“Đặt cược! Một lời đã quyết!” Nàng ta lạnh lùng nói. “Tốt, đủ sảng khoái!” Cố Thanh Phong cao hứng, nghĩ thầm, đây chính là ngươi tự nguyện được hôn, bản tôn cũng không có ép ngươi nha.
Lúc này, tay Cố Thanh Phong cầm Nghịch Lân kiếm, bắt đầu thi triển Phi Tuyết kiếm trận.
Xoẹt!
Một đạo kiếm quang kinh người phóng lên trời!
Sau đó ở trên không trung ầm ầm nổ tung, bất chợt kiếm quang giống như tuyết, phiêu nhiên rơi xuống.
Những kiếm quang này giống như của Nam Cung Tuyết thi triển lúc nảy, ám hợp thiên số, bên trong hàm chứa mười tám loại trận pháp.
Nhìn thấy một màn này, Nam Cung Tuyết chợt cảm thấy kinh ngạc, nàng ta tuyệt đối không thể ngờ rằng, đối phương vậy mà thật sự chỉ cần liếc mắt một cái đã học được Phi Tuyết kiếm trận mà mình tự nghĩ ra!
Thế gian lại có loại thiên tài này!
Tuy nhiên nàng ta cũng không hoảng hốt, bởi vì hai người đặt cược cũng không phải là học được Phi Tuyết kiếm trận, mà là sữa cũ thành mới.
Trong lòng nàng ta biết rất rõ, phương pháp Cố Thanh Phong nói hoàn toàn không có khả năng thực hiện được, mỗi một đạo kiếm quang đều được nàng ta là tỉ mỉ tính toán qua, nếu muốn từ nơi này làm ra một tướng quân, chẳng khác nào phá hủy cân bằng tổng thể của Phi Tuyết kiếm trận, hoàn toàn là vô căn cứ.
Nhưng mà ngay một giây sau, Nam Cung Tuyết lại trở nên ngây dại.
Bởi vì Phi Tuyết Kiếm Trận lại biến hóa!
Chỉ thấy trong ánh tuyết đầy trời, có hơn mười bông tuyết hấp dẫn lẫn nhau, dựa theo quỹ đạo đặc biệt nào đó, không ngừng tổng hợp xoay tròn, lặng yên kết hợp với nhau.
Đợi sau khi kết hợp hoàn thành, bông tuyết đầy trời đột nhiên thay đổi khí thế, trở nên lạnh như thấu xương!
Vù vù!
Một trận cuồng phong đột nhiên nổi lên, hơn mười mảnh kiếm quang tuyết hoa kết hợp lại, giống như một vị đại tướng quân trong quân đội, chỉ huy toàn quân, phi nước đại trên chiến trường.
Ban đầu là một hồi tuyết yên tĩnh, trong nháy mắt biến thành bão tuyết, cuồng bạo như vậy, dường như bất kỳ sinh vật nào đi vào trong đó đều sẽ bị cắn nuốt tàn nhẫn.
Nam Cung Tuyết khiếp sợ đến mức không thể làm gì được, trong miệng lẩm bẩm: “Vậy mà còn có thể như vậy! Hoá ra cái gọi là tướng quân cũng không phải làm ra một cái kiếm quang đơn độc mạnh mẽ, mà là hơn mười đạo kiếm quang bài trận tổ hợp, làm nòng cốt.
Như vậy không phá hư tổng thể cân bằng, ngược lại còn có thêm một nòng cốt, khiến cho uy lực của Phi Tuyết kiếm trận tăng lên gấp bội!”
Hai mắt Nam Cung Tuyết tỏa sáng, nhìn chằm chằm Phi Tuyết kiếm trận của Cố Thanh Phong, trong lúc nhất thời bị nó mê hoặc.
Hoàn toàn quên mất kết quả đánh cược của bản thân trong lát nữa.
Trong khi đó…
Lăng Phỉ Nhi đạt được công pháp song tu lần nữa tới động phủ của Cố Thanh Phong, định cùng hắn đồng tu, sau đó dùng ma khí xâm nhiễm vào thân thể hắn, cuối cùng chuyển hóa thành nhân ma.
