Cố Thanh Phong nở nụ cười nói: “Ngươi bị điếc sao? Bổn đế tất nhiên biết Kỳ Lân Bất Tử Dược không phải do các người cầm, hiện tại đang nói là chuyện Kỳ Lân Bất Tử Dược sao? Hiện tại nói là chuyện Đọa Vũ tộc các ngươi vũ nhục bổn đế, nếu không cho bản đế một lời giải thích, hôm nay các ngươi đều phải chết!”
“Cố Thanh Phong! Ngươi rõ ràng là cố ý gây sự! Đúng là khinh người quá đáng!” Tộc trưởng Đọa Vũ tộc tức giận.
“Khặc khặc khặc… Bổn đế khinh Đoạ Vũ tộc ngươi thì sao? Ngươi có thể làm gì ta?”
“Ta…. Hành vi cường đạo như vậy của ngươi, chẳng lẽ không sợ người trong thiên hạ nhạo báng sao?”
“Người trong thiên hạ chỉ biết cười nhạo kẻ yếu.”
“Được rồi, sự kiên nhẫn của bổn đế có giới hạn, đếm đến ba, không lấy ra Bất Tử Dược để bồi tội, đều phải chết!”
Mấy người tộc trưởng Đọa Vũ ánh mắt lóe lên, sắc mặt cực kỳ khó coi, tựa hồ đang cân nhắc cái gì đó.
Ba!
“Cái gì!?” Đám người Tộc trưởng Đọa Vũ tộc trong nháy mắt ngẩng đầu, sau đó nghênh đón bọn họ lại là một nắm tay to như nồi cát.
Ầm ầm!
Một quyền đánh ra, toàn bộ thế giới giống như đều đang rung chuyển, các ngôi sao di chuyển, long xà khởi lục, thiên địa đảo ngược, nhật nguyệt đồng loạt rơi xuống.
Trong phút chốc, đám người Tộc trưởng Đọa Vũ hóa thành tro bụi.
Cả tộc nhân Đọa Vũ tộc nhìn Cố Thanh Phong trên bầu trời như tiên vương với đôi mắt đờ đẫn, khiếp sợ, kinh ngạc, khủng Hỏang vân vân trong nháy mắt lan tràn.
Một số kiểu người nhát gan chợt bắt đầu hốt Hỏang chạy trốn, Đọa Vũ tộc loạn thành một đoàn.
Cố Thanh Phong khẽ nhíu mày, hắn không nghĩ tới hai lão gia hỏa kia lại bình tĩnh như vậy, một quyền đánh chết mấy vị cao tầng của Đọa Vũ tộc, lại không có chút phản ứng gì.
Xem ra, Bất Tử Dược này so với tộc nhân còn quan trọng hơn.
Vì vậy, ...
Ầm ầm!
Lại đánh ra thêm một quyền, một quyền này ngưng tụ vô tận hỗn độn lực, giống như kình thiên trụ quang bình thường, hung hăng xuyên thủng đến chỗ sâu của Đọa Vũ tộc.
Nơi đó chính là nơi niêm phong ẩn chứa của hai vị Chuẩn Đế Đọa Vũ tộc.
Xoạt!
Hai đôi cánh đen che khuất bầu trời, ngay sau đó bóng người chật vật của hai vị Chuẩn Đế Đọa Vũ tộc bức ra.
Hai người đều có dảng vẻ người trẻ tuổi, một nam một nữ, nam tà dị, nữ quyến rũ, cùng làn da tái nhợt, giữa hai hàng lông mày bao phủ lông vũ màu đen nhỏ nhắn, giống như trang điểm màu khói.
Đây là đặc tính của Đọa Vũ tộc, mang theo khí chất đọa lạc, trời sinh trang điểm khói, có chút giống Thiên Sứ Đọa Lạc.
Cố Thanh Phong nhìn thấy nữ Chuẩn Đế Đọa Vũ tộc kia, ánh mắt bất chợt sáng lên, hắn cũng xem như gặp qua vô số người, đây là lần đầu tiên ở Thương Minh giới nhìn thấy kiểu mỹ nhân hắc ám như này.
