Cố Thanh Phong thích nữ nhân tự tin, lúc này cũng biến mất theo Tây Vương Mẫu, cũng không mang theo bất kỳ thủ hạ nào. Giây tiếp theo.
Hai người xuất hiện ở một mảnh đất hoang vu, nơi này cách Thánh địa Dao Trì trăm triệu vạn dặm, dư âm hai bên đánh nhau lớn hơn nữa cũng sẽ không ảnh hưởng đến Dao Trì.
Tây Vương Mẫu kinh ngạc nhìn Cố Thanh Phong: “Thủ hạ của ngươi đâu?”
Đối mặt với sự kinh ngạc của Tây Vương Mẫu, Cố Thanh Phong cũng có vẻ rất kinh ngạc: “Chẳng lẽ lúc ngươi làm, còn thích bị người vây xem sao?”
Tây Vương Mẫu hơi sửng sốt, trong nháy mắt phản ứng lại, khuôn mặt bất chợt lạnh lẽo, đôi mắt đẹp ẩn chứa sát khí.
“Cố Thanh Phong, bởi vì những lời này của ngươi, ta sẽ giết ngươi một vạn lần.”
Vừa dứt lời, Tây Vương Mẫu căn bản không đợi Cố Thanh Phong trả lời, đã dẫn đầu phát động công kích, hiển nhiên không muốn nghe lời tục tĩu bẩn thỉu nữa.
Bà ấy vươn ngón tay trắng nõn ra, thành hình hoa, nhất thời vô số đạo vận lưu chuyển trên đầu ngón tay, huyễn hóa thành một đóa hoa lộng lẫy.
Ngón tay búng lên, cánh hoa bị bắn ra, trong nháy mắt, hư ảnh trên cánh hoa chớp động, sau đó lại huyễn hóa ra mưa hoa đầy trời.
Hàng tỷ cánh hoa tản ra sát khí xinh đẹp cuốn Cố Thanh Phong đi.
Nhìn qua thì không hề có lực sát thương, giống như là mưa cánh hoa tung ra lúc kết hôn, nhưng Cố Thanh Phong lại có thể cảm nhận được, trên mỗi một cánh hoa đều có hư ảnh nhấp nháy, có thể không khoa trương chút nào khi nói, mỗi một cánh hoa ở đây, cũng có thể giết chết một vị Thiên Tôn.
Chỉ có Thiên Chí Tôn chạm vào Cảnh Giới Pháp Tắc mới có thể ngăn cản được một hai.
Nhưng mà, ngăn cản được mười cánh, trăm cánh, ngàn cánh, có thể ngăn được hàng tỷ cánh không?
Một kích này hiển nhiên vượt qua cấp độ Thiên Chí Tôn, cho dù là Cửu Tinh Chí Tôn có ở đây, cũng tuyệt đối không có khả năng sống sót.
Cố Thanh Phong không chút kinh ngạc mà còn vui mừng, bất chợt cảm thấy hứng thú, hắn muốn nhìn xem cực hạn của bản thân đến đâu.
Vì thế hắn không vận dụng chí nghiệt, mà là phát động Hỗn Độn Thể mạnh mẽ chống lại.
Từng luồng khí hỗn độn từ trên người hắn bốc hơi lên, thần bí lộng lẫy, giống như sự vật tốt đẹp nhất trên thế gian, mang theo khí tức bất tử vĩnh hằng, chiếu rọi thiên địa.
Trong phút chốc.
Hỗn Độn khí nghênh đón hàng tỷ cánh hoa, giống như trăm vạn đại quân chém giết, xuyên kim nứt đá, khuấy động mây gió, lại như cơn sóng thần dâng lên bầu trời, ngôi sao đồng loạt rơi xuống.
Ầm ầm!
Thần quang vô tận đột nhiên xuất hiện, rồi lại biến mất.
