Đây là bất mãn mà đám Thiên Đế tỏ thái độ đối với Cố Thanh, bởi vì mục tiêu của bọn họ đều là diệt thiên, Cố Thanh Phong lúc này thôn phệ Thái Dương tiên thể, đó chính là đang làm suy yếu lực lượng Cổ Hoàng Kỳ Lân, giảm bớt tỷ lệ thành công của diệt thiên. Cảm thụ được ánh nhìn của đông đảo Thiên Đế nhắm vào, Cố Thanh Phong cười càng thêm càn rỡ.
“Hahaha…”
“Một đám phế vật núp trong quan tài kéo dài hơi tàn, là ai cho các ngươi lá gan mà dám nhìn thẳng vào bản đế!”
Ánh mắt hắn nhìn những chí cường giả từng tung hoành một thời này, uy thế cường đại làm cho tóc đen hắn bay cuồng, Đế bào trên người dập dìu lay động, ma uy hiện ra, phản chiếu hắn tựa như mặt trời vĩnh hằng bất biến trong vũ trụ lạnh như băng, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.
Đám Thiên Đế đối mặt với lời nói cuồng vọng của Cố Thanh Phong, không nói gì, chỉ nhíu nhíu mày, giữa hai hàng lông mày mang theo chán ghét nhàn nhạt, giống như đang nhìn một tên hề nhảy nhót không biết trời cao đất rộng.
Bọn họ đều là chí cường giả, là người thật sự đứng ở đỉnh phong, từ trên cao nhìn xuống như vậy, tất nhiên sẽ không bởi vì người khiêu khích mà tức giận.
Nhưng mà, một giây sau, các Thiên Đế cũng không cách nào duy trì tư thái siêu nhiên kia.
Bởi vì Cố Thanh Phong hai tay mãnh liệt bóp pháp quyết, một cỗ thiên đạo mãnh liệt nhàn nhạt từ trên người hắn truyền ra, rõ ràng chính là Thiên Tống trận.
Không sai, hắn đang lợi dụng Thiên Tống trận liên hệ Thiên Đạo.
Hắn muốn gọi điện thoại cho Thiên Đạo, nói nơi này chứa một đám khủng bố muốn tạo phản, nhanh chóng tới trấn áp.
Nhìn thấy Cố Thanh Phong chơi trò này, sắc mặt các Thiên Đế lần lượt biến sắc.
“Dừng tay!”
“Mau dừng tay!”
“Ngươi muốn làm gì?”
Vô số tiếng kinh hô vang lên.
Cố Thanh Phong cười dữ tợn, nhìn chằm chằm đám Thiên Đế, điện thoại của hắn chỉ thiếu một dãy số cuối cùng thì sẽ kết nối… Là Pháp Quyết chỉ thêm một ấn cuối cùng sẽ hoàn thành.
Hắn dừng ở bước cuối cùng, giống như một tên điên rồ cầm quả bom hẹn giờ, nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên mặt Lão Quỷ.
Lúc này Lão Quỷ mặt không chút thay đổi, tựa như người chết, ánh mắt thâm đi dạo u hàn tựa như vực sâu không đáy, trên mặt ông ta không có chút bối rối nào, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Hahaha… Lão Quỷ, ngươi có vui không?” Cố Thanh Phong hỏi.
Lão Quỷ vẫn mặt không chút thay đổi: “Ngươi có chắc là muốn làm như vậy không? ”
“Đương nhiên sẽ không, các ngươi đều là thân bằng quyến thuộc của ta, huynh đệ cột chèo mà, nếu toàn bộ các ngươi đều chết hết, vậy trên đời này chỉ còn lại ta lẻ loi một mình.”
Cố Thanh Phong nói xong, liền rất tùy ý buông hai tay ra, triệt để tản đi pháp quyết.
Hắn không ngốc, nếu hiện tại giết chết những người này, vậy hắn cũng sẽ thiệt thòi chết đi, dù sao những người này hiện tại còn chưa khôi phục đến đỉnh phong.
