Giờ khắc này, sau khi Hỗn Độn chi khí nhập thể, Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy có rất nhiều sự huyền diệu. Các loại pháp môn ào ào hiện ra, giống như có một cánh cửa diệu kỳ trong truyền thuyết nào đó đã được mở ra. Từng sợi Hỗn Độn chi khí dung nhập thật sâu vào trong xương cốt máu thịt hắn, thậm chí là thần hồn, làm cho cơ thể hắn và thần hồn trở nên thăng hoa cực hạn.
Một luồng sức mạnh mạnh mẽ khó có thể tưởng tượng được hung mãnh phun ra từ trong cơ thể, đến nổi không khí chung quanh đều bị nhiễm lên một tầng màu sắc Hỗn Độn.
Hắn bỗng nhiên mở hai mắt ra, thần quang trong mắt bắn ra mãnh liệt, hắn ầm ầm đứng dậy, dường như giống một thái cổ thần vương giáng thế.
Nhưng mà, vẻ mừng rỡ như điên cũng không xuất hiện như trong tưởng tượng mà trái lại, trên mặt hắn lại hiện lên một sự phiền muộn.
“Mẹ nó! Nuốt nhiều huyết mạch cùng với thiên tài địa bảo như vậy, thế mà Hỗn Độn thể vẫn chưa thành?” Cố Thanh Phong mắng.
“Mẹ nó! Bản tôn đã hao phí toàn bộ gia sản của bản thân, dung hợp tất cả thể chất, cuối cùng thế mà cũng chỉ đúc được mỗi cái Hỗn Độn thai!”
Hỗn Độn thai, tên như ý nghĩa, chính là một phôi thai Hỗn Độn thể.
Điều này làm cho Cố Thanh Phong có hơi hậm hực, chẳng qua hắn suy nghĩ lại, đây chắng phải là điểm nói lên sức mạnh của Hỗn Độn thể đó sao.
Hai tay hắn nắm chặt thành quyền, cảm thụ sức mạnh của bản thân một chút. Sau khi dung hợp hết tất cả các thể chất thì thực lực của hắn lại tăng thêm một lần nữa.
Nếu như lúc trước cấp độ sức mạnh của hắn khoảng chừng ở cấp thiên tôn sơ kỳ thì bây giờ, Hỗn Độn thai vừa mới hình thành…
Hẳn là hắn đã vô địch trong vòng thiên tôn cảnh!
Lần này cuối cùng cũng có thể xưng là bản tôn một cách quang minh chính đại, danh xứng với thực.
“Cuối cùng phải dùng hơn phân nửa tài nguyên của Thanh Mộc vực mới gian nan đúc thành Hỗn Độn thai, xem ra muốn thật sự đúc được Hỗn Độn thể, hắn cần phải đi một chuyến đến Thánh vực Thương Minh giới.”
Tình hình thánh vực hắn đã từng phái người đi tìm hiểu rồi, bởi vì vị trí nằm ở trung tâm, khí vận trung tâm nên nơi đó vạn tộc sát nhau, các chủng tộc, các thể lực lớn không ai là không muốn đặt chân đến Thánh vực.
Cho nên nơi đó rồng rắn lộn xộn, là nơi tụ tập các cường giả trong thiên hạ.
Tất nhiên nơi đó đã có sẵn các loại thể chất mà Cố Thanh Phong cần, thậm chí là yêu ma.
Vừa nghĩ đến đây, Cố Thanh Phong duỗi cái lưng mỏi ra, chuẩn bị xuất quan. Đây là lần bế quan có thời gian dài nhất của hắn, trong lòng thật sự có chút tịch mịch khó nhịn nỗi, muốn bước ra ngoài dạo vòng quanh một phen.
Nhưng mà ngay vào lúc hắn vừa bước ra được nửa bước thì đột nhiên, một ánh hào quang màu vàng sậm hiện lên chặn đường đi của hắn.
