Thập Tam Tổ chợt ngẩng đầu, tuy khuôn mặt đã bị thiêu lộ ra vẻ máu thịt đều cháy đen, nhưng khóe miệng lại toát ra một nụ cười khẩy. “Muốn Bất Tử Dược? Nằm mơ!”
Chỉ thấy Thập Tam Tổ vung mạnh, Kỳ Lân Bất Tử Dược lập tức hóa thành một đạo lưu quang bay về phía khu vực nhân tộc đang tụ tập.
Vô số sự tồn tại âm thầm cuối cùng vẫn bất chấp đang ẩn nấp, nháo nhào hiện thân, điên cuồng đuổi theo Bất Tử Dược.
Kỳ Lân Tử giận tím mặt mày, hiện tại muốn đuổi theo, nhưng Thập Tam Tổ căn bản không cho hắn ta cơ hội, trực tiếp giãy dụa đứng dậy xông về phía đối phương.
Trên người bốc lên một cỗ ba động khủng bố cuồng bạo.
“Ngươi muốn tự bạo!?” Sắc mặt Kỳ Lân Tử đại biến, điên cuồng chạy trốn.
“Ngươi cho rằng có thể đồng quy vu tận cùng bổn hoàng tử sao? Chỉ dựa vào ngươi!!”
Cho dù ta không giết được ngươi, nhưng có thể làm ngươi bị thương nặng, hơn nữa ngươi không có Bất Tử Dược, thương thế trong thời gian ngắn tất nhiên sẽ không cách nào khôi phục được, chắc chắn sẽ bỏ lỡ thế giới đại tranh lần này!
Một số tồn tại nhân tộc cổ xưa trong nháy mắt lộ ra vẻ rung động, bọn họ biết Thập Tam Tổ đây là muốn lấy chết đổi thương tích, làm hỏng căn cơ của đối phương, để cho hắn ta vô duyên với Đế Lộ tranh phong.
Do đó cho Thiên Đế nhân tộc của tương lai tiêu diệt sạch đối thủ, tuy nhân tộc thường xuyên tranh đấu, nhưng tất cả mọi người vẫn luôn thật sự hy vọng, Thiên Đế là nhân tộc.
Bởi vì không phải chủng tộc ta, tâm chắc chắn khác, một khi yêu tộc trở thành Thiên Đế, nhân tộc sợ là sẽ trở thành huyết thực (thức ăn máu), ở thời đại Thái Cổ, nhân tộc chính là huyết thực của yêu tộc, chẳng qua là sau này nhân tộc quật khởi, không ngừng hiện ra Thiên Đế, lúc này mới xoay chuyển thế cục.
Kỳ Lân Tử luống cuống, thực lực của hắn ta cường đại, cho dù đối phương liều mạng hắn ta cũng không chết được, nhưng không chết được không có nghĩa là sẽ không bị thương, nếu Bất Tử Dược ở bên người, bị thương nặng hơn nữa cũng không có gì phải sợ, nhưng hiện tại Bất Tử Dược đã không còn, hiện tại đang thế giới đại tranh, một khi bị thương đến căn nguyên, thì thật sự vô duyên với Đế Lộ.
“Nhân tộc hèn hạ! ! Ngươi lại muốn lấy mạng què của ngươi làm hỏng đạo đồ của ta! Ngươi cứ đợi đó, bổn hoàng tử mà trở thành đế, nhất định sẽ huyết tẩy nhân tộc!!”
Kỳ Lân Tử căn bản không thể thoát được sự điên cuồng của Thập Tam Tổ, chỉ có thể bất lực cuồng nộ.
Thập Tam Tổ nghe thấy đối phương uy hiếp, trong ánh mắt lộ ra ý lạnh lẽo, tốc độ lại tăng vọt vài phần.
“Thế thì dùng thân thể hấp hối của ta, vì nhân tộc đánh ra một thời kỳ Thiên Đế!”
Mắt Kỳ Lân Tử muốn nổ tung, mặc dù lấy ra đế binh phụ thân hắn ta để lại, Hỏa Hoàng đỉnh bao phủ quanh người, vẫn không có quá nhiều cảm giác an toàn.
