Mấy ngày này, Cố Thanh Phong ra khỏi thế giới lòng bàn tay, rời khỏi cấm địa Thái Sơ. Hắn cảm thấy mình đã có được sức tự vệ nhất định, có thể ra ngoài tìm kiếm yêu ma.
Trước kia không dám đi là sợ chết bờ chết bụi giữa đường, bây giờ đối mặt với Thiên Nhân hắn cũng có thể thử một lần, cũng có thể được xưng tụng là cường giả ở Thương Minh giới này.
Lại cộng thêm thần đan thập văn hoàn mỹ đã ngưng kết, tu vi tăng lên không giới hạn, tất nhiên là muốn tìm yêu ma đến giúp chuyện tu hành.
Tuy nói hắn thông minh bất phàm, tự mình tu luyện cũng rất nhanh nhưng có thể tăng thực lực lên mà không cần phải tu luyện thì mẹ nó ai mà không thèm chứ.
Thế là, Cố Thanh Phong bước ra khỏi cấm địa Thái Sơ.
Kết quả sau khi hắn bước ra ngoài xem xét thì lập tức sửng sốt.
Chỉ thấy bên ngoài cấm địa Thái Sơ có hai tên ăn mày một già một trẻ sắc mặt trắng bệch, áo quần tả tơi, thân bị trọng thương.
Lão ăn mày thì hắn không biết nhưng tên tiểu ăn mày thì hắn khá là quen.
Chủ yếu là do nhìn thấy vải đen hắn buộc quanh mắt quen quen.
“Ồ, không phải là Kiếm Si đó sao? Bây giờ mới không gặp có mấy ngày, sao đã nghèo túng đến độ này rồi? Chẳng lẽ Kiếm môn phá sản rồi?” Cố Thanh Phong nói với vẻ trêu chọc.
Trong phút chốc, một già một trẻ mở mắt ra nhìn về phía Cố Thanh Phong.
Kiếm Si lập tức rớt nước mắt: “Cố Thanh Phong! Cuối cùng ngươi cũng ra, tốt quá rồi, cuối cùng cũng có thể trở về Kiếm môn, chỗ quái quỷ này ta chịu đủ lắm rồi.”
Kiếm Si thật sự không chống đỡ được nữa. Một tháng qua, Mạnh Diễn đã nhiều lần xâm nhập vào cấm địa Thái Sơ, lúc may mắn thì thần hồn chỉ chịu chút tổn thương là ra được, lúc vận may không tốt thì lại còn dẫn tới không ít hung thú ma tộc, Man tộc ra đây, thậm chí còn bị đạo nô truy sát, sau đó hắn ta cũng bị liên lụy.
Một tháng này, có thể nói là hai người đã chịu rất nhiều đau khổ, Kiếm Si đã muốn từ bỏ lâu rồi.
Nhưng hết lần này đến lần khác, Mạnh Diễn là người dường như có chấp niệm rất lớn với Nghịch Lân kiếm, thể hiện rõ quyết tâm không được đạt mục đích thề không quay về, chỉ cần chữa lành được vết thương thì sẽ lại xông mạnh vào cấm địa Thái Sơ, sau đó thụ thương, tu dưỡng rồi lại xông lên.
Cho nên bây giờ nhìn thấy Cố Thanh Phong, khó tránh khỏi cảm thấy xúc động.
“Ngươi chính là Cố Thanh Phong? Nghịch Lân kiếm đâu?” Mạnh Diễn hỏi.
“Úi cha?” Cố Thanh Phong chọn dùng phong cách giống đối phương, nói với vẻ bễ nghễ: “Ngươi là ai vậy hả? Há mồm là rình mò bảo vật của bản tôn, chẳng lẽ muốn bước theo chân Huyết Hà thượng nhân à?”
Cố Thanh Phong nhìn từ trên xuống dưới nhận ra khí tức lão ăn mày này phiêu phiên bất định, cực kỳ khó mà nhìn thấu nhưng hẳn cũng là phạm trù Thiên Nhân.
Cho nên hắn mới không sợ hãi chút nào, tự xưng là bản tôn.
Mạnh Diễn lập tức trừng mắt dựng râu: “Bản toạ chính là một trong những thủ tọa của thất mạch Kiếm môn Mạnh Diễn, hôm nay phụng lệnh của môn chủ Kiếm môn đến đây để đón kiếm về môn.”
Cố Thanh Phong híp mắt lại, hắn đã dự liệu từ sớm rằng sẽ có một ngày này, dù sao thì chỉ cần có mình còn cầm chí bảo Kiếm môn, còn có Đế kinh thì Kiếm môn nhất định sẽ phái người đến đây.
“Đường đường là tiên môn Đế đình, thế mà lại phái một tên ăn mày đến đây bắt bản tôn, đúng là làm cho người ta cười rụng răng.”
“Cố Thanh Phong đừng có vô lễ, hơn nữa chúng ta cũng không đến đây bắt ngươi mà là đến đón ngươi trở về Kiếm môn. Chắc ngươi còn không biết rằng môn chủ Kiếm môn đã công khai thừa nhận ngươi là đệ tử của Thánh nữ đời thứ mười ba của bản môn, chỉ cần ngươi theo bọn ta về Kiếm môn thì không cần lo chuyện bị Địa Ngục môn, thậm chí là các môn phái khác truy sát.
Ở Thanh Mộc Vực, chưa ai dám động đến đệ tử Kiếm môn đâu, ngươi cũng không cần trốn trong cấm địa Thái Sơ.” Kiếm Si giải thích.
“Khặc khăc khặc… Đúng là trò cười, cả đời bản tôn làm việc còn cần ai che chở hay sao? Hơn nữa bản tôn ở đây trốn à? Nói nhăng nói cuội.”
“Cấm địa Thái Sơ chính là tuyệt địa thế gian, bên trong ẩn giấu bí mật kinh thiên, bản tôn thế này chỉ là một mình vào cấm địa thăm dò, sao lại nói thành ta đang trốn?”
Cố Thanh Phong nào thèm về Kiếm môn với bọn họ. Bất luận lời đối phương nói là thật hay giả, coi như có là thật, hắn cũng không muốn đi.
Hắn có Đế kinh rồi, Kiếm môn có gì hay ho đáng để dòm ngó?
Vậy có khác gì đi tìm…
Kiếm Si căng thẳng, vội vàng nói rõ cái lợi cái hại trong đó cho Cố Thanh Phong, nói cái gì mà môn chủ Kiếm môn yêu thích một nhân tài như ngươi, lại có được sự thừa nhận của Nghịch Lân kiếm, ngươi trời sinh chính là đệ tử Kiếm môn.
Ông ta đã bảo vệ người trước lời dị nghị của mọi người, không tiếc đắc tội với các môn phái.
Nếu như ngươi không đến Kiếm môn, vậy những người mà ngươi đắc tội trước đây thậm chí là Kiếm môn cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Đối mặt với sự thuyết phục tận tình của Kiếm Si, Cố Thanh Phong chỉ đáp lại hai chữ: “Không đi.”
Đùa gì vậy chứ?
Kiếm môn có tốt như sào huyệt của yêu ma không?
Đám yêu ma ai nấy đều là yêu ma tài ba, nói chuyện êm tai lại còn biết xoa bóp, Kiếm môn thì có là gì?
Về phần đắc tội với các đại môn phái của Thanh mộc vực?
Không cần quan tâm, bản tôn vốn không định ngơ ngác ở lại Thanh Mộc Vực này, nơi này ít yêu ma quá, có ngu mới ở lại đây.
Chương 453 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]