Mắt thấy đã góp đủ mười vị Chuẩn Đế, lồng ngực Cố Thanh Phong tỏa ra hào khí, lúc này hắn vung tay lên: “Từ nay về sau, các ngươi chính là thập đại pháp vương của Thiên Ma giáo.” “Thuộc hạ tạ sự ân điển của giáo chủ!”
Mười vị Chuẩn Đế cùng khom người đồng thanh nói.
“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong sảng khoái cười to, hứng thú trỗi dậy, hôn hai người hai bên trái phải mỗi người một ngụm làm cho cái mỹ nhân không ngừng cười yêu kiều.
Tỉnh nắm quyền thiên hạ, say nằm ngủ trên tay mỹ nhân!
Cố Thanh Phong cảm thấy mình sắp đạt đến đỉnh cao nhân sinh rồi, kiểu cuộc sống thế này đúng là thứ mà hắn vẫn luôn theo đuổi trong nhiều năm khổ tu vừa qua.
Chẳng qua hắn cũng không mê muội trong đó, bởi vì hắn còn muốn trường sinh bất tử, cho nên còn cần phải tiếp tục khổ tu.
Cứ đặt một mục tiêu nhỏ trước, đưa Hỗn độn thể lên tiểu thành và đột phá Chuẩn Đế!
“Sau đây bản giáo chủ sẽ tuyên bố nhiệm vụ đầu tiên, các ngươi phải nghe cho rõ đây.”
“Bản giáo chủ biết thọ nguyên của các ngươi sắp hết, cần phải tự phong, chẳng qua nhiệm vụ này không cần các ngươi phải tự mình ra tay mà chỉ cần giao cho thuộc hạ làm là được.”
“Mong giáo chủ sai bảo.”
“Đi sưu tầm tất cả các thể chất, huyết mạch đặc biệt ở toàn bộ Thương Minh giới này, bất luận là nhân tộc, hay yêu ma, tất cả các chủng tộc, chỉ cần có chút đặc biệt thì đều bắt lại hết!”
“Vâng giáo chủ, thuộc hạ sẽ dốc hết toàn lực!”
“Rất tốt, bây giờ mỗi người mau tự mình lấy một phần huyết dịch ra, sau đó các ngươi có thể trở về tự phong.”
Cố Thanh Phong nói rồi trực tiếp ném mười cái bình ngọc nhỏ ra.
Mười vị Chuẩn Đế nhận bình ngọc nhỏ, trong lòng có hơi kháng cự. Dù sao chuyện mà huyết dịch có thể làm được rất nhiều, thậm chí một vài tà pháp có thể giết chết người khác thông qua huyết dịch.
Nhưng mọi người vừa nghĩ đến đường thệ ngôn trên người mình thì liền khổ không thể tả, tình huống đã xấu đến mức này rồi, chẳng qua cũng chỉ mất chút máu mà thôi, còn xấu hơn thế nào được nữa chứ.
Thế là mười người thi nhau lấy máu, sau đó cung kính đưa bình ngọc nhỏ ra trước người.
“Được rồi, lui ra đi.”
Đám người lập tức rời đi, không ngừng lại chút nào, dù sao bây giờ mỗi một giây sống trên đời của bọn họ trôi qua thì tuổi thọ cũng sẽ trôi qua thêm một giây.
Sau khi đám người rời đi, Cố Thanh Phong trực tiếp ném mười bình ngọc nhỏ cho Tiểu Thi Mị.
Trong phút chốc, Tiểu Thi Mị liền cười liên tục, đôi mắt xinh đẹp lập tức cong thành hình lưỡi liềm.
Bốp bốp!
“Tạ ơn chủ nhân, ta yêu ngài nhất.”
Bởi vì khoảng thời gian này Cố Thanh Phong tiếp tục gây sự, góp nhặt được một lượng lớn máu của cường giả, đến mức Tiểu Thi Mị suốt ngày nằm mà cũng mạnh lên, huyết mạch thi đế không có bình cảnh, bây giờ nàng đã sớm có được sức mạnh có thể so được với chí tôn cửu tinh, chỉ thiếu chút máu của Chuẩn Đế là có thể đột phá lên Chuẩn Đế rồi.