Quan trọng là, đối phương không phải cố ý trang điểm thành như vậy, mà là trời sinh như thế.
Có chút thú vị.
Thành công thu hút sự chú ý của hắn.
“Cố Thanh Phong! Đọa Vũ tộc ta cùng ngươi nước sông không phạm nước giếng, ngươi lại vô cớ giết tộc nhân ta, công kích chúng ta,có ý gì! Nam nhân Chuẩn Đế Đọa Vũ tộc quát.
“Ngươi câm miệng.” Cố Thanh Phong nhìn cũng không thèm liếc mắt một cái, mà nhìn chằm chằm vị nữ tử Chuẩn Đế kia hỏi: “Mỹ nhân, hai người có quan hệ gì vậy?”
Giọng nói có chút gợi cảm và từ tính phát ra từ miệng nàng ta: “Huynh muội.”
Cố Thanh Phong nhất thời thở dài một tiếng: “Không phải đạo lữ, đánh giá kém!”
Trong giọng nói mang theo vài phần tiếc nuối cùng tiếc hận, cũng không biết đang tiếc nuối cái gì.
“Cố Thanh Phong, chuyện hôm nay ngươi nhất định phải cho Đọa Vũ tộc ta một lời giải thích, nếu không ta liều mạng hao tổn thọ nguyên, cũng phải làm cho ngươi đẹp mặt!”
“Các ngươi trộm Kỳ Lân Bất Tử Dược của bổn đế, còn dám bảo ta khai báo với các ngươi? Quả nhiên là không biết sống chết!”
Cố Thanh Phong lúc này muốn động thủ, nhưng vị nữ Chuẩn Đế kia vội vàng ngăn cản nói: “Từ từ động thủ, trong đó có lẽ còn có hiểu lầm gì đó.”
Nữ Chuẩn Đế vừa dứt lời, đột nhiên chân trời xa xa bay tới hai đạo hỏa quang rực rỡ.
Lúc này, Nữ Chuẩn Đế lại đổi giọng nói: “Được rồi, không có hiểu lầm, động thủ đi.”
“Cố Thanh Phong! Ngươi dám để hoàng tử Kỳ Lân tộc ta làm nô dịch! Ngươi đáng chết! ”
Một tiếng như sấm sét truyền vào trong sân.
Người tới rõ ràng là hai vị Chuẩn Đế của Kỳ Lân tộc, Kỳ Lân tộc thân là hoàng tộc Thái Cổ, mặc dù năm tháng thiếp đi, trong tộc cũng không có khả năng chỉ còn lại một vị Chuẩn Đế Kỳ Lân Tử.
Cố Thanh Phong hiện tại cũng hiểu, thì ra hai vị Chuẩn Đế của Đọa Vũ tộc đang kéo dài thời gian, kỳ thật đã sớm âm thầm thông báo cho Kỳ Lân tộc.
Dù sao hắn bắt Kỳ Lân Tử làm nô lệ, Kỳ Lân tộc không thể thờ ơ.
“Khặc khặc… ta nói các người gọi ai là không gọi, nhất định phải gọi Kỳ Lân tộc?” Cố Thanh Phong cười điên cuồng, nước mắt do cười nhiều cũng sắp chảy ra.
Với thực lực hiện giờ của hắn, nếu chống lại bốn vị Chuẩn Đế không phải yêu ma, vậy thì nhất định là không địch lại, nhưng Đọa Vũ tộc lại sợ hắn thế đơn lực bạc, nhất định phải gọi hai đồng đội tới.
Bây giờ được rồi, bốn đánh hai.
Hai vị Chuẩn Đế Kỳ Lân tộc, thêm Kỳ Lân Tử cộng thêm mình, đánh hai người Đọa Vũ tộc.
“Chư vị, không cần nói nhảm nữa, động thủ đi, một vị Chuẩn Đế không giết chết được hắn, hiện giờ bốn vị chúng ta, không tin còn không giết chết hắn!” Nữ Chuẩn Đế lộ ra vê nguy hiểm, bất giác liếm liếm đôi môi màu tím sậm.
Chương 654 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]