Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 585: CHƯƠNG 584: MA TÔN VUI VẺ

Ai ngờ, người nọ lắc đầu nói: “Ta không cần bí pháp của ngươi, mà ta chỉ muốn hỏi ngươi là Thiên Nhân kiếp thứ mấy rồi thôi.” “Vào Thanh Mộc Vực còn phải điều tra tu vi sao?”

“Không phải đang điều tra tu vi của người, Ma Tôn đại nhân của chúng ta có lòng tốt, muốn giúp đỡ tất cả tu sĩ Thiên Tứ trong thiên hạ vượt qua Tâm Ma kiếp, nếu ngươi là tu sĩ Thiên Tứ thì vừa hay có thể theo ta đi gặp Ma Tôn đại nhân.”

Chính Dương Thiên Tôn ngây người sửng sốt, giúp đỡ những người khác vượt qua Tâm Ma kiếp? ! Khẩu khí lớn như vậy, ngay cả Thiên Đình uy nghiêm cũng không làm được, nhưng một tên bá vương của một khu vực biên giới nhỏ có thể làm được sao?

Tuy nhiên cũng có thể nhân cơ hội này để gặp được người gọi là Ma Tôn, để tìm ra chìa khóa của kiếp nạn sẽ dễ dàng hơn với sự giúp đỡ của dân địa phương.

Về phần liệu Ma Tôn có chịu giúp đỡ hay không? Cái đó cũng không phải do hắn quyết định.

Vì vậy, Chính Dương Thiên Tôn nói vô cùng dứt khoát: “Bần đạo đúng là tu sĩ Thiên Tứ.”

Người nọ lập tức vui mừng khôn xiết: “Thật tốt, ta lại tìm được thêm một tu sĩ Thiên Tứ nữa, Ma Tôn đại nhân khi biết được nhất định sẽ ban thưởng cho ta.”

Nói xong, hai tu sĩ lập tức dẫn Chính Dương Thiên Tôn đến Kiếm Môn.

Bên ngoài đại điện Kiếm Môn.

“Các ngươi chờ ở chỗ này, ta đi bẩm báo Ma Tôn đại nhân.”

Chính Dương Thiên Tôn nhìn cung điện nguy nga, nghe giọng nói kỳ lạ bên trong truyền ra, vẻ mặt trở nên có chút cổ quái.

Một lúc sau, một nam nhân đi ra và nói: “Mau vào đi, Ma Tôn đại nhân triệu kiến.”

Chính Dương Thiên Tôn tò mò đi theo nam nhân vào trong đại điện.

Sau khi bước vào trong, nhìn kỹ hơn hắn ta sửng sốt trong giây lát.

Hắn ta nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi, anh tuấn mặc hắc bào lộng lẫy, viền ám kim đang ngồi trên tòa cao.

Nam nhân trên mặt nở nụ cười vui vẻ tà mị, ngực mở rộng, lộ ra cơ ngực cường tráng, hai bên đùi trái phái của hắn có hai mỹ nhân tuyệt sắc đang ngồi trên đó.

Một người đang cầm bình rượu, còn người kia đang đút nho cho hắn ăn.

Hai người đều có dung mạo xinh đẹp nhưng mỗi người đều có ưu điểm riêng, một người lạnh lùng đoan trang như tiên nữ, còn một người thì mị hoặc như ma nữ.

“Ma Tôn đại nhân, người đó đến rồi.”

Cố Thanh Phong thậm chí không nhìn hai người họ, không kiên nhẫn vẫy tay, nam nhân nhìn thấy điều này vội vàng rời khỏi đại điện.

“Chủ nhân, nho huyết phượng này ăn ngon không?” Tiểu thi mị rúc vào trong ngực Cố Thanh Phong, một tay mảnh khảnh vẽ vòng tròn ở trước mặt gấu, tay kia cầm nho nũng nịu hỏi.

“Ngon lắm! Nho mà mỹ nhân đút thật là ngon.”

“Chủ nhân có muốn ăn thêm một quả nữa không?”

“Vậy thêm một quả đi.”

Tiểu thi mị nở nụ cười duyên, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, sau đó nghiêng người về phía trước.

Ực ực.