Mà ánh hào quang màu vàng sậm xuất hiện bất thình lình kia chính là Đế Ma kiếm.
“Ngươi muốn làm gì đây?” Cố Thanh Phong sững sờ nói.
Xoẹt!
Một tia hào quang màu vàng sậm bắn ra từ Đế Ma kiếm, dung nhập vào trong cơ thể Cố Thanh Phong.
Đầu Cố Thanh Phong đầy sương mù, mãi đến khi cảm nhận được cảm giác huyết mạch tương liên truyền đến từ phía đối phương.
Lúc này hắn mới kịp phản ứng lại, lập tức giận tím mặt.
“Con mẹ nó! Cái đồ rác rưởi nhà ngươi! Ngươi dám đánh lén! Mẹ nó ai cho ngươi nhận chủ!”
Đế Ma kiếm không thèm động đậy mà ngược lại còn cực kỳ thân thiết tiến đến trước người Cố Thanh Phong.
Nếu như trong quá khứ thì bây giờ nhất định sẽ có luồng Đế Ma kiếm khí vô cùng vô tận trào lên, nhưng bây giờ mất sạch, bởi vì Đế Ma kiếm đã nhận chủ, cho nên không phản kháng nữa.
“A! Khốn nạn mà! Đường đường là đế binh, thế mà chút cốt khí ấy cũng không có, không phải ngươi vẫn luôn rất cao ngạo hay sao? Bây giờ bản tôn đã đúc thành Hỗn Độn thai thì ngươi lại vội vàng sáp đến!”
Cố Thanh Phong tiếp tục tức giận, dưới cơn nóng giận, hắn bắt lấy Đế Ma kiếm rồi ném mạnh ra bên ngoài.
Chỉ là, Đế Ma kiếm chỉ vẻn vẹn bay ra ngoài không đến mười mét là lại vèo một cái thay đổi hướng, bay đến trước người Cố Thanh Phong, giống như chó con, thân mật cọ lấy cọ để.
“Cút đi!”
Cố Thanh Phong lại ném thêm mấy lần nữa nhưng đều không có tác dụng, tức chết hắn mà, thậm chí hắn còn bắt đầu đánh Đế Ma kiếm nhưng vẫn vô dụng như cũ, dù sao thì cũng là đế binh, hoàn toàn chẳng bị thương chút nào.
Có đánh cũng đánh không hư, có ném cũng ném không được, tâm trạng của hắn sụp đổ.
“Thật ra thì bản tôn vẫn thích dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng ban đầu của ngươi hơn, đồng ý với ta, có thể đừng sáp tới vậy được hay không.”
Đế Ma kiếm vẫn không động đậy, vẫn thân mật như cún con trước Cố Thanh Phong.
“Được! Ngươi đúng là giỏi thật, cố mà sáp đến đúng không?” Cố Thanh Phong cầm Đế Ma kiếm lên, sau đó chém vào cánh tay mình.
“Ngươi bộc phát hết sức mạnh, để ta cảm nhận một chút.” Hắn ra lệnh nói vậy.
Nhưng mà, một kiếm chém xuống, chẳng có chút điểm thuộc tính nào.
Cố Thanh Phong chán nản ngồi trên mặt đất: “Xong, ta tiêu rồi.”
Bởi vì cái gọi là thần kiếm có linh, những thần binh lợi khí mạnh mẽ đều có linh tính, có thể tự động bảo vệ chủ, đừng nói tới là đế binh mạnh nhất.
Dưới chế độ tự động bảo vệ chủ, dù là Cố Thanh Phong có cầm Đế Ma kiếm tự chém mình thì Đế Ma kiếm cũng sẽ thu lực, sợ làm hắn bị thương.
Mà điều quan trọng nhất chính là sau này dù có lợi dụng yêu ma cầm kiếm chém mình cũng chẳng được nữa.
Chương 575 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]