Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 498: CHƯƠNG 497: CỐ THANH PHONG LÀ NAM NHÂN CỦA TA!

So với sự đơn thuần của Nam Cung Tuyết, Lăng Phỉ Nhi xấu xa hơn nhiều. Từ xưa mỹ nữ yêu anh hùng, ngay lúc Lăng Phỉ Nhi biết Cố Thanh Phong đánh bại Kiếm Thiên Đế hồi trẻ, nàng ta cũng nhớ lại từng ly từng tý của mình với đối phương.

Cơ bản cũng không có hồi ức gì khác, hai người đều là khổ tu, ở cùng nhau thì là tu luyện, không có gì linh tinh lung tung cả.

Lăng Phỉ Nhi vừa nghĩ mình mỗi ngày mỗi đêm đều cùng nam nhân như vậy tu luyện. Nàng ta chỉ cảm thấy toàn thân khô nóng.

Cái loại khuất nhục lúc trước biến mất đâu không thấy, ngược lại trong lòng dâng lên cảm giác tự hào.

Thậm chí muốn lớn tiếng tuyên bố với cả thế giới rằng, Cố Thanh Phong là nam nhân của ta!

Đặc biệt là muốn nói với Nam Cung Tuyết, ngươi có mạnh hơn nữa, có ưu tú hơn nữa thì sao nào? Nam nhân của ta là Thiên Đế tương lai đấy!

Sâu trong đáy mắt nàng ta hiện lên một quầng ma tính, không tự chủ liếm môi một cái.

“Nam nhân ưu tú như vầy, chỉ có thể là của ta! Ta muốn chiếm lấy hắn!”

Sau một hồi lâu mới có người phản ứng lại, vội vàng chạy đến chỗ tấm bia đá xem thử. Vừa nhìn thấy, người đó liền hít sâu một hơi.

“Người đứng đầu bảng Nhân Nguyên quả nhiên đã thay đổi! Là Cố Thanh Phong!”

Một hòn đá làm gợn ngàn lớp sóng.

Mọi người lập tức di chuyển tới trước tấm bia, vô số đệ tử chen chúc muốn xem thử, như muốn làm nhân chứng lịch sử.

Mọi người bàng hoàng phát hiện, vốn dĩ ba chữ Kiếm Thiên Đế cao cao tại thượng, trấn áp hàng vạn năm nay đã rớt xuống vị trí thứ hai. Mà vị trí đầu bất ngờ chính là ba chữ lớn “Cố Thanh Phong”!

Kim quang lấp lánh, chiếm giữ nơi cao.

Mọi người thấy cái tên này, không kinh ngạc thì cũng sốc nặng, không ai là không đố kỵ trong lòng.

Nhưng vào chính lúc này, lòng đố kỵ của mọi người đã tiêu tan. Con người chính là như vậy, khi hai bên cách biệt nhau quá lớn, lòng đố kỵ sẽ không còn tồn tại. Nếu có thì cũng chỉ là ngưỡng vọng.

Lúc này bỗng có người kinh hãi kêu lên: “Các ngươi mau nhìn đi! Tu vi của Cố Thanh Phong!”

Mọi người vội vàng nhìn qua, ngay lập tức tâm thần rúng động kịch liệt, suýt nữa đã không giữ được đạo tâm.

“Cái gì!! Hắn mới có Nhân Nguyên ngũ trọng thiên thôi sao?”

“Sao có thể chứ! Nhân nguyên ngũ trọng thiên mà có thể đánh bạo được Kiếm Thiên Đế – Nhân Nguyên đỉnh phong!?”

Mọi người chỉ cảm thấy mình như đang nghe điều gì đó viển vông. Chuyện này cũng quá khó tin rồi, trong thoại bản cũng không dám viết như vậy đâu.

Những người trong giang hồ viết thoại bản cùng lắm chỉ viết về Thiên Đế chuyển kiếp hoặc đại loại thế, với lại Thiến Đế đầu thai phải vượt qua đủ mọi thử thách. Cho dù đối mặt với người mạnh như thế nào cũng có thể chiến thắng.

