“Ha ha… Đồ nhi ngoan, không uổng công vi sư bảo vệ ngươi trăm đời luân hồi, cuối cùng cũng luyện thành Sinh Tử Huyền Diễm rồi, có huyền diễm này, đám lão bất tử trong nhà mồ kia, cuối cùng cũng có thể phục sinh, kế hoạch diệt thiên mà ta tính toán trong suốt khoảng thời gian dài như vô tận kia cũng có thể thực hiện rồi! ” Tiêu Phàm thu lại bàn tay, Sinh Tử Huyền Diễm biến mất trong nháy mắt.
“Vẫn chưa đủ, Sinh Tử Huyền Diễm bây giờ còn quá yếu, không đủ để hồi sinh toàn bộ, ta cần tìm lại sức mạnh trước. Một lần nữa trở thành Thiên Đế! ”
“Yên tâm, vi sư đã an bài toàn bộ, Thiên đế kiếp này không ai khác ngoài ngươi.”
“Không cần, nếu ta đã hồi phục, vậy kiếp này sẽ không ai có thể tranh giành được với ta.” Tiêu Phàm thản nhiên nói, ngữ khí vô cùng bình tĩnh, không mang theo nửa phần ngông cuồng, tựa như như đang trình bày sự thật nào đó.
“Ồ? Đừng quên còn có Khí Thiên Đế. ”
Trong mắt Tiêu Phàm nhất thời hiện lên một ánh sáng lạnh lẽo: “Cố Thanh Phong? Hắn ta không thể.”
Một kẻ vì trường sinh mà đánh mất đi bản thân, không xứng đáng tranh giành với ta. ”
“Ha ha… Nói đúng, người ở thế hệ ta, cho dù muốn trường sinh, cũng phải dựa vào chính mình đi tranh giành, đi nghịch thiên, chứ không phải ấm ức cầu toàn, sống tạm dưới thiên đạo! ”
“Chờ sau khi sự việc thành công, ta muốn tự mình cùng hắn kết thúc nhân quả, hắn không chỉ cướp đi nữ nhân kiếp này của ta, hơn nữa nữ nhân của hắn còn suýt nữa giết ta, thù này không thể không báo.”
......
Tiêu Vi Nhi hiện tại rất rối, cực kỳ rối.
Bởi vì cách đây không lâu, nàng nhìn thấy Thiên ma giáo Giáo chủ phu nhân biến thành bộ dáng của nàng, từ đầu đến chân, bao gồm cả sợi tóc, thậm chí nốt ruồi đỏ trên mông đều giống nhau như đúc.
Sau đó liền đi bế quan với Giáo chủ Thiên Ma Giáo.
À đúng rồi, có một chút khác biệt, Giáo chủ phu nhân lớn hơn một chút.
Loại cảm giác này rất kỳ diệu, nàng được an bài ở bên ngoài tẩm cung, bởi vì là tu sĩ, thế nên tai mắt nhanh nhẹn, thế nên có thể nghe được rõ ràng thanh âm truyền ra từ bên trong.
Giống như một bản thân khác ở bên trong, giọng nói chuyện chả khác chút nào, hơn nữa lời nói ra lại là những lời tục tĩu không lọt nổi vào tai.
Những lời này, Tiêu Vi Nhi cảm giác đời này mình cũng không nói được một câu, nhưng hiện tại lại bị người giống bản thân như đúc ở bên trong nói ra hết rồi.
Tất cả mọi người lại làm cho nàng có một loại cảm giác đích thân trải nghiệm, chỉ là đứng ở bên ngoài đã không nhịn được mặt đỏ tía tai.
Đang lúc nàng máu xông lên não sắp ngất xỉu, một bé loli sắc sảo thân cao chưa tới một thước năm, vẻ mặt lạnh lùng, toàn thân tỏa ra khí tức khó gần đi tới.