Cố Thanh phong nuốt ực quả nho, cười sảng khoái.

Còn Lăng Phỉ Nhi ngồi trên đùi còn lại mặt đầy ghen tuông.

“Môn chủ, người có khát không, có muốn uống chút Kỳ Lân tiên nhưỡng không?”

“Uống uống…”

Lăng Phỉ Nhi nhanh chóng uống cạn ly rượu trong tay, rồi nghiêng người về phía trước.

Ực ực.

“A, rượu ngon!”

Lăng Phỉ Nhi khiêu khích nhìn tiểu thi mị, trong mắt nàng ta tràn đầy sự tự mãn.

Nàng ta không biết Cố Thanh Phong kiếm đâu ra một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, rõ ràng trông như một tiên nữ lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm nàng ta còn ỏng ẹo phóng đãng hơn mình.

Tiểu thi mị không bao giờ để ý đến những sự khiêu khích của Lăng Phỉ Nhi, bởi vì nàng ta không quan tâm Cố Thanh Phong thích loại nữ nhân nào, dù sao nàng ta cũng có tất cả các loại hắn thích.

Nếu Lăng Phỉ Nhi có thể được sủng ái với ngoại hình này, thì nàng ta cũng có thể biến thành Lăng Phỉ Nhi được thôi.

Nhìn ba người họ nói cười vui vẻ, Chính Dương Thiên Tôn không thể chịu nổi.

Đây là Ma Tôn sao? Đúng là cách hành sử rất phù hợp nhưng tu vi của tên này chẳng qua cũng chỉ mới là Thiên Nhân Cảnh thôi sao?

“Khụ khụ…”

Chính Dương Thiên Tôn ho khan hai lần, cố gắng thu hút sự chú ý của đối phương, nhưng một nam và hai nữ thậm chí không liếc nhìn hắn ta một cái.

Thay vào đó là tiếng “ực ực” không ngừng vang lên.

Càng nhìn Chính Dương Thiên Tôn càng ngày càng khó chịu, lập tức hừ lạnh một tiếng: “Ngươi là Ma Tôn sao?”

Bị ngắt ngang ánh mắt Cố Thanh Phong liếc nhìn qua lạnh như băng, lạnh lùng nói: “Ngươi không thấy bản tôn đang bận sao?”

“Hừ, chỉ là một tu sĩ Thiên Nhân Cảnh cũng dám tự xưng là bản tôn, sau lưng ngươi là ai, kêu hắn đi ra.”

Bùm!

Cố Thanh Phong kích động đấm ra một quyền, một quyền mang hỗn độn sắc.

Chính Dương Thiên Tôn dễ dàng sử dụng phất trần chặn nó lại, nhưng sắc mặt của hắn ta đã hoàn toàn thay đổi: “Đây là năng lượng hỗn độn! Ngươi là Hỗn Độn Thể!”

Hắn ta đột nhiên nghĩ tới quẻ Thiên Đình Thánh Chủ nhắn nhủ, Thanh Mộc Vực bị bao phủ bởi một mảnh hỗn độn, chẳng lẽ đúng là chỉ Hỗn Độn Thể sao?

Nghĩ tới đây, hắn ta không khỏi cười ha ha: “Ha ha ha, đến đây thật đúng là không tốn bao nhiêu công sức đã tìm được, vốn tưởng rằng nhất định phải điều tra Thanh Mộc Vực, không nghĩ tới lại đụng phải Hỗn Độn Thể trên quẻ nhắc đến!”

Cố Thanh Phong hơi kinh ngạc, hắn không ngờ đối phương có thể dễ dàng đỡ được một quyền của mình, mặc dù chỉ dùng không đến một phần vạn sức mạnh, nhưng cũng không phải là quyền Thiên Nhân cảnh có thể đỡ được.

Lập tức, trong mắt hắn lóe lên một tia vàng óng, đó chính là Kim Đồng Phá Vọng.

Sau khi nhìn xong, khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười tà ác: “Thì ra ngươi là một Thiên Tôn, khó trách có thể đỡ được một quyền của bản tôn, ngươi là ai từ đâu đến, mau xưng tên ra.”

Chương 584 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!