“Hahaha… Ta biết ngươi đang đùa giỡn với chúng ta mà, không thể tưởng tượng được nhiều năm trôi qua, ngươi còn hài hước hơn nhiều so với lúc trước. “Lão Quỷ đột nhiên cười rộ lên, lại biến thành bộ dáng hèn mọn lúc trước.
Giống như những khẩn trương căng thẳng đối đầu vừa rồi chưa bao giờ xảy ra vậy.
Sau đó, Lão Quỷ trực tiếp từ trên người móc ra một trái quang cầu đan xen pháp tắc, ném cho Cố Thanh Phong.
“Đây là bản nguyên của một bộ phận trường sinh tiên thể, lão bằng hữu nhiều năm như vậy chúng ta mới gặp mặt, coi như quà gặp mặt.”
Cố Thanh Phong tiếp nhận bản nguyên, tất nhiên hiểu ý tứ của Lão Quỷ, vì thế hắn cũng phun bản nguyên Thái Dương tiên thể ra, tuy rằng ăn vào bụng, nhưng đồ chơi này chính là bản nguyên tiên thể, phải cần luyện hóa, không phải nói ăn vào liền tiêu hóa.
“Cổ Hoàng Kỳ Lân, lần đầu tiên ta và ngươi gặp mặt, bản nguyên Thái Dương tiên thể này coi như bản đế tặng ngươi làm quà gặp mặt.
Nói xong, Cố Thanh Phong ném bản nguyên Thái Dương tiên thể cho Cổ Hoàng Kỳ Lân.
Cổ Hoàng Kỳ Lân sắc mặt âm trầm tiếp nhận bản nguyên, không nói một lời, chuẩn bị trở về trong quan tài.
Hắn ta nói năng lỗ mãng, ăn to nói lớn, bởi vì loại tồn tại này của bọn họ, quan tâm chỉ có lợi ích, Cố Thanh Phong đối với bọn họ mà nói, cũng rất quan trọng, hiện tại không thể đụng vào.
“Này!”
Cố Thanh Phong gọi Cổ Hoàng Kỳ Lân muốn đi, bất mãn nói: “Người này có hiểu cái gì gọi là có qua có lại mới toại lòng nhau hay không, bản đế tặng cho ngươi quà gặp mặt, vậy ngươi không nên thể hiện chút nào sao? ”
Cổ Hoàng Kỳ Lân trong nháy mắt chịu hết nổi, tức giận thiếu chút nữa động thủ.
Lấy đồ của ta, đưa lại cho ta, rồi còn đáp lễ!?
Hắn ta từng cho rằng trong mắt mình chỉ có trường sinh, không còn gì khác, càng không có khả năng bởi vì chuyện không quan trọng mà tức giận.
Nhưng hiện tại, Cổ Hoàng Kỳ Lân phát hiện bản thân quá qua loa rồi.
Lão Quỷ nhìn thoáng qua Cổ Hoàng Kỳ Lân đang đứng tại chỗ cả người phát run.
Vội vàng chạy tới, vỗ vỗ bả vai Cổ Hoàng Kỳ Lân, hèn mọn cười nói: “Cố Thiên Đế nói rất đúng, ngươi cũng không thể quá keo kiệt, một ít vật ngoài thân mà thôi, chờ sau này ngươi khôi phục thực lực, lại đi thu thập sau. ”
Cổ Hoàng Kỳ Lân không phải kẻ ngốc, hắn ta biết ý của Lão Quỷ là để cho mình chịu ủy khuất cầu toàn trước, chờ khôi phục thực lực sau đó mới báo thù.
Hì!
Cổ Hoàng Kỳ Lân hít sâu một hơi, lập tức ném ra một chiếc nhẫn Càn Khôn, sau đó cũng không quay đầu lại liền rời đi.
Chương 683 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]