởng vẫn chưa thành hiện thực, đồng chí vẫn phải cố gắng!” Cố Thanh Phong đang âm thầm hạ quyết tâm, sau khi trở về cố gắng tu luyện, dù sao cuộc sống tốt đẹp vẫn phải được tạo dựng từ sự nỗ lực không ngừng của bản thân.

Đang lúc dâng trào cảm xúc, chợt hắn ngơ người ra… Trở về bằng cách nào đây?

Cố Thanh Phong mờ mịt nhìn khung cảnh xung quanh hoang vu, vắng vẻ, không có một bóng người.

Hắn là ai? Đây là đâu?

Đứng ngây ra một lúc, Cố Thanh Phong mơ hồ nhớ tới, vị trí của quận Ngô Đồng có lẽ là phía Tây, nhưng mà chỉ biết phía Tây cũng vô dụng, phía Tây rộng lớn như thế, khoảng cách lại xa như thế, cho dù vẫn đi về phía tây, chỉ cần vị trí lệch một chút, cuối cùng đã có thể xa mười vạn tám ngàn dặm rồi.

Sau khi nghĩ đi nghĩ lại nhiều lần, Cố Thanh Phong quyết định chạy về phía Tây trước, xem có thể gặp được người nào hay không, sau đó lại hỏi đường sau.

Vì thế hắn khởi hành, bởi vì sợ bị người khác nhận ra, cho nên trước khi xuất phát Cố Thanh Phong đã cởi bỏ Huyễn linh quỷ diện, khôi phục lại khuôn mặt đẹp trai ban đầu.

Khuôn mặt của Thần không thể tùy tiện dùng được, bởi vì hắn và Bồ Yêu truy đuổi hơn nửa Vương triều Đại Viêm, dọc theo đường đi kinh động quá nhiều người, khuôn mặt kia quá dễ làm người khác chú ý.

Không khó để tưởng tượng, sau ngày hôm nay, truyền thuyết của Thần sẽ lan rộng khắp vương triều Đại Viêm.

Hơn nữa Cố Thanh Phong cũng không dám đạp gió mà đi nữa, bởi vì phương thức như vậy quá giống Thần, chỉ đành chạy trên mặt đất, nhưng mà tốc độ trên mặt đất cũng không tính là chậm, nhiều lắm là có nhiều chướng ngại vật hơn.

Hai tay Cố Thanh Phong giống như không còn xương cốt, bị gió thổi phất phơ về phía sau trong lúc phi nước đại, dáng người hạ thấp, bước chân nhanh nhẹn, thỉnh thoảng còn đạp một cước trên thân cây, lợi dụng thân cây liên tục mượn lực, nhảy đi, cực kỳ giống ninja trong thôn nào đó.

Chạy được một lúc lâu, Cố Thanh Phong khôi phục lại kiểu chạy bình thường, bởi vì hắn phát hiện cách chạy kia hoàn toàn không thể tăng tốc, ngược lại không chạy nhanh bằng chạy như bình thường, quả nhiên hoạt hình anime đều là lừa gạt người ta mà.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Cố Thanh Phong phi nước đại, chạy từ lúc mặt trời treo trên cao đến lúc mặt trời lặn về phía tây, đợi ánh mặt trời hoàn toàn tiêu tán, hắn vội vàng thi triển Di hình hoánảnh, tốc độ lập tức tăng vọt, khổ nỗi không phân biệt được phương hướng, một lần dịch chuyển không dám đi quá xa.

Sau nhiều lần dịch chuyển, cuối cùng Cố Thanh Phong lợi dụng linh hồn lực cường mạnh của hắn cảm giác được sự tồn tại của sinh linh cách đó không xa, trong nháy mắt hắn mừng rỡ, vội vàng dịch chuyển qua.