Hư không chấn động, sát phạt như thủy triều, giống như thiên quân vạn mã đang phi nhanh, sự rực rỡ của hỗn độn khí cùng cánh hoa đan xen tương ứng ra, làm cho nhật nguyệt không có ánh sáng, ngân hà xám xịt.
Cuối cùng, vẫn là hỗn độn khí thắng thế, mài mòn hàng trăm triệu vận cánh hoa.
Sắc mặt Tây Vương Mẫu ngưng tụ, bà ấy không nghĩ tới Hỗn Độn Thể của Cố Thanh Phong lại mạnh mẽ đến mức này. Với một đòn như này, tuyệt đối không có một Chí Tôn Cảnh nào có thể ngăn cản được, nhưng lại không thể đả thương hắn chút nào!
Điều này hoàn toàn khác với suy nghĩ lúc trước của bà ấy, bà ấy biết Cố Thanh Phong càn rỡ như thế, dựa vào bất tử bất diệt, ở trong tưởng tượng của bà ấy, giao chiến với Cố Thanh Phong bà ấy chỉ tiện tay ra một đòn là có thể đánh tan được hắn.
Sau đó đối phương hoá thành sương đen chậm rãi hồi phục, bản thân lại đánh tan, lại hồi phục.
Không ngừng bị bà ấy giết chết, mới đúng.
Nhưng hiện tại, với một đòn, đối phương không chỉ không chết, thậm chí còn không bị thương tổn chút nào.
Cố Thanh Phong thì có hơi ngạc nhiên, chỉ có vậy sao? Chỉ có thế này??
Bổn đế còn chưa phát huy hết sực lực của bản thân đấy.
Ừm, có khả năng nào, là Tây Vương Mẫu đang thăm dò hắn không?
Tây Vương Mẫu nhìn thấy một chiêu này không làm gì được Cố Thanh Phong, quyết định vận dụng toàn lực, thật ra ngay từ đầu bà ấy không muốn dùng hết toàn lực, bởi vì vừa mới đột phá, cảnh giới vẫn chưa ổn định.
Nhưng hiện tại bà ấy bất chấp không để ý nhiều như vậy, bà ấy biết rõ Cố Thanh Phong này chính là thuốc mỡ da chó, một khi mình biểu hiện ra một chút yếu thế nào, chờ đợi chính là sự dây dưa không ngừng của hắn, cùng với sự sỉ nhục càng ngày càng táo tợn.
Chợt, khí thế Tây Vương Mẫu bộc phát ầm ầm, tiên âm bất chợt vang lên, du dương, như thể nó đến từ thời viễn cổ, cộng hưởng với đại đạo.
Khi tiên âm vang lên, lúc này vốn là ban ngày, nhưng bầu trời lại tối sầm lại, một vầng trăng sáng từ từ dâng lên.
Đây là dị tượng do Tây Vương Mẫu tạo thành, khiến trời đất đổi màu.
Dưới ánh trăng, Tây Vương Mẫu một thân bạch y, đôi mắt đẹp hiện ra màu trắng bạc, mái tóc đen tung bay, giống như tiên tử đứng ở cửu thiên.
Thân thể mềm mại của bà ấy chậm rãi bay lên không trung, trùng với vầng trăng sáng.
Cố Thanh Phong hết sức chăm chú ngẩng đầu nhìn chằm chằm đáy váy của đối phương, ý đồ nhìn thấy sơ hở của Tây Vương Mẫu.
“Vô Nguyệt Thiên Hoa!”
Tây Vương Mẫu quát khẽ một tiếng, trăng sáng trên trời trong nháy mắt biến mất, nói một cách chính xác là hòa tan, tựa như kem, hóa thành chất lỏng màu bạc, hội tụ trên người bà ấy.
Một khắc kia, cả người Tây Vương Mẫu tản ra ánh trăng thánh khiết màu trắng bạc, giống như thần linh, thần thánh bất khả xâm phạm.
Ầm ầm!
Chương 639 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]