“Người mới đến à? Trông rất xinh đấy. ”
Tiêu Vi Nhi bị hoảng sợ, vội vàng nhìn về phía bé loli kia: “Tiểu muội muội ngươi là? ”
Tiểu loli nghe vậy sắc mặt tối sầm lại: “Tiểu muội muội? Ngươi có biết ta là ai không? Ta là thánh nữ Địa phủ! ”
Tiêu Vi Nhi trong nháy mắt phản ứng lại, kinh hô: “Ngươi là Luân Hồi tiên thể Lạc Ly! Sao ngươi lại ở đây? ”
“Cũng giống như ngươi.”
“Cái gì! Ngươi cũng bị bắt bởi người phụ nữ xấu xa đó à? ”
“Không phải, ta bị nam nhân của ả bắt được.”
Tiêu Vi Nhi càng kinh ngạc: “Ngươi bị Thiên Ma giáo chủ bắt được? ”
Nhắc tới mấy chữ này, nàng có chút run rẩy, chỉ vì danh tiếng này thật sự quá đáng sợ.
“Ừm.” Lạc Ly mặt không chút thay đổi trả lời.
“Ngay cả Địa phủ cũng không đối phó được Thiên Ma giáo sao?”
Lạc Ly dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn về phía Tiêu Vi Nhi: “Có phải ngươi sống ở trong khuê phòng lâu ngày, không nghe đến thế sự? Thế mà có thể hỏi ra vấn đề ngu xuẩn như vậy, trong thiên hạ này ai có thể đối phó với Thiên Ma Giáo?
Có ai có thể giết chủ… Khụ khụ… Cố Thanh Phong? ”
“Ngươi vừa nói chủ gì đó?” Tiêu Vi Nhi nghi hoặc nói.
Khuôn mặt ửng đỏ của Lạc Ly: “Không có gì, nhất thời nói sai. ”
Chỉ là, ngoài miệng nàng tuy rằng nói như thế, nhưng trong đầu lại không tự giác hiện ra khoảng thời gian bị chỉ dạy kia.
Tiêu Vi Nhi có chút tuyệt vọng, trong ấn tượng của nàng, địa phủ đã là thế lực lớn đứng đầu, thậm chí còn mạnh hơn Tiêu gia, thế mà lại không đối phó được Thiên Ma giáo.
“Thế này phải làm sao bây giờ? Vậy chẳng phải nói chúng ta cả đời cũng không thoát được sao?” Tiêu Vi Nhi sắc mặt tái nhợt nói.
“Trốn? Tại sao phải trốn? ”
Tiêu Vi Nhi trong nháy mắt kinh ngạc: “Vì sao phải chạy trốn? Điều này có cần phải hỏi sao? Nơi này chính là ma giáo lớn nhất thiên hạ, giáo chủ Cố Thanh Phong chính là người tồi tệ nhất thiên hạ, chẳng lẽ không nên trốn sao? ”
“Ta sẽ không trốn.”
“Tại sao?”
Lạc Ly lạnh lùng cười: “Ngươi có biết tiện nhân kia vốn là tu vi gì không? ”
“Tiện nhân?”
“Chính là nữ nhân biến thành bộ dáng của ngươi, hiện tại rên rỉ ở bên trong.”
Mặt Tiêu Vi Nhi trong nháy mắt liền đỏ lên, vội vàng chuyển đề tài nói: “Nàng vốn là tu vi gì? ”
“Hừ hừ, nàng vốn dĩ cố hết nấc cũng chỉ là một Thiên Nhân, nhưng bây giờ thì sao? Chỉ mới không bao lâu, tiện nhân này đã thành Chuẩn Đế!
Mà tất cả những chuyện này, chỉ là bởi vì nàng được Cố Thanh Phong sủng ái nhất mà thôi!
Cho nên ta sẽ không trốn, không chỉ không trốn, ta còn muốn giành lấy sự sủng ái của nam nhân kia!
Kiếp này, ta không thể trở thành Thiên Đế, vậy thì ta sẽ trở thành Thiên Đế phu nhân, ta muốn làm Đế hậu! Muốn ức hiếp ả ta giống như lúc trước ả ức hiếp ta! ”
Chương 666 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]