Đúng lúc này, đột nhiên một làn sương đen đột ngột xuất hiện ở giữa hai người.
“Không đến nổi vậy đâu.”
Sương đen ngưng tụ hình người, chính là Cố Thanh Phong chạy tới.
Thập Tam Tổ nhìn thấy Cố Thanh Phong chắn đường, sắc mặt đại biến, kinh hãi nói: “Cố Thanh Phong ngươi…”
Lời của lão ta còn chưa nói hết câu, tà niệm vô tận trong nháy mắt điên cuồng tràn vào.
Nếu như bình thường, Thập Tam Tổ tất nhiên không sợ hãi, nhưng hôm nay lão ta thân bị trọng thương, chí nghiệt lực của Cố Thanh Phong trong nháy mắt làm cho lão ta hơi hoảng hốt, thân hình dừng lại.
Nhân lúc trong khoảng khắc này, Cố Thanh Phong lắc mình xuất hiện bên cạnh Thập Tam Tổ, Phong Thiên Cấm ngay lập tức ra tay, mạnh mẽ cắt đứt thế tự bạo của đối phương.
Sau khi Thập Tam Tổ phục hồi tinh thần lại, rõ ràng phát hiện tự bạo của lão ta đã bị ngăn cản.
“Cố Thanh Phong!! Phụt…”
Thập Tam Tổ khí cấp hỏa công tâm, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.
“Suỵt! Bây giờ còn chưa tới phiên ngươi làm anh hùng, lo mà sống tốt đi.”
Cố Thanh Phong tiện tay vung lên, Thập Tam Tổ bỗng nhiên biến mất không thấy tăm tích.
Lúc này, vô số nhân tộc cổ xưa ở trong bóng tối đang vây xem trực tiếp mắng ra tiếng.
Bởi vì chuyện Cố Thanh Phong tống tiền các đại thánh địa lúc trước, đã bị mọi người biết đến, cho nên những tồn tại cổ xưa này hầu như không có ai không biết tới hắn.
“Cố Thanh Phong! Ngươi thân là người của nhân tộc không chỉ đầu nhập vào Thiên Ma, hiện tại lại còn giúp yêu tộc! Đồ phản bội! Rốt cuộc nhân tộc có oán hận gì với ngươi!”
“Thập Tam Tổ liều mạng vì nhân tộc, ngươi lại ngăn cản lão ta, ngươi còn có phải là người hay không!”
“Ngươi chính là phản đồ lớn nhất trong lịch sử nhân tộc! Lão phu hận không thể lột da rút gân của ngươi, nghiền xương cốt thành tro!”
Vô số tiếng thảo phạt từ trong miệng những tồn tại cổ xưa kia truyền đến, bọn họ đều là Chuẩn Đế của nhân tộc giống như Thập Tam Tổ.
Cố Thanh Phong đối mặt với sự chỉ trích của mọi người, nở nụ cười dữ tợn: “Khặc khặc khặc… Các ngươi đang sủa cái gì vậy?
Một đám người nói một lòng làm nhân tộc, vậy các ngươi con mẹ nó đi ra đi! Cũng học cách tự bạo không phải là được sao?
Ngoài miệng nói vì nhân tộc, thật ra còn không phải chỉ vì bản thân thành đế sao?
Vừa rồi lúc cướp Kỳ Lân Bất Tử Dược, ai nấy đều tích cực như nhau, nhao nhao phá phong đi ra, cướp xong lại lui về.”
“Cố Thanh Phong! Bọn ta muốn thành đế thì có gì sai? Chúng ta thành đế cũng là Thiên Đế của nhân tộc, tốt hơn một vạn lần so với yêu tộc thành đế! Nhưng ngươi lại trợ giúp yêu tộc, đặt nhân tộc…”
“Con mẹ các ngươi! Một đám lão cẩu kéo dài hơi tàn, chỉ dám trốn ở chỗ tối nói to không biết xấu hổ, bổn đế muốn làm gì thì làm, các ngươi ai dám quản?
Ai dám quản thì con mẹ nó đứng ra đây! Đừng trốn trong bóng tối sủa nữa!”
Chương 643 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]