Chính là vị Chí Tôn vừa rồi bị đánh không còn hình người, người trông coi bảo khố. Lúc này, thương thế của hắn ta đã khôi phục một chút, tuy rằng nhìn sơ qua vẫn còn rất chật vật, nhưng mơ hồ vẫn có thể nhận ra.
Đột nhiên xuất hiện một người, làm cho các Chí Tôn hơi cảnh giác, tuy nhiên sau khi thấy rõ người tới chỉ là Chí Tôn Tam Tinh, thì không thèm để ý nữa.
“Hừ hừ, chỉ kêu ra một Chí Tôn Tam Tinh tàn phế tới, chẳng lẽ mơ tưởng muốn ngăn cản chúng ta sao? Theo bổn tọa thấy hay là gọi toàn bộ người ra đi.”
Đang lúc có người ầm ĩ, đột nhiên, các Chí Tôn của Bất Hủ Thần Triều kinh ngạc hét lên thành tiếng.
“Vương đạo hữu!”
“Làm thế nào ngươi có thể ở đây!? Không phải ngươi đang canh giữ bảo khố của Thần Triều sao?”
Chí Tôn được gọi là Vương đạo hữu mặt không chút thay đổi, ánh mắt trống rỗng nhìn mọi người, lạnh lùng nói: “Bảo khố đã bị tôn thượng lấy đi, tất nhiên không cần phải trông coi nữa.”
Lời này vừa nói ra, mọi người ngay lập tức liên tưởng đến cái gì đó, ngay sau đó sắc mặt thay đổi kịch liệt.
Hơn nữa những người của Bất Hủ Thần Triều, vẻ mặt càng không thể tin được.
Bảo khố bị tôn thượng lấy đi!?
Chẳng phải có nghĩa là vừa rồi Cố lão ma không phải đang chờ đợi sống lại, mà là đã lặng lẽ đi một chuyến đến Bất Hủ Thần Triều cách đó trăm triệu vạn dặm, cướp bóc bảo khố, còn tiện thể khống chế thủ vệ bảo vệ bảo khố!
Thì ra Cố lão ma vừa rồi nói là thật, không phải đang phô trương thanh thế, mà người ta thật sự có năng lực cướp bảo khố của các thế lực.
Cố Thanh Phong thấy mọi người đã đoán ra, lúc này mỉm cười nói: “Xem ra các ngươi đã hiểu rõ tình thế, như vậy, đề nghị vừa rồi của bản tôn vẫn có hiệu quả như trước, chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn dâng bảo khố lên, chuyện hôm nay coi như bỏ qua.
Nếu không,vậy bản tôn cũng chỉ có thể hao phí một chút khí lực, tự mình đi lấy từng cái một, đương nhiên, lấy cũng không thể lấy vô ích, trong quá trình khống chế mấy chục vị Chí Tôn lạc lõng, vậy thì các ngươi sẽ không để ý chứ?”
Sắc mặt một đám Chí Tôn trong nháy mắt giống như ăn phân.
Tại thời điểm này, bọn họ cảm thấy tuyệt vọng và bất lực sâu sắc.
Đánh lại đánh không chết, Phong ấn lại không phong ấn được, đối phương xuất quỷ nhập thần, dưới tay có hơn một trăm vị Chí Tôn, bất kỳ một thế lực nào cũng không cách nào đơn độc ngăn cản.
Nếu không đáp ứng, hơn năm trăm Chí Tôn chỉ có thể suốt ngày tụ tập cùng một chỗ, phòng ngừa Cố Thanh Phong đánh lén.
Nhưng một khi tụ tập cùng một chỗ, vậy thế lực nhà mình phải làm sao bây giờ? Hơn năm trăm người nên đóng quân ở nhà ai?
Tốc độ trộm của người ta quả thực vỗ ngựa cũng đuổi không kịp.
Nhìn thấy mọi người do dự, Cố Thanh Phong có chút không kiên nhẫn, lúc này lạnh lùng nói: “Quên đi, bản tôn cho các ngươi cơ hội các ngươi cũng vô dụng.”
Hắn nhìn lướt qua mọi người một vòng, vươn ngón tay chỉ giống như đang chọn lựa hàng hóa.
“Chiến Thần điện, Thiên Đạo Tông, Dao Trì Thánh Địa, Quân gia… Ừm, chọn Dao Trì đi, vừa hay bản tôn cũng ngưỡng mộ mật đào (cặp mông trái đào) của Tây Vương Mẫu từ lâu, lúc lấy bảo khố còn có thể thuận tiện sờ một phen.”
Người của Dao Trì Thánh Địa trong nháy mắt đứng ngồi không yên.
“Ngươi dám!”
“Khặc khặc khặc… Bản tôn chắc chắn sờ được mật đào của Tây Vương Mẫu rồi, Thiên Đế đến cũng không quản được, ta nói rồi!”
Cố Thanh Phong cười điên cuồng muốn hóa thành hàng tỷ tà niệm, chuẩn bị rời đi.
Người Dao Trì Thánh Địa nóng nảy, bọn họ đều ở Thiên Đình, Dao Trì hiện tại cô cùng trống trãi, làm sao ngăn được Cố lão ma?
Nếu như mật đào của Tây Vương Mẫu thật sự bị… Mặt mũi của Dao Trì sẽ mất sạch rồi.
“Đừng! Ta sẽ hứa với ngươi!”
Dao Trì cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Cố Thanh Phong dừng bước, lại nói với những người khác: “Còn các ngươi thì sao?”
Sắc mặt những người khác đều khó coi, hai mặt nhìn nhau.
“Bản tôn đếm đến ba, ai không đồng ý, bản tôn ngay tức tịch thu nhà người đó!”
“Ba!”
“Được, quả nhiên cứng rắn…”
“Đừng đừng đừng, chúng ta đáp ứng.”
Đám Chí Tôn trong nháy mắt bối rối, bọn họ cũng nghĩ thông suốt rồi, tiền tài là vật ngoài thân, hơn nữa bảo vật trong bảo khố lại không phải riêng của ai, không có thì không có thôi.
Nếu lỡ chọc giận Cố lão ma, vậy đám người bọn họ xem như đừng nghĩ tới tu luyện, mỗi ngày đều tụ tập cùng một chỗ, nếu không lúc một mình, bị bắt đi biến thành nô lệ, vậy thì tiêu đời rồi.
Còn nữa, một người cúi đầu sẽ bị những người khác cười nhạo, nhưng nếu tất cả mọi người đều cúi đầu, thì ai còn cười nhạo ai chứ?
“Rất tốt, người thức thời mới là trang tuấn kiệt, bản tôn rất hài lòng thái độ của các ngươi, đồng thời cũng hy vọng tốc độ làm việc của các ngươi cũng có thể làm cho bản tôn hài lòng.
Mặt khác, không nên nghĩ đến giở thủ đoạn, một khi bị bản tôn phát hiện có người dám cất giấu bảo vật, vậy thì bất kể kê đó là ai, bản tôn đều sẽ trách tội tất cả các vị ở đây.”
Nói xong, Cố Thanh Phong không để ý tới mọi người nữa, mà là tự mình trở lại Thiên Đình.
Hắn sống ở Thiên Đình rất thoải mái, tất nhiên không muốn đi.
Đối mặt với Cố Thanh Phong lại trở về, khóe miệng đông đảo Chí Tôn co giật, ai cũng không dám nói to, ngay cả Thập Tam Tổ ở một bên hoài nghi nhân sinh cũng im lặng không nói gì, trầm mặc một lát, sau đó xám xịt biến mất tại chỗ.
...…
Chương 633 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]