Lăng Phỉ Nhi đứng ở cửa động phủ đắc ý nghĩ, nếu bổn tiên tử không chiếm được trái tim của ngươi, vậy thì phải có được thân thể của ngươi!
Đợi ngươi chuyển hóa thành nhân ma, bổn tiên tử sẽ cho ngươi nếm thử mùi vị thân bất do kỷ.
Về phần trong quá trình khuất phục, chờ sau khi đạt được mục đích, bổn tiên tử nhất định sẽ hoàn trả gấp mười lần!
Sau đó, Lăng Phỉ Nhi gõ gõ cửa động phủ, rầm rầm nói: “Cố sư thúc ~, Phỉ Nhi đến tìm ngươi chơi nha.”
Tuy nhiên, nàng ta đã chờ một lúc lâu mà vẫn không ai trả lời.
Lăng Phỉ Nhi nhíu mày: “Không ở nhà sao?”
Nàng ta tiện tay phá kết giới động phủ, sau đó đi vào xem, phát hiện quả nhiên không có người, không khỏi có chút buồn bực.
Lăng Phỉ Nhi không có ý định buông tha, nàng ta không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa, thầm nghĩ mau chóng song tu với Cố Thanh Phong.
Vì thế nàng ta bắt đầu hỏi thăm tung tích của Cố Thanh Phong, rất dễ dàng nghe được, dù sao với nhan sắc của Cố Thanh Phong, đi đến đâu cũng sẽ làm cho người ta chú ý.
Thì ra Cố Thanh Phong đến Thanh Sương Phong của nàng ta.
Lăng Phỉ Nhi sau khi biết được, trong lòng sinh ra không ổn, hắn đi Thanh Sương Phong làm gì?
Chẳng lẽ là thèm khát thân thể ta, cho nên đi tìm ta?
Nếu là như vậy thì tốt, nhưng làm cho Lăng Phỉ Nhi cảm thấy hơi lo lắng chính là Cố Thanh Phong sẽ gặp được vị sư tỷ kia của nàng ta, Nam Cung Tuyết.
Sư tỷ từ nhỏ đến lớn, bấy kể làm chuyện gì cũng áp đảo nàng ta!
Chính là bởi vì có sự tồn tại của Nam Cung Tuyết, bản thân mới bỏ lỡ vị trí thánh nữ!
Lăng Phỉ Nhi càng nghĩ càng hoảng hốt, vì thế không có chút trì hoãn nào, trực tiếp đi đến Thanh Sương Phong tìm Cố Thanh Phong.
Kiếm quang đầy trời như bão tuyết chậm rãi tiêu tán.
Cố Thanh Phong thu hồi Nghịch Lân kiếm, nhìn về phía Nam Cung Tuyết đang đắp chìm trong đó hỏi: “Như thế nào?”
Nam Cung Tuyết từ trong kiếm trận huyền ảo phục hồi tinh thần lại, thần sắc phức tạp nhìn Cố Thanh Phong: “Là ta thua.”
Cố Thanh Phong tà mị cười, chậm rãi đến trước người vị băng sơn mỹ nhân này: “Ván cược này…”
Nam Cung Tuyết hít sâu một hơi, lập tức trong ánh mắt hiện lên một tia kiên định: “Có chơi có chịu, ngươi hôn đi.”
Nói xong, Nam Cung Tuyết nhắm chặt hai mắt lại, nhìn qua giống như đang cam chịu số mệnh, nhưng lông mi lại không ngừng run rẩy làm bại lộ nội tâm không bình tĩnh của nàng ta.
Cố Thanh Phong có chút kinh ngạc, không nghĩ tới tiểu cô nương này tuy rằng mặt mày lạnh lùng, nhưng ít nhất vẫn tuân thủ lời hứa, nói một không hai.
Vốn còn muốn từ bỏ, nhưng nhìn đối phương giữ lời hứa như thế, vậy nếu như hắn dừng lại giữa chừng, chẳng phải nói hắn không giữ lời sao?
Cũng được, ai bảo bản tôn cũng là người thành thật giữ chữ tín nói một không hai chứ.
Nam tử Hán đại trượng phu, nhất ngôn cửu đỉnh tứ mã nan truy, nói ba cái thì ba cái, thiếu một cũng không được.
Chương 481 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]