Đồ đằng vẽ ngọn lửa có thể phát ra lửa, đồ đằng vẽ gió sấm sét thì chân có thể giẫm lên gió sấm sét. Nhưng đối với Cố Thanh Phong những loại đồ đằng vẽ thần thông này căn bản chỉ là gân gà, chẳng là gì cả.
Hắn đã có Tiên Thiên Thần Thánh Thể, trời sinh đã có thể điều khiển ngũ hành âm dương, không cần nhờ đồ đằng trợ giúp.
Mà những đồ đằng có thể cường hóa thân thể kia đối với Cố Thanh Phong lại như bảo bối!
Chúng có chức năng giống như một bộ máy khuếch đại, nếu so sánh sức mạnh của cơ thể vật lý với âm lượng của âm thanh, thì đồ đằng giống như một cái loa hỗ trợ phóng đại âm lượng.
Nói cách khác, cơ thể càng mạnh mẽ bao nhiêu thì sau khi vẽ đồ đằng sẽ càng mạnh hơn bấy nhiêu!
Nhưng mà đồ đằng cũng không phải không có nhược điểm gì, đồ đằng dù sao cũng là đạo văn, chịu áp lực đạo văn và sức mạnh của đường vân, nếu cơ thể bình thường không đủ mạnh mà tùy tiện khắc lên cơ thể thì chắc chắn không chịu nổi mà chết!
Đương nhiên, ngoại trừ Cố Thanh Phong.
Không cần phải nói thể chất của hắn mạnh bao nhiêu, đồ đằng cường hóa thân thể này bổ sung cho hắn một cách hoàn mỹ.
“Bảo bối! Tất cả đều là bảo bối!” Hai mắt Cố Thanh Phong lấp lánh nhìn thi thể của đám tộc man di này, hận không thể đến bên cạnh nhẹ nhàng vuốt ve từng cái một, đây thật sự là bí tịch biết đi!
Đồ đằng trên người tộc man di cao năm mét cũng không giống đồ đằng trên người tộc man di cao mười mét, loại trước đơn giản và ít hơn, loại sau không chỉ nhiều mà còn vô cùng phức tạp.
Đây là lý do tại sao người sau càng mạnh hơn.
“Đồ đằng trên người mỗi tộc man di khác nhau cũng không giống nhau, rõ ràng những đồ đằng này không phải loại sử dụng chung thông dụng mà là được nghiên cứu chuyên biệt riêng cho thể chất của từng cá nhân, khó trách những đồ đằng này lại có nhiều loại khác nhau cũng không lưu truyền ra bên ngoài.”
Cố Thanh Phong trầm ngâm nói.
Đồ đằng không được lưu truyền ra ngoài đương nhiên có nguyên nhân là vì những người khác không dám tùy tiện tiến vào cấm địa Thái Sơ, nhưng nguyên nhân sâu xa hơn có lẽ là bởi vì đồ đằng có tính cá thể khác biệt.
Đồ đằng không giống nhau, mà mỗi người mỗi khác, cho nên ngươi không thể sao chép vẽ lên người mình là có thể dùng được, còn cần phải tiến hành sửa đổi cho nó thích hợp với mình mới được.
Hơn nữa mỗi đồ đằng trên mỗi người tộc man di giống như một mảnh của một cuốn sách bí mật.
Giống như có người đã tách một đạo văn cực kỳ cao thâm huyền ảo thành vô số mảnh vỡ, sau đó những mảnh vỡ này dung nhập vào trong cơ thể mỗi một tộc man di.
Thu thập đồ đằng giống như đang ghép bức tranh lại, ngươi lấy được càng nhiều mảnh ghép của bức tranh thì bức tranh lại càng hoàn chỉnh, đồ đằng càng phát huy hiệu quả cao hơn.
Cho nên, cũng không phải ngươi vẽ càng nhiều đồ đằng lên người thì ngươi càng mạnh, mà ngươi còn phải đem những mảnh ghép ra rồi sắp xếp lại làm một.