Kết quả thì nhìn thấy một người mặc hoa phục thân hình gù lưng, hình như là một người già, nhưng đối phương bước đi nhanh nhẹ thoải mái, lại không giống người già, ngược lại giống như một người trẻ tuổi bị còng lưng, bởi vì người kia đưa lưng về phía Cố Thanh Phong, cho nên hắn không cách nào nhìn rõ dung mạo thật.

Người này chỉ có một mình, một mình đi về phía trước trong bóng tối không một bóng người, chỉ nhìn bóng lưng cũng đã cảm giác không phải thứ tốt đẹp gì.

Hơn nữa với cảm giác linh hồn của Cố Thanh Phong, phát hiện trên người đối phương có một chút yêu khí như có như không, chỉ là yêu khí kia quá yếu, yếu đến mức Cố Thanh Phong hoàn toàn không khơi dậy lên bất kỳ hứng thú nào.

Tuy nhiên Cố Thanh Phong cũng không có thất vọng, dù sao với thực lực hiện tại của bản thân hắn, trừ phi là đại yêu cấp bậc như Bồ yêu, nếu không rất khó thăng cấp thực lực cho bản thân.

Kệ đi, chỉ cần hỏi đường, nên đừng kén chọn.

Vội vàng gọi người kia: “Này chờ đã, hỏi đường chút.”

Người kia dừng lại, dường như bị giật mình, hoàn toàn không ngờ tới phía sau mình lại đột nhiên xuất hiện một người.

Nó quay đầu lại nhìn về phía Cố Thanh Phong, khi cảm giác được cảnh giới của Cố Thanh Phong chỉ là Tụ Khí tứ trọng, nó nở nụ cười.

Cố Thanh Phong thấy đối phương quay đầu lại, lúc này mới hiểu vì sao thân hình nó lại gù lưng, bước chân lại cực kỳ nhanh nhẹn thoải mái, thì ra là một con chồn mặc quần áo loài người.

Dường như con chồn này vẫn chưa biến hình, ngoại trừ có thể đứng thẳng đi lại ra, hoàn toàn không nhìn ra bất kỳ nét nào của loài người, ngược lại vóc người không nhỏ, ước chừng cao hơn một người.

Lúc này con chồn đang cười tủm tỉm nhìn Cố Thanh Phong: “Ngươi muốn hỏi đường?”

“Ngẩng đầu cao lên.”

“Có thể hỏi đường, nhưng ta hy vọng ngươi có thể trả lời ta một câu hỏi trước.”

“Hỏi.”

Nụ cười của con chồn càng ngày càng trở nên nhân tính hoá, giống như người đội lốp da chồn.

“Ngươi thấy ta có giống người hay không?”

Cố Thanh Phong nghe thấy vấn đề này đã biết chồn này đang cầu khẩu phong (một lời khẳng định), tộc nhà chồn có một đặc điểm, bọn họ có một loại phương pháp biến hình khéo léo, đó chính là lấy khẩu phong, khi tu vi đạt tới trình độ nhất định, muốn biến hình, thì đi chặn đường tìm người hỏi, ngươi thấy ta có giống người hay không? Một khi trả lời là giống người, thì nó sẽ tăng nhanh tiến độ biến hình lên rất nhiều, nếu không thì tu vi sẽ bị tổn hại.

Cho nên ngươi trả lời không giống người, cơ bản đều sẽ bị chồn trả thù, nhưng nếu trả lời giống người, thì chồn cũng sẽ không có lòng tốt buông tha cho ngươi, ngược lại còn có thể quấn quít lấy ngươi, hút dương khí của ngươi.

Có giống hay không, về cơ bản chính là chuyện chết sớm chết muộn.

Nhưng chỉ tiếc là con chồn này đã hỏi nhầm người rồi.

“Ta thấy ngươi giống như một tên ngốc.”

Nụ cười trên mặt của con chồn cứng đờ, lúc này, nó cảm giác tiến độ biến hình của mình đã trở về trước khi giải phóng.

Chương 191 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!