Hôm nay, máu của mấy Chuẩn Đế này đều chuẩn bị cho Tiểu Thi Mị.
Ai ngờ sau khi Tiểu Thi Mị cất huyết dịch xong lại bắt đầu nũng nịu với Cố Thanh Phong.
“Chủ nhân, còn có máu của một người mà ngài quên cho ta.”
Cố Thanh Phong hơi sững sờ: “Ai vậy?”
Tiểu Thi Mị cười duyên, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào cái cổ của nữ Chuẩn Đế Đọa Vũ tộc, liếm môi một cái, nói: “Chính là vị tỷ tỷ bên cạnh người này.”
Nữ Chuẩn Đế bị Tiểu Thi Mị nhìn đến cơ thể mềm mại phát run.
Lúc này Cố Thanh Phong mới phản ứng kịp, xém chút nữa quên nàng rồi, thế là vội vàng ra lệnh nói: “Na Na, lấy ít máu cho tỷ muội ngươi.”
Na Na nghe vậy thấy có hơi uất ức, chẳng qua nàng vẫn làm theo.
Điều đáng nhắc tới chính là bởi vì Na Na đã thông qua bài kiểm tra một cách hoàn mỹ cho nên Cố Thanh Phong đã thưởng cho nàng một sợi rễ của cây Kỳ Lân Bất Tử dược, để nàng có thể sống lâu hơn mấy năm, không cần phải tự phong cầu mệnh.
“Không cần làm phiền tỷ tỷ.” Tiểu Thi Mị cười duyên cắt ngang câu nói, lập tức lấn người hướng về phía trước: “Ta tự mình làm là được.”
“Ngươi!” Na Na vừa kinh vừa sợ, nhìn hai cái răng nanh nhọn kia của Tiểu Thi Mị càng ngày càng đến gần, rất muốn đẩy Tiểu Thi Mị ra, nhưng thấy Cố Thanh Phong đang hứng thú bừng bừng ngồi một bên, cuối cùng nàng vẫn không có dũng khí.
Cuối cùng, hai vị thiên sứ một đen một trắng ôm nhau, sắc mặt hai người đều ửng hồng, một người mang vẻ mặt đau khổ vui thích, một người mang vẻ mặt tham luyến hưởng thụ.
Cố Thanh Phong bị hình ảnh xinh đẹp lại lạ lùng của hai vị này hấp dẫn, không nhịn được cũng lao vào, chen ngang một chân.
...
Thời gian thấm thoát trôi qua, một năm đã qua đi.
Một năm này, sự lớn mạnh của Thiên Ma giáo giống như quả cầu tuyết, gia nhập Thiên Ma giáo có thể phi thăng đến Thiên Ma giới, được hưởng sự trường thọ vĩnh hằng. Lời này đã truyền ra khắp toàn bộ Thương Minh giới làm cho vô số người rục rịch.
Nhưng cánh cửa vào của Thiên Ma giáo lại càng lúc càng cao, những kẻ yếu sẽ không thèm thu, điều kiện tuyển chọn cũng cực kỳ nghiêm ngặt.
Nhưng như vậy lại càng như vậy, mọi người lại càng tin vào lời đồn gia nhập Thiên Ma giáo có thể được trường thọ vĩnh hằng, ai nấy đều tranh nhau đến vỡ đầu để vào.
Đương nhiên có người muốn gia nhập Thiên Ma giáo thì tất nhiên sẽ có người căm thù, dù sao thì cũng không thể làm được đến mức tất cả mọi người đều thích được.
Nhất là bởi vì Cố Thanh Phong hạ lệnh thu thập thể chất và huyết mạch đặc thù trong thiên hạ, điều này càng làm cho mọi người nổi giận hơn.
Chương 661 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]