Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 600: CHƯƠNG 599: BẰNG HỮU ĐẾN TỪ PHƯƠNG XA (2)

Cảnh giới Thiên Chí Tôn chia thành từ nhất tinh đến cửu tinh, tinh này chính là phép tắc, là đạo. Thiên Chí Tôn đã chạm đến pháp tắc, cũng có thể sử dụng sức mạnh của pháp tắc. Pháp tắc ngưng kết thành tinh trong cơ thể, sau khi ngưng kết thành cửu tinh thì cửu tinh này sẽ dung hợp thành đạo của chính mình, chính là Chuẩn Đế!

Cảnh giới Thiên Chí Tôn và Thiên Tôn chênh lệch cực lớn, bất kể là bao nhiêu Thiên Tôn cũng không có cách nào đánh bại được Chí Tôn, bởi vì bọn họ một bên tu sức mạnh còn một bên tu pháp tắc, khác biệt về bản chất.

Có thể đánh bại Chí Tôn thì chỉ có Chí Tôn hoặc là Tiên Thể bởi vì Tiên thể cũng là thể hiện của Đạo.

Nhưng bây giờ lại có thêm một Cố Thanh Phong.

Hắn dung hợp Luân Hồi Tiên Thể, có thể sử dụng Luân Hồi Pháp Tắc đơn giản hay cũng chính là Đạo Luân Hồi, có được sức mạnh ngang với Nhất Tinh Chí Tôn.

Thánh Vực, Táng Đế Thành!

Táng Đế Thành là một trong hai thành trì lớn trong Thánh Vực, diện tích còn lớn hơn so với một nước lớn. Truyền thuyết từ thời kỳ Thượng Cổ nói có Thiên Đế tọa hóa nơi này nên tục gọi là Táng Đế Thành.

Hơn trăm vạn năm trôi qua, vô số người bị hấp dẫn đến Táng Đế Thánh nhưng không có một ai tìm được mộ huyệt của Thiên Đế, ngược lại là khiến Táng Đế Thánh ngày càng phồn vinh, dần dần cường thịnh.

Ngay lúc này, một vị nam tử trẻ tuổi mày kiếm mắt sáng, dáng người thẳng tắp, áo trắng như tuyệt, trong tay cầm theo quạt xếp bước vào Táng Đế Thành.

Hắn đánh giá xung quanh, thỉnh thoảng phát ra nhưng tiếng thán phục, hiển nhiên là lần đầu tiên đến với tòa thành cổ nguy nga này.

Dáng vẻ anh tuấn dẫn đến vô số cái liếc mắt của các nữ tu trên đường, một vài nữ tu bạo dạn thậm chí còn đá lông nheo, mơ hồ thể hiện ý nghĩ song tu của mình.

Người này chính là Cố Thanh Phong.

Cố Thanh Phong nhìn ánh mắt như lang như hổ kia, trong lòng âm thầm cảm khái: “Bản tôn đã ngụy trang chỉ để lộ ra một nửa giá trị nhan sắc của ngày trước, không ngờ là vẫn như đom đóm trong đêm tối khiến người khác chú ý.”

Hắn chướng mắt những người dung chi tục phấn này, vậy nên tăng tốc bước chân chuẩn bị tìm một chỗ để tìm hiểu tin tức.

Chỉ là lúc đi qua một tấm bảng thông báo, hắn dừng bước.

Bởi vì bên trên vẽ một nam tử quá mức chói sáng, đẹp trai kinh thiên động địa.

Hắn cẩn thận nhìn, phát hiện đây không phải là mình hay sao?

Bên cạnh còn có mấy vị nữ tu chỉ trỏ.

“Đây chính là Cố Thanh Phong đại náo cả Thiên Đình và Địa phủ sao? Quả nhiên là dáng vẻ tuấn tú.”

“Tuấn tú thì làm được gì? Đồng thời đắc tội Thiên Đình lẫn Địa Phủ, thiên hạ có lớn cũng không còn chỗ cho hắn dung thân.”

“Nói cũng đúng. Không được rồi, bổn tiên tử phải đem tranh này đi, giấu kỹ, nếu không thì sau này rất khó được nhìn lại.”

