Trong lúc ánh mắt chớp chớp, bàn tay giấu dưới y bào của Mạnh Diễn bắt đầu bóp pháp quyết, một làn khói mơ hồ khuếch tán ra. Nếu như bình thường, hắn ta nhất định không dám làm động tác nhỏ ở dưới mí mắt Thái Thượng trưởng lão, nhưng hiện nay Thái thượng trưởng lão đã không phải là Thái thượng trưởng lão năm đó nữa, chẳng qua cũng chỉ là loại người sắp chết, chỉ có thể sống sót dựa vào phong bế bản thân, lâm vào trạng thái ngủ say.
Không có động tĩnh lớn, căn bản không thức tỉnh được.
Sau khi bố trí xong, Mạnh Diễn lại liên hệ thông qua ma chủng, lặng lẽ gửi tin tức cho Lăng Phỉ Nhi, để cho nàng ta có thể tùy thời hành động.
Sau đó lúc này mới thay đổi một dáng vẻ bi thương cùng lo lắng, kích phát Môn chủ lệnh, kèm theo tiếng khóc nức nở lớn tiếng kêu lên: “Thái thượng trưởng lão! Hãy cứu Kiếm Môn!”
......
“Giết!’
“Tiêu diệt Kiếm Môn!’
“Đế tử Kiếm Môn diệt Địa Ngục môn ta, hôm nay bọn ta muốn ăn miếng trả miếng, lấy máu trả máu!’
Tiếng nổ vang, tiếng kêu giết, tiếng trống trận, trong lúc nhất thời đã trở thành giai điệu chính của Kiếm Môn.
Liên quân của các thế lực lớn như hồng thủy xông vào Kiếm Môn, chiến tranh chính thức bắt đầu!
‘Chúng ta thề chết bảo vệ tông môn!’
“Cùng bọn họ liều mạng!’
Đệ tử Kiếm Môn cũng không chút yếu thế, cùng chiến đấu với kẻ thù..
Các loại thần quang bất chợt hiện ra, các loại thần binh pháp bảo tung bay, vô số loại thần thông diệu pháp cũng được thi triển ra.
Độc Cô Nguy lấy một địch bốn, một mình đại chiến với bốn vị Thiên Quân, ông ta vốn là cường giả Thiên Quân đỉnh phong, nếu như là một chọi một thì chả sợ ai cả.
Nhưng địch nhân cũng sẽ không một đấu một với ông ta.
Bốn vị thiên quân vây quanh ông ta, điên cuồng chém giết.
Về phần Khô Mộc lão nhân cùng với Không Giới thần tăng thân là đạo nô, lúc đại trận hộ sơn bị công phá, đã không thấy bóng dáng, không biết đi làm cái gì.
Cũng may người trong Kiếm Môn đã sớm bố trí trận pháp ở bên trong cửa, số lượng kẻ thù mặc dù đông, nhưng trong lúc nhất thời cũng có thể miễn cưỡng ngăn cản.
Chỉ có điều, loại cục diện giằng co này chỉ trong chốc lát đã bị phá vỡ.
Từng luồng ma khí mạnh mẽ bộc phát từ bên trong Kiếm Môn ra, vô số đệ tử Kiếm Môn kêu thảm thiết.
Rõ ràng là nhân ma ẩn nấp ở Kiếm Môn động thủ, bọn họ một giây trước vẫn là đồng đội kề vai tác chiến, một giây sau đã chĩa mũi kiếm trong tay vào ngay đồng môn.
Số lượng nhân ma không nhiều lắm, chỉ có hơn một trăm người, nhưng do đánh lén, tạo thành thương vong của bên Kiếm Môn nhiều hơn so với kẻ địch, quan trọng nhất là mục tiêu chính của bọn họ là phá hư trận pháp.
Vô số đệ tử Kiếm Môn mắt muốn nứt ra, nhưng cũng không xoay chuyển được tình thế.
Trong lúc nhất thời, cân bằng trận chiến đã nghiêng về phía kẻ địch.
