Cố Thanh Phong thấy Tây Vương Mẫu vẫn không chịu dùng hết toàn lực, hơn nữa kích động đến mức run rẩy, cho nên cũng không có tâm tư khảo nghiệm thực lực. Nghĩ đến bà ấy thân ở địa vị cao, cả đời phải mạnh mẽ, cái gọi là ở vị trí cao chịu nổi lạnh lẽo, tịch mịch khó giải quyết, cho nên mới kìm lòng không được như thế.
Cố Thanh Phong tự nhận bản thân không phải là người không hiểu phong tình, không thể phụ tâm ý của mỹ nhân được.
Vì thế một tay bắt lấy mắt cá chân đối phương, còn tay kia đánh bay trường kiếm, hỗn độn khí trong nháy mắt quấn quanh hai tay Tây Vương Mẫu.
Duỗi tay một cái, đã có thể dễ dàng nắm lấy hai cổ tay mảnh khảnh trong tay, giơ lên trên, Tây Vương Mẫu xem như hoàn toàn bị khống chế, chỉ còn lại một chân có thể cử động.
Tuy nhiên bà ấy còn chưa kịp cử động, tay bắt lấy mắt cá chân hơi dùng lực, theo lực kéo đó, kHỏang cách giữa hai người trong nháy mắt được kéo gần, mặt dán mặt.
Ô!
Trong lúc nhất thời bốn mắt nhìn nhau, không khí ngưng đọng vào lúc này.
Tây Vương Mẫu hoàn toàn sụp đổ, đôi mắt đẹp trong nháy mắt đỏ bừng, cực lực giãy dụa lại vô dụng.
Cuối cùng chỉ có thể động khẩu, ý đồ muốn dùng răng để công kích, nhưng thân thể Hỗn Độn Thể của Cố Thanh Phong, thân thể cường đại, làm sao có thể sợ hai hàng răng bạc chứ?
Không chỉ tùy ý để đối phương công kích, còn thừa dịp công kích có sơ hở, lộ ra cửa trống, lợi dụng chỗ trống mà vào, khuấy động phong vân.
Thật lâu sau, Cố Thanh Phong phát hiện Tây Vương Mẫu lại vẫn không tránh thoát khỏi hắn, rõ ràng dựa vào cường đại thực lực của Bán Bộ Chuẩn Đế có thể dễ dàng tránh thoát, nhưng không cần.
Điều đó có nghĩa là gì?
Chứng tỏ chưa nếm đủ thơm ngon, còn muốn tìm hiểu sâu hơn.
Haizz, trong lòng Cố Thanh Phong khẽ thở dài, hắn không nghĩ tới đối phương lại là Tây Vương Mẫu như vậy, còn không có hiểu biết quá nhiều, đã rơi vào trong dung mạo thịnh thế của mình.
Tiến độ quá nhanh, có chút không quen.
Cũng được, nếu thịnh tình khó cưỡng lại, vậy thì đành phải cung kính không bằng tuân lệnh.
Hắn nhìn thoáng qua Tây Vương Mẫu còn đang làm bộ giãy dụa, thật sự muốn cự tuyệt còn giả vờ nghênh đón, chỉ có thể làm bộ không để ý đến diễn xuất vụng về của đối phương, tiếp tục phối hợp.
Tất nhiên, hắn nên hợp tác với bạn diễn, cố gắng hết sức để biểu diễn.
Trong khi hắn muốn hợp tác nhiều hơn một chút, đột nhiên.
Ầm ——!
Phía chân trời xa xa truyền đến một tiếng nổ kịch liệt đinh tai nhức óc.
Ngay sau đó thiên địa bắt đầu chấn động, giống như động đất cấp mười vậy.
Cố Thanh Phong trong nháy mắt thu hồi bàn tay có chút ướt át, buông Tây Vương Mẫu ra, nhìn về phía tiếng vang truyền đến.
