Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 573: CHƯƠNG 572: HỄ NHẮC ĐẾN CỐ LÀ BIẾN SẮC (1)

Ma khí từ thân kiếm tỏa ra vô tận, giống như từng con rắn nhỏ màu đen đang bò khắp toàn thân của người cầm kiếm, khiến cho bóng người cao ngạo đó càng đáng sợ thêm mấy phần. Đó chính là Cố Thanh Phong và Đế Ma kiếm.

Kể từ khi hắn lấy được Đế Ma kiếm thì hầu như đều mang nó bên mình, mỗi giây mỗi phút đều hưởng thụ khoái cảm ma khí truyền vào cơ thể.

Các loại thể chất đều tăng cường rất nhanh.

Chỉ cần Đế Ma kiếm không nhận chủ thì nó sẽ luôn chống lại hắn, như thế hắn còn có thể mạnh mẽ hơn nữa.

Hiện tại hắn cũng không biết mình đã mạnh đến mức độ nào, bởi vì không có vật tham chiếu, dù sao thì Thiên Quân đã không còn là kẻ địch một quyền.

Cho dù là Bán bộ Thiên Tôn như Kiếm Ma cũng không đỡ được một đấm.

Chắc chắn thực lực sẽ sánh ngang với Thiên Tôn, nhưng không biết nằm trong cấp độ nào.

“Tiểu Nguy à, ngươi nói xem làm thế nào mới có thể phát huy toàn bộ uy lực của Đế Ma kiếm?”

Cố Thanh Phong hỏi Độc Cô Nguy đang đứng phía dưới.

Đế Ma kiếm hiện giờ chỉ phóng ra ma khí cơ bản nhất. Vừa bắt đầu thì cường độ này khá ổn, nhưng khi thực lực của Cố Thanh Phong càng ngày càng mạnh, hắn bắt đầu chê chậm chạp.

Độc Cô Nguy hơi kính sợ ngước nhìn Cố Thanh Phong đang cầm Đế Ma kiếm trong tay. Ông ta cung kính trả lời: “Môn chủ, muốn phát huy hết uy lực của Đế Ma kiếm thì phải có sức mạnh tương ứng với nó. Một người bình thường cầm Đế Ma kiếm so với thiên đế cầm Đế Ma kiếm, tất nhiên là sức mạnh phát huy ra sẽ khác nhau.”

“Nhưng thực lực của bản tôn đã vượt qua Kiếm Ma từ lâu, nhưng vì sao Đế Ma kiếm nằm trong tay bản tôn vẫn không mạnh bằng nằm trong tay Kiếm Ma?”

Độc Cô Nguy nghĩ một lát rồi đáp: “Có lẽ là vì chiến lực của Môn chủ tuy mạnh nhưng cảnh giới lại không được cao, dù sao muốn điều khiển Đế Ma kiếm chủ yếu phụ thuộc vào thần lực.”

Nghe đến đây, Cố Thanh Phong có hơi mất hứng. Hắn đã bị kẹt ở cảnh giới Thiên Nguyên thần đan đỉnh phong nhiều ngày rồi, điều này khiến cho hắn cực kỳ khó chịu.

Nhưng khó chịu cũng vô dụng, thế giới này vốn không chấp nhận hắn, không thể thăng cấp lên Thiên Nhân được.

Cũng giống như người vượt biên không làm chứng minh thư thì không có thân phận vậy.

Hắn cần một chút thời gian để nghiên cứu xem làm thế nào thăng cấp lên Thiên Nhân.

Nếu như không được, hắn chỉ đành bồi dưỡng một ít yêu ma có thực lực mạnh mẽ, sau đó bảo chúng cầm Đế Ma kiếm chém mình mà thôi.

Độc Cô Nguy thấy sắc mặt của Cố Thanh Phong rất xấu, ông ta không khỏi chìm vào im lặng.

Sau một hồi trầm ngâm, Độc Cô Nguy đột nhiên lên tiếng: “Đúng rồi Môn chủ, ta có chuyện muốn bẩm báo với ngài.”

“Chuyện gì?”

“Chuyện liên quan đến Lăng Phi Nhi.”

Cố Thanh Phong nhướn mày: “Lăng Phi Nhi làm sao?”