Ngay khi trận chiến đang kịch liệt diễn ra, Cố Thanh Phong cũng đang bận rộn, không phải vội vàng tịch thu tài sản, thì cũng vội vàng thu nạp đạo nô.
Bởi vì tịch thu tài sản cũng được kha khá rồi, có Thiên Tống trận, giúp tiết kiệm hoàn toàn công sức đi lại, hơn nữa còn có sự trợ giúp của Diêm Mộng Điệp cùng với một đám nô lệ Thiên Quân, thậm chí tịch thu tài sản còn nhanh hơn.
Dọc theo đường đi, nô lệ của Cố Thanh Phong càng đánh càng nhiều, Thiên Quân của các phái lớn về cơ bản đều đã bị hắn thu vào trong túi, dù sao người ta vất vả lắm mới tu luyện tới Thiên Quân cảnh, cứ như vậy mà giết bọn họ thật uổng phí biết bao?
Còn không bằng giữ lại làm tiểu đệ.
Lúc trước ở hạ giới, lĩnh hội được uy phong làm chủ yêu ma, hiện tại không dễ dàng mới mạnh lên, không tung uy phong làm sao được?
Cho nên, Cố Thanh Phong thu tiểu đệ thu đến nghiện sau đó chạy tới cấm địa Thái Sơ, bắt đầu tìm kiếm đạo nô.
Phàm là nhìn thấy đạo nô, sẽ không có một người nào có thể chạy thoát ma trảo của hắn, mấy ngày ngắn ngủi, đã thu phục gần trăm đạo nô.
Trong đó có hơn mười cường giả cấp thiên quân, còn lại đều là Thiên Quân cảnh.
Về phần Thiên Tôn cảnh, không có một người nào.
Bởi vì đạo nô Thiên Tôn cảnh dường như tất cả đều ở sâu trong cấm địa Thái Sơ, Cố Thanh Phong hiện giờ có cảm giác nhạy bén, tuy rằng chưa từng tiến vào nơi sâu, chỉ ở vùng ven rìa, đã có thể cảm giác được bên trong có đáng sợ lớn!
Nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm, sâu trong cấm địa Thái Sơ rất có thể ẩn chứa bí ẩn nguyền rủa của Thiên Đạo giáng xuống năm đó.
Loại bí mật này cũng không phải thực lực hiện tại của Cố Thanh Phong có thể dò xét.
Cho nên, hắn cẩn thận cho nên không đi vào trong.
Hơn mười vị Thiên Quân, mấy trăm thiên nhân, nhiêu đây cũng đủ dùng ở Thanh Mộc Vực rồi.
“Chuyến này ra cửa thu hoạch cũng không tệ lắm, đã đến lúc trở về lấy Đế Ma Kiếm, đến lúc đó bản tôn mang theo nhiều tiểu đệ như vậy trở về Kiếm Môn, trái lại muốn nhìn xem, còn kẻ nào dám nói bản tôn nhập ma? Hừ!”
“Giết!”
‘Độc Cô Nguy, cho dù ngươi là Kiếm Thần đương thời, cũng đừng hòng đột phá được vòng vây của bốn người bọn ta!”
Vẻ mặt Vương Diêm nghiêm nghị, cùng ba vị thiên quân còn lại điên cuồng hạn chế hành động của Độc Cô Nguy.
Bọn họ không có dốc hết toàn lực, mà không ngừng bám chặt, cường giả đạt đến cấp bậc Thiên Quân, rất khó bị giết chết, mặc dù dốc hết toàn lực ra tay, cũng rất có khả năng sẽ bị đối phương mạnh mẽ phản công lại.
Cho nên bọn họ đang câu kéo thời gian, chỉ cần ngăn cản Độc Cô Nguy, chờ thủ hạ giết sạch đệ tử Kiếm Môn, đến lúc đó có thể dựa vào ưu thế về số người vây quét Độc Cô Nguy, không cần sợ phản công cá chết lưới rách của đối phương nữa.
Chương 562 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]