Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 674: CHƯƠNG 673: MA (1)

Trong lúc nhất thời, ma quang tỏa ra toàn bộ đại điện, khí thế kinh khủng như vực sâu tràn ngập khắp cả Thiên Ma giáo, tất cả mọi người đều cảm thấy tự nhiên trong lòng sinh ra một sự sợ hãi. Bầu trời vốn đang trong xanh trong phút chốc tối sầm lại, gió lạnh nổi lên giữa đất trời, dần dần, một vài âm thanh xì xào tựa như bàn tán dần dần vang lên, tựa như có một đám tiểu quỷ đang vui cười bên tai.

Nhưng theo thời gian trôi qua, những âm thanh vui cười xì xào kia càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng đinh tai nhức óc, giống như núi lở, giống như sóng gầm, lại càng giống như sấm sét hơn!

Dần dần, bọn chúng nối thành một mảnh, hình thành âm thanh dung hợp, sự lộn xộn mất trật tự khiến cho lòng người ta tràn ngập sự điên cuồng không rõ ý vị, giống như Ma thần đang khẽ nói, rất nhanh sau đó đã thay thể hết tất cả những âm thanh trên thế gian, chấn nhiếp tinh thần, làm cho cả thể xác và tinh thần của những người nghe thấy âm thanh này đều chấn động tinh thần, trong phút chốc, đại não trống không.

Luồng âm thanh khiến cho người ta sụp đổ này nương theo từng tiếng nổ vang, làm cho trời đất đổi sắc, tựa như là một loại âm thanh mơ hồ truyền đến từ trong những năm tháng xa xôi nào đó, mang đầy một loại ý vị không hiểu được. Loại âm điệu quái dị làm cho người ta thấy bất an kia dường như đang lập lại từng chữ một.

Ma!

Ma!

Ma!

Giữa đất trời, chỉ còn lại mỗi một âm thanh này, quanh quẩn, mờ mịt, tản đi. Tinh thần của những người nghe được âm thanh này đều bị chấn nhiếp.

Những suy nghĩ điên cuồng kinh khủng lộn xộn trong phút chốc đã thay thế tâm trí mọi người, hai mắt mọi người đều dần dần trở nên đỏ như máu, lý trí bị sự điên cuồng thay thế.

Giờ khắc này, tất cả mọi người trong toàn bộ âm Minh vực hình như đều sắp nhập ma.

Nhưng mà sau một giây, một sức lực bùng dậy, hấp thu tất cả các tà niệm như đói khát lắm cho nên mọi người mới có thể may mắn thoát khỏi.

Đám người đã khôi phục lại lí trí đều xụi lơ trên mặt đất, mồ hôi đầm đìa, gần như là lã đi.

Bọn họ sợ hãi phát hiện trên không trung toàn bộ âm Minh vực lại xuất hiện vô số hư ảnh Ma thần, bọn họ thần bí, cao lớn, chấn hồn nhiếp phách.

Mà những tồn tại đáng sợ này bây giờ tất cả lại đều quỳ lạy cúi đầu về một phương hướng, giống như là đang nghênh tiếp tồn tại vĩ đại nào đó sắp sinh ra.

Mà hướng bọn họ quỳ lạy chính là nơi mà Cố Thanh Phong đang bế quan.

Động tĩnh to lớn như vậy tất nhiên cũng làm cho người các giới chú ý, vô số tu sĩ, vô số môn phái thậm chí là những tồn tại xa xưa đều mang vẻ mặt ngạc nhiên kinh hãi nhìn về phía âm Minh vực, nhìn về phía đại bản doanh của Thiên Ma giáo.

Bọn họ kinh ngạc thốt lên, đang sợ hãi, đang sợ…

Bởi vì bản năng sinh mệnh đã nói cho bọn họ biết, có một tồn tại cực kỳ khủng bố sắp ra đời rồi, cái loại sợ hãi tự nhiên sinh ra đã khắc sâu vào cốt tủy, ghim vào linh hồn.

“Đó cuối cùng là gì đây…”

“Là Thiên Ma giáng lâm sao?”

“Chẳng lẽ Ma thần viễn cổ đã sống lại?”

Mọi người đều đang bàn tán nhưng không ai dám đi dòm ngó thăm dò, bởi vì dường như chỉ cần bước tới gần hơn một bước thì sẽ cảm nhận được một nỗi sợ hãi như rơi vào Địa Ngục, cảm giác hồn phi phách tán.

Dị tượng kéo dài trọn vẹn đến một tháng.

Trong một tháng này, tần suất sinh dục của toàn bộ trăm dặm quanh âm Minh vực đã hạ xuống chưa tới một thành, bởi vì dưới loại áp lực cấp bậc diệt thế khủng khiếp thế này, đàn ông thì bị dọa đến toàn thân như nhũn ra, phụ nữ thì bị dọa đến nổi cả người cứng ngắc.

Cuối cùng vào một ngày nào đó trong một tháng sau.

Ma âm khủng khiếp kia dừng lại chẳng có một dấu hiệu nào, trong hư không, vô tận ma khí, vô số hư ảnh Ma thần giống như tinh hà chảy ngược, đều bị hút vào bên trong điện giáo chủ Thiên Ma giáo.

Tất cả dị tượng đều đã không còn nữa, âm Minh vực chìm trong đen tối cả tháng cuối cùng cũng nhìn thấy được mặt trời, ánh nắng vẫn tươi sáng như thế, trời trong gió nhẹ, giống như tất cả những gì trước đó đều chỉ là hư ảo vậy.

Ầm!

Cửa lớn cung điện lặng lẽ mở ra.

Một người áo đen mặc đế bào, mặt trắng như ngọc, tóc dài đen như mực, người đàn ông cao lớn bước ra từ nơi đó.

Chỉ trong một thoáng, một luồng thần quang xông lên trời, thẳng đến mây xanh.

Đó là uy thế Chuẩn đế, mênh mông vô biên, phảng phất giống như mặt trời vạn năm bất biến, lại giống như tinh hà chảy xuôi trong năm tháng vô tận, sặc sỡ lóa mắt, chiếu sáng cả mảnh thiên địa, cực kỳ giống như dị tượng mà thần minh thượng cổ sinh ra.

Hắn chính là Cố Thanh Phong, người đã bước ra từ đạo của chính mình. Đế bào cũng vừa mới làm để hợp với tình hình, dù sao đạt cảnh giới mới thì tình cảnh cũng mới mà.

Lúc này, hắn thật sự đã cảm nhận được thực lực bản thân tăng vọt, loại cảm giác bước ra khỏi đạo của mình hoàn toàn khác với lúc khác, phảng phất như một loại thay đổi, một loại trưởng thành, tất cả đều trơn tru như ý, đại đạo chí lý không bàn mà hợp.

Hắn tự cho mình một đạo mệnh gọi là Ma đạo.

Không có bất kỳ tiền tố đầy sức tưởng tượng nào mà vẻn vẹn chỉ lấy một chữ Ma.

Bởi vì đạo của hắn quá mạnh, gần như đã dung hợp hết tất cả ma trên thế gian, tạo thành đạo, bất luận dùng tiền tố gì cũng đều không thích hợp cả, một chữ ma này đủ dùng để khái quát toàn bộ rồi.

Chương 673 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!