Virtus's Reader
Ta Tại Trấn Ma Ti Nuôi Ma

Chương 676: CHƯƠNG 675: BẢN ĐẾ VỀ NHÀ RỒI

âm Minh vực, tổng bộ Thiên Ma giáo. Ánh mắt Cố Thanh Phong sáng rực nhìn về phía Đế lộ đang sắp mở ra kia, nổi lên sự hưng phấn hiếm thấy.

Hắn gọi Tiểu Thi Mị tới: “Ngươi đã sắp trở thành Thiên đế rồi, hài lòng chứ hả?”

Tiểu Thi Mị cười duyên nói: “Chủ nhân, ngươi cũng sắp trở thành thụy Thiên đế rồi, ngài có hài lòng không?”

“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong sảng khoái cười to.

Bốp bốp!

“Đáng ghét!”

“Ngươi đã nghĩ kỹ đến niên hiệu sau khi thành Thiên đế thì gọi là gì chưa?”

“Minh Nguyệt Thiên đế.”

“Minh Nguyệt?” Cố Thanh Phong hơi kinh ngạc: “Không phải gọi là Thi Thiên đế à?”

“Ôi trời, con gái nhà người ta, gọi cái gì mà Thi Thiên đế, khó nghe quá đi.”

“Vậy tại sao lại gọi là Minh Nguyệt?”

“Bởi vì ta tên là Lý Minh Nguyệt đó.”

“Hả?”

Lúc này Cố Thanh Phong mới chợt nhận ra, thì ra Tiểu Thi Mị cũng có tên.

“Sao cho đến giờ cũng chưa từng nghe ngươi nhắc đến vậy?”

“Đến giờ ngài đâu có hỏi ta lần nào, hơn nữa người ta thích ngài gọi ta là Tiểu Thi Mị.”

“Như vậy sao được chứ, trước kia gọi ngươi là Tiểu Thi Mị là bởi vì không biết tên của ngươi, bây giờ biết rồi thì phải gọi chứ.”

“Được thôi, vậy sao này chủ nhân cứ gọi ta là tiểu Nguyệt Nguyệt đi.”

“Tiểu Nguyệt… Nguyệt… Thôi đi, vẫn nên gọi ngươi là Tiểu Thi Mị thì hơn.”

“Khặc khặc khặc… Khí Thiên đế, có nhã hứng quá ha.”

Một tràng tiếng cười quá dị đột nhiên vang lên.

Không cần quay đầu Cố Thanh Phong cũng biết là lão quỷ tới, dù sao người cười khó nghe như thế, trong thiên hạ cũng chỉ có mình Lão Quỷ.

Hắn vỗ vỗ Tiểu Thi Mị: “Ngươi đi trước đi, tối nay ta lại tìm ngươi.”

Ưu điểm lớn nhất của Tiểu Thi Mị chính là nghe lời, không đúng… Là thay đổi theo tình hình.

Nghe thấy lời dặn dò của Cố Thanh Phong, Tiểu Thi Mị không hề nói thêm, khẽ gật đầu rồi đi.

Cố Thanh Phong nhìn liếc qua bóng dáng còng còng như tên ăn mày của Lão Quỷ, ngạo nghễ nói: “Tìm bản đế có chuyện gì?”

Lão Quỷ đánh giá Cố Thanh Phong từ trên xuống dưới một phen, ánh sáng lóe lên trong đôi mắt mờ: “Tu vi khôi phục đến Chuẩn đế rồi? Còn bước vào con đường không giống trước kia, không hổ là ngươi, Khí Thiên đế.”

“Được rồi, bớt nói nhảm nhiều lời đi, bản đế không rảnh lãng phí thời gian với lão già họm hẹm nhà ngươi, có rắm thì thả nhanh đi.”

Từ khi thành Chuẩn đế đến nay, khí chất cường giả của Cố Thanh Phong càng trở nên mạnh mẽ, đối mặt với Lão Quỷ vô cùng thần bí cũng càng lúc càng không kiêu ngạo, không tự ti.

“Đế lộ sắp mở ra, kế hoạch của chúng ta cũng sắp được tiến hành rồi, hôm nay đến đây mời ngươi đi đến Táng địa một chuyến.” Lão quỷ không thèm để ý đến sự bất kính trong lời nói của Cố Thanh Phong chút nào, cười quái dị nói.