Kỳ thật hắn bình thường ở trong loại tình huống này đều rất chuyên tâm, trừ phi… Có một con quỷ!
Không sai, Cố Thanh Phong sở dĩ chú ý, là bởi vì nơi bộc phát ra tiếng động trời kia còn kèm theo một cỗ yêu khí bàng bạc như vực sâu như biển rộng.
Cỗ yêu khí này mạnh mẽ, vượt xa tất cả yêu ma hắn từng thấy trước đó.
“Ta giết ngươi!”
Tây Vương Mẫu hoàn toàn không quan tâm ở xa xa phát sinh ra chuyện gì, giờ phút này trong mắt bà ấy chỉ có Cố Thanh Phong.
Khóc lóc đánh về phía Cố Thanh Phong, trăm phương ngàn kế thần thông, trăm loại chiêu thức điên cuồng chào hỏi.
Cố Thanh Phong lý giải tâm tình của Tây Vương Mẫu, bởi vì bất kể là nam hay nữ, đều rất chán ghét bị gián đoạn, cho nên trực tiếp thân hóa thành Chí Nghiệt, tùy ý đối phương công kích phát tiết.
Hắn nhìn chằm chằm về phía chân trời, một đôi mắt giống như vượt qua trăm triệu vạn dặm.
Dần dần, hắn nhìn thấy được hư ảnh của một con Hỏa Kỳ Lân khổng lồ đến đỉnh thiên lập địa, cùng với một vị nam nhân thân hóa vạn trượng giống như thần linh.
Hai bên đang kịch liệt giao chiến, đánh đến trời đất mù mịt, tinh nguyệt đều rơi xuống.
Hơn nữa diện mạo của nam nhân kia còn vô cùng quen thuộc.
Đây không phải là Thập Tam Tổ của Thiên Đình sao?
Cố Thanh Phong nhận ra nam nhân đang giao chiến với Hỏa Kỳ Lân, chính là Chuẩn Đế Thiên Đình lúc trước bị mình bức xuất thế.
Còn yêu khí đáng sợ kia tất nhiên là truyền ra từ trên người Hỏa Kỳ Lân kia.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Thập Tam Tổ này sao lại đánh nhau với một con Hỏa Kỳ Lân?
Còn là Hỏa Kỳ Lân cấp bậc Chuẩn Đế.
Chẳng lẽ đã biết bổn đế đang tìm kiếm thân nhân thất lạc nhiều năm?
“Ngươi đi chết đi! Đồ dâm tặc!”
“Đừng náo loạn, bổn đế vừa mới phát hiện thân nhân thất lạc nhiều năm, trước tiên đi tìm hắn đoàn tụ một lát, lát nữa sẽ ở cùng với ngươi.”
Nói xong, Cố Thanh Phong không để ý tới Tây Vương Mẫu đang tức tối dậm chân tại chỗ nữa, trực tiếp chạy về phía Thập Tam Tổ đang giao chiến với Hỏa Kỳ Lân.
......
“Nhân tộc ti tiện, bây giờ ngươi giao Kỳ Lân Bất Tử Dược ra, bổn hoàng tử sẽ có thể tha cho ngươi một mạng, nếu không bổn hoàng tử nhất định sẽ để cho ngươi chết không toàn thây.”
Hỏa Kỳ Lân ngạo nghễ nói, trong lời nói không hề để Thập Tam Tổ vào mắt chút nào.
Sắc mặt Thập Tam Tổ ngưng trọng, không nói một lời, trong một tay nắm chặt một pho tượng kỳ lân nhỏ màu vàng phiên bản mini, chính là Kỳ Lân Bất Tử Dược.
Bất Tử Dược đã thành tinh từ lâu, chính là vật sống, có trí tuệ của riêng mình, thậm chí còn có thần lực, tu sĩ bình thường đều đánh không lại nó, căn bản không cách nào bỏ nó vào nhẫn Càn Khôn.
Chương 641 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]