Cố Thanh Phong nhìn tôn dung của mấy vị nữ tu này một chút, từ bỏ suy nghĩ để lộ diện mạo thực sự. Hắn lắc đầu, đi đến một gian tửu lầu gần nhất.

“Khách quan, ngài muốn ăn chút gì không?”

“Có những gì?”

“Bản điếm cái gì cần có đều có, kể cả khách quan ngài có muốn ăn gan rồng gan phượng, chỉ cần giao được tiền là bảo điếm đều có.”

Cố Thanh Phong nhíu mày: “Vậy thì cho một bàn gan rồng gan phượng.”

“Có ngay. Một phần gan rồng xào lăn, một phần gan phượng hấp.”

Không bao lâu sau món ăn đã lên. Cố Thanh Phong xem xét, gan rồng thì là gan của giao long, gan phượng thì là gan của chim phượng, chứ không phải là chân long và phượng hoàng trong truyền thuyết.

Có điều hắn cũng không nói thêm gì bởi vì điều này nằm trong dự liệu.

Nếu như tùy đại tìm một cửa tiệm mà cũng có gan Chân Long, gan Phượng Hoàng vậy thì đó mới gọi là khoa trương. Thế này phía sau tửu lâu không lấy Chuẩn Đế làm chỗ dựa thì đã bị Long tộc Phượng tộc phá nát.

Vậy là Cố Thanh Phong vừa ăn gan rồng gan phượng, vừa nghe đám người trong tửu lâu trò chuyện.

Tu sĩ cũng là người, cũng cần khoác lác tiêu khiển.

“Các ngươi nghe nói chưa? Chuyện liên quan đến Thiên Đình và Địa Phủ mấy ngày nay.”

“Bây giờ còn ai không biết chứ, Thiên Đình Địa Phủ cùng liên hợp tuyên bố lệnh truy nã, muốn bắt Cố Thanh Phong.”

“Ha ha, vậy các ngươi có biết vì sao không?”

Nghe nói Cố Thanh Phong kia là Môn chủ Kiếm Môn, được mời đến Thiên Đình làm khách rồi sau đó nói năng lỗ mãng đắc tội Thánh chủ Thiên Đình và Phủ quân Địa Phủ.”

“Không phải chứ, Thánh của Thiên đình và phủ quân Địa chủ đó là nhân vật nào? Làm sao có thể chỉ vì bị người ta nói hai câu mà gióng trống khua chiêng trả thù chứ?”

“Kẻ hèn này vừa hay đều có bằng hữu ở Thiên đình và Địa phủ, thu được tin tức nội tình.”

“Tin tức gì? Đừng thừa nước đục thả câu, nói mau.”

“Vậy rượu hôm nay”

“Ta mời!”

“Nghe nói, Cố Thanh Phong người này tinh thông Phong Thiên Cấm – một trong chín cấm thuật. Dựa vào bí pháp chí cao trong Phong Thiên Cấm là Thiên Tông trận hắn đã đánh cắp hai đại bảo khố của Thiên Đình và Địa Phủ. Mấy chục vạn năm tích lũy của cả Thiên Đình và Địa Phủ đều bị một mình hắn trộm đi!”

Trong nháy mắt đám người hít sâu một hơi. Bảo khố của cả Thiên Đình và Địa Phủ, bảo vật ở trong đó phải như biển, ấy vậy mà bị một người lấy đi?

“Khó trách lần này Thiên Đình Địa Phủ làm ra động tĩnh lớn thế, thì ra chuyện là như vậy.”

“Vậy ai có thể tìm được Cố Thanh Phong thì chẳng phải phát tài rồi?”

“Nghĩ gì vậy, biết cái gì là Thiên Tống trận không? Chính là truyền tống nhờ lực của Thiên Đạo. Theo ta thấy, chỉ cần hắn muốn chạy thì cơ bản là không có người nào có khả năng tóm được.”

“Ha ha, các ngươi đây là không biết nhỉ. Ta nói cho các ngươi nghe, Cố Thanh Phong này chẳng bao lâu nữa sẽ bị bắt lại.”

“Làm sao có thể, ai phá được Thiên Tống trận chứ?”

Chương 599 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!