Trông Độc Cô Nguy có hơi khó xử: “Dù sao Lăng Phi Nhi cũng là Nhân ma, hơn nữa nàng ta còn là Nhân ma duy nhất trong Kiếm Môn hiện giờ và từng phản bộ Kiếm Môn. Tuy nhiên có ngài bảo vệ nên đệ tử Kiếm Môn cũng không dám làm gì nàng ta, nhưng đại chiến vừa trôi qua không lâu, trong lòng bọn họ chắc chắn rất căm thù. Nói không chừng họ sẽ ngấm ngầm bàn tán những lời không hay, thậm chí sẽ kỳ thị chủng tộc, dù sao người mà ma cũng là hai chủng tộc đối lập. Thuộc hạ lo rằng cứ như vậy mãi sẽ ảnh hưởng đến sự đoàn kết nội bộ của Kiếm Môn.”

Thật ra Độc Cô Nguy chủ yếu là sợ những lời khó nghe đó sẽ truyền đến tai Cố Thanh Phong, trong cơn giận dữ mà hắn đại khai sát giới thì không hay.

Đối mặt với sự khó xử của Độc Cô Nguy, Cố Thanh Phong vốn không quan tấm đến những chuyện vặt vãnh này.

Hắn chỉ thờ ơ phất tay.

Trong nháy mắt đại điện Kiếm Môn đã đông nghịt người.

Chính là Kiếm Ma và một đám Nhân ma, còn có các nô lệ bị Cố Thanh Phong khống chế cùng với tiểu đệ của các môn phái lớn.

Độc Cô Nguy thấy đám người này đột nhiên xuất hiện thì giật cả mình.

Ông ta tưởng rằng Cố Thanh Phong bực lên muốn hủy diệt Kiếm Môn nên vội vàng hô to: “Môn chủ! Cần gì phải đến nước này! Cần gì phải như vậy!”

Cố Thanh Phong không thèm để ý đến ông ta mà chỉ dặn dò đám Kiếm Ma: “Từ nay về sau, các ngươi sẽ gia nhập Kiếm Môn. Nhớ kỹ, phải chung sống hòa thuận với đồng môn, đừng vì các ngươi là Nhân ma mà kỳ thị nhân tộc, đã hiểu chưa?”

Đám Kiếm Ma đồng loạt quỳ xuống, hét lớn: “Vâng Tôn thượng! Chúng ta hiểu rồi.”

Khóe miệng Độc Cô Nguy co giật, ông ta không thể ngờ cách giải quyết vấn đề của Cố Thanh Phong lại đơn giản thô bạo như thế.

Không phải Lăng Phi Nhi là Nhân ma duy nhất sao? Không phải cộng đồng yếu thế dễ bị kỳ thị sao? Vậy thì đơn giản, chỉ cần không yếu nữa là được.

Một lực lượng khổng lồ gia nhập vào Kiếm Môn như thế, trong phút chốc nhân tộc trong Kiếm Môn đã trở thành bên yếu thế. Mà Nhân ma lại bị Cố Thanh Phong ràng buộc nên sẽ không kỳ thị nhân tộc, sự cân bằng kỳ diệu này đã xuất hiện nhue vậy đấy.

“Tiểu Nguy à, ngươi đi gọi các trưởng lão của Kiếm Môn đến đây, chúng ta mở họp.”

“Vâng Môn chủ!”

Không lâu sau, các trưởng lão của Kiếm Môn cùng với Thất mạch thủ tọa đã được gọi đến. Bọn họ thấy Cố Thanh Phong đang bị ma khí quấn quanh toàn thân, đến cả thở cũng không dám.

Bởi vì trạng thái của Cố Thanh Phong cực kỳ giống tẩu hỏa nhập ma, rất sợ hắn không khống chế được muốn đại khai sát giới.

“Khụ khụ, bản tôn gọi mọi người đến đây để tuyên bố kế hoạch năm năm đầu tiên của môn phái chúng ta! Hiện nay Thanh Mộc vực không còn đủ sức để tranh đấu với Kiếm Môn, cho nên bản tôn đề nghị thống nhất Thanh Mộc vực, khôi phục lại vinh quang của Đế Đình Tiên Môn ngày xưa!

Chương 572 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!