“Táng địa?”

Lòng Cố Thanh Phong có hơi dao động, tất nhiên hắn vẫn nhớ những lời mà trước đó Lão Quỷ đã nói về những đế và hoàng đã chết đi từ lâu kia tại Táng địa.

“Táng địa là nơi nào vậy?”

“Táng địa là nơi gần vùng đất Luân Hồi nhất, cũng coi như là đại bản doanh của ta, liên quan đến một phần của kế hoạch Diệt Thiên, không thể nói bên ngoài được, nếu không sẽ bị thiên đạo phát hiện, chỉ có thể thảo luận trong Táng địa mà thôi.”

“Dẫn đường đi.”

Cố Thanh Phong hoàn toàn không sợ Lão Quỷ có âm mưu gì đó, mặc dù có thể chỉ dựa vào thành tựu Chuẩn đế cộng thêm Hỗn Độn thể tiểu thành cũng không thể đánh bại được Lão Quỷ nhưng hắn bất tử bất diệt!

Coi như Lão Quỷ có thể phong ấn hắn lại như thiên đạo thì hắn vẫn không sợ.

Bởi vì người nhà hắn sẽ nhanh đến đây thôi. Sau khi tu đến Chuẩn đế, cảm thấy năng lực mạnh hơn nhiều cộng thêm chuyện Thiên Ma càng lúc càng gần, bằng vào sức mạnh Thiên Ma, cảm ứng với ba vị ma tổ Tâm Thọ Thệ cũng càng lúc càng rõ ràng.

Lý do gì mà người trong nhà hắn lại vượt vạn dặm đại dương xa xôi đến đây?

Còn không phải là bởi vì mình hay sao!

Đường xa đến đây nếu như không tìm thấy người thì sao bọn họ có thể từ bỏ ý đồ được.

Là một người có người nhà làm chỗ dựa, Cố Thanh Phong cứng như vậy đấy.

Lão Quỷ không nói thêm gì, trực tiếp dẫn đường ở phía trước, tập tễnh giống như một ông già, chậm chạp đi về phía trước, Cố Thanh Phong đi sát theo phía sau.

Mới đi được có hai bước, Cố Thanh Phong liền cảm thấy không gian xung quanh mình bắt đầu mờ đi, bước thêm một bước nữa, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi luôn.

Đã bước ra khỏi Thương Minh giới, đi đến một vùng đất thần bí.

Vì sao lại nói là bước ra khỏi Thương Minh giới, bởi vì Cố Thanh Phong có thể cảm nhận được một cách rõ ràng rằng nơi này không có sự tồn tại của thiên đạo Thương Minh giới.

Thiên đạo khắp mọi nơi, quản chế vạn vật trên thế gian nhưng nơi này, sức mạnh thiên đạo lại chẳng ảnh hưởng được chút nào.

“Khặc khặc khặc… Hoanh nghênh ngươi bước vào Táng địa!” lão quỷ cười quá dị nhìn về phía Cố Thanh Phong nói vậy.

Ai người gò má vốn trắng nõn của Cố Thanh Phong bỗng nhiên trở nên dữ tợn, cười gằn nói:

“Khặc khặc khặc… Sao nơi này lại gọi là Táng địa được, đây đúng là nhà của bản đế mà!”

Lão Quỷ: “...”

Chẳng trách Cố Thanh Phong lại hưng phấn như thế, chỉ vì hắn đã cảm nhận được luồng khí tức nào đó vô cùng nồng đậm ngay tại Táng địa này.

Lần trước lúc cảm nhận được loại khí tức bất thường thế này chính là lúc gặp phải Chí nghiệt trong cấm địa Thái Sơ.

Táng địa.

Nơi này không có chim hót hoa thơm, những dãy núi nguy nga, không có tiên khí mờ ảo, cũng không có bất kỳ một sinh vật nào tồn tại và thậm chí… Là không có cả ánh sáng.

Dù có thì cũng chỉ là bóng tối vô tận cùng với sự tĩnh mịch vô cùng.

Chương 675 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!