Nhưng đến với nơi này, Thiên Đế vẫn luôn khiêu chiến vượt cấp lại bị người ta khiêu chiến vượt cấp?

Đúng là tam quan nát bét!

Chúng đệ tử kinh hãi hô lên đã thu hút sự chú ý của đám người Độc Cô Nguy. Bọn hắn vội vàng giáng xuống trần, đi về phía tấm bia đá.

Các đệ đang tử chen chúc nơi tâm bia đá bỗng nhiên cảm thấy một luồng sức mạnh, nhẹ nhàng đẩy mình và mọi người ra.

Những đệ tử đó đang định ngoác mồm chửi đổng, kết quả vừa quay đầu suýt nữa là bị doạ chết. Chỉ thấy môn chủ Kiếm môn cùng với bảy Thủ toạ Thất Mạch nắm tay nhau đi tới.

Đám người Độc Cô Nguy đến trước tấm bia đá, vừa mới nhìn nó, con ngươi lập tức co rút mãnh liệt. Ánh mắt của bọn họ đều đang tập trung trên mấy con chữ “Nhân Nguyên ngũ trọng thiên”.

Tất cả đều chìm vào im lặng.

Chỉ vì chuyện này quá mức phi lý. Từ xưa đến nay, thiếu niên Thiên Đế không phải chưa từng thất bại, nhưng họ chưa bao giờ thất bại trước cường giả cùng cảnh giới, chỉ có những người cao hơn một cảnh giới thậm chí là hai cảnh giới mới đánh bại được thiếu niên Thiên Đế.

Đối với thiếu niên Thiên Đế mà nói, khiêu chiến vượt cấp đơn giản như ăn cơm uống nước. Họ chẳng bao giờ đoái hoài tới tranh đấu với cường giả đồng cấp cả.

Nhưng hôm nay, thiếu niên Thiên Đế lại bị người ta khiêu chiến vượt cấp, lại còn chiến bại!?

Chuyện này quả thực đã phá vỡ thường thức.

Chuyện này giống như tiểu thuyết mạng vậy. Mọi nhân vật chính đều có thể khiêu chiến vượt cấp, đây là thường thức.

Nhưng bỗng có một ngày xuất hiện một quyển truyện, nhân vật chính trong đó có cấp bậc rất cao, nhưng cấp bậc của nhân vật phản diện lại rất thấp. Kết quả lại là nhân vật phản diện đánh bại nhân vật chính, quả đúng là khó tin.

“Các ngươi có ai còn nhớ tu vi của Cố Thanh Phong lúc hắn mới tới Kiếm môn không?” Độc Cô Nguy đang nhìn tấm bia, đột nhiên hỏi.

Một vị thủ tọa ngẫm một chút rồi trả lời: “Nếu ta nhớ không lầm thì chắc là Nhân Nguyên nhị trọng thiên.”

“Không sai, chính là Nhân Nguyên nhị trọng thiên. Không ngờ trong một tháng ngắn ngủi, tên nhóc này đã tu luyện đến Nhân Nguyên ngũ trọng thiên. Tốc độ bậc này quả thật là không thể tưởng tượng!”

“Cho dù hắn là song thánh thể cũng không thể nào mà đạt được tốc độ này được. Điều này chỉ có thể chứng minh, sau khi tên nhãi Cố Thanh Phong gia nhập Kiếm môn e là vẫn luôn luyện ngày luyện đêm. Chỉ có như thế mới có thể đột phá ba trọng liên tiếp trong một tháng.

Rõ ràng tên nhóc này bất kể là thiên phú hay là tâm tính đều là lựa chọn hàng đầu.” Một vị thủ tọa cảm khái nói.

Chỉ có điều, mọi người đều không chú ý đến Lăng Phi Nhi ở trong đám người lúc nghe thấy câu nói này, bỗng nhiên xoa xoa đôi chân thon dài của mình.

Cảm thấy chân hơi cứng đờ, dù sao ngày nào cũng bị người ta bẻ chân, trong thời gian dài không thể nào mà không cứng ngắc được.

Chương 497 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!