Nhưng tất cả những thứ này đều không thể làm khó được Cố Thanh Phong, thứ Thất Khiếu Linh Lung Thể am hiểu nhất chính là cái này!
Phân tích, sắp xếp, lĩnh ngộ, học tập!
Cố Thanh Phong nghiêm túc nghiên cứu đồ đằng trên người Man tộc, tuy nói nó rất phức tạp nhưng hắn ước chừng chỉ cần khoảng thời gian một tháng là chắc chắn có thể tìm hiểu được hết, có thể thay đổi khắc lên người mình.
Chỉ là, đang lúc hắn đang nghiên cứu hết sức chăm chú thì cách đó không xa, một trận âm thanh rầm rập truyền đến, giống như một ngọn núi lớn đang chuyển động.
Cố Thanh Phong vội vã nhìn qua, thấy có mấy Man tộc cao tầm hai mươi mét, thậm chí là ba mươi mét đang chạy về phía mình.
Hắn lập tức giật mình, khí tức từ thân thể Man tộc hai mươi mét truyền đến đã có thể so được với Thiên Nhân, nhưng Man tộc ba mươi mét kia còn mạnh hơn gấp mấy lần.
Mẹ nó, đúng là y như chọc vào tổ ong mà.
Cố Thanh Phong không nói hai lời, trực tiếp bỏ thi thể Man tộc vào trong túi sau đó quay đầu chui vào thế giới trong lòng bàn tay.
Thế giới lòng bàn tay chắc chắn an toàn, thuận tiện cho việc nghiên cứu đồ đằng của hắn.
...
Trụ sở Kiếm môn.
Một lão giả tóc trắng với dáng vẻ tiên phong đạo cốt chân đạp phi kiếm, mang theo một vị thiếu niên có vải lụa đen quấn quanh mắt hóa thành một luồng ánh sáng bay về phía chân trời.
Hai người này chính là người Độc Cô Nguy phía đi tiếp viện Cố Thanh Phong.
Vị thiếu niên quấn vải lụa đen quanh mắt kia hiển nhiên chính là Kiếm Si.
Còn vị lão giả già mà vẫn còn tráng kiện kia chính là thủ tọa một trong bảy mạch của Kiếm môn, thủ tọa Nghịch Lân phong Mạnh Diễn!
Hai người phi hành ngự kiếm suốt dọc đường, thẳng đến chỗ cấm địa Thái Sơ.
“Mạnh sư thúc, ngài chậm chút đi, đệ tử có hơi không chịu nổi rồi.”
Cương phong trên chín tầng mây làm cho Kiếm Si có hơi không mở mắt nổi, mặc dù hắn đã bịt mắt lại.
Mạnh Diễn mỉm cười: “Bản tọa đặc biệt dẫn ngươi xuyên qua tầng cương phong chính là vì giúp ngươi dùng cương phong luyện thể, đây là cơ hội khó có được, ngươi còn không mau nắm cho chắc?”
Kiếm Si cười khổ: “Mạnh sư thúc, đệ tử đã nhập môn hai mươi năm rồi, đâu phải đệ tử mới nữa, ngài đừng nói đùa với ta nữa thì hơn, rõ ràng là người muốn nhanh chóng tìm được Cố Thanh Phong, đón Nghịch Lân kiếm về núi.”
Mạnh Diễn lập tức trừng mắt dựng râu: “Mắt tên tiểu tử ngươi sắc bén quá nhỉ? Bảy mạch Kiếm môn mỗi mạch đều có thánh kiếm truyền thừa của riêng mình, duy chỉ có Nghịch Lân kiếm đã mất tích ngàn năm nay dẫn đến việc Nghịch Lân phong xếp cuối trong bảy mạch, vì chuyện này mà những lão gia hỏa kia thường xuyên hay giễu cợt bản tọa, bây giờ Nghịch Lân đã hiện thế, tất nhiên bản tọa vội vàng không nhịn được rồi.”
Chương 451 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]