Mọi người nghe Ám Hoàng nói xong, im lặng rất lâu, đều bị chấn động trước niềm tin một lòng vì nhân loại của Ám Hoàng. Nói thật, Cố Thanh Phong cũng không ngờ Ám Hoàng kết hôn lại là để sinh con, là vì muốn để lại hy vọng cho nhân loại.
Nữ nhân này thật không bình thường chút nào, nàng ta quả thật đã làm rất nhiều vì nhân loại và cũng đã vứt bỏ rất nhiều.
Kết hôn sinh con đối với rất nhiều người phụ nữ mà nói chính là một chuyện trọng đại, nhưng nhìn Ám Hoàng lại không toát ra chút cảm xúc dao động nào, như thể người nói rằng mình muốn kết hôn không phải là nàng ta vậy, vẫn giữ nguyên một vẻ bình tĩnh trước sau như một.
Nhưng dưới cái vẻ bình tĩnh này lại ẩn chứa một sự trầm lắng, đó là sự trầm lắng được ngưng kết từ trách nhiệm và niềm tin một lòng vì nhân loại.
Hay nói cách khác, gia tộc của nàng ta đã truyền thừa mấy ngàn năm, mấy ngàn năm vẫn chỉ như ngày đầu, tất cả nỗ lực của nhiều đời qua đều là vì nhân loại.
Quả nhiên, cũng chỉ có người phụ nữ hiếm có khó tìm như vậy mới có thể xứng với bổn tôn.
Cố Thanh Phong thầm nghĩ như vậy.
Ám Hoàng sống quá mệt mỏi, cuộc sống chỉ xoay quanh nhân loại, không hề có bản thân mình ở trong đó, một cô gái tốt như vậy bổn tôn phải cứu vớt mới được!
Chẳng phải chỉ là yêu ma thôi à, chẳng phải chỉ là Thánh tộc thôi sao, phu quân của nàng sẽ giải quyết hết cho nàng!
Nhưng vấn đề là, tên khốn muốn kết hôn với nàng vào ba ngày sau là ai!
Lúc này, vẻ mặt của một nam tử mày kiếm mắt sáng đeo trường kiếm đang đứng trong đám người có chút phẫn nộ, nói: “Xin hỏi Ám Hoàng đại nhân, ba ngày sau ngài muốn thành hôn với ai vậy?”
Cố Thanh Phong liếc mắt nhìn tên nhóc đó một cái, thì ra là Ngụy Cô Vân.
Lúc ấy hắn yêu cầu Ám Hoàng gỡ mặt nạ xuống, thằng nhóc Ngụy Cô Vân này lập tức ăn nói lỗ mãng, hiển nhiên là một kẻ bợ đít.
Hiện tại nghe nói Ám Hoàng muốn kết hôn, Ngụy Cô Vân tức khắc không ngồi yên nổi.
Thật ra không chỉ có Ngụy Cô Vân mà sắc mặt của rất nhiều người trong đám người này đều không dễ coi chút nào.
Đối mặt với một người phụ nữ hiếm có khó tìm vừa có sắc vừa có tài như Ám Hoàng, không ngoa chút nào khi nói nếu phong cho nàng ta cái danh đệ nhất mỹ nhân Thanh giới thì hoàn toàn không quá lời.
Bởi vì thực lực và dung mạo của Ám Hoàng về cơ bản chính là hạng nhất.
Một người phụ nữ như vậy, cho dù có là cường giả Thần cảnh thì cũng không nhịn được mà rung động, chỉ là ngày thường mọi người đều tôn kính nàng ta nhiều hơn, không ai thể hiện ra cả, nhưng hiện giờ lại bị kích thích một chút.
Ám Hoàng bình tĩnh liếc mắt nhìn mọi người một cái, nhàn nhạt nói: “Vẫn chưa xác định được người được chọn để kết hôn.”
“Chưa xác định!?” Mọi người kinh ngạc nói.
Chương 314 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]