Khi thời gian trôi qua, Chuẩn Đế lên trên Đế Quan càng ngày càng nhiều, cửa thứ nhất này đào thải khoảng gần trăm vị Chuẩn Đế, cơ bản đều là một số Chuẩn Đế mới có căn cơ không ổn, cùng với những lão Chuẩn Đế cực kỳ suy nhược kia. Một số người bắt đầu ngồi thiền định, một số khác thì đi đến tấm bia đá để khắc tên mình lên.
Công sức lặp đi lặp lại khoảng một ngày, mới lần lượt có người tiến vào cửa thứ hai.
Nhược Thuỷ!
Vừa mới tiến vào cửa thứ hai, đã có người bởi vì lần đầu tiên không chịu được lực hút khủng bố của Nhược Thuỷ, trực tiếp rơi xuống nước chết, cho dù mạnh như Chuẩn Đế, tiến vào Nhược Thuỷ, một lát sau đã hóa thành hư vô, dường như cho tới bây giờ chưa từng tồn tại.
Điều này làm cho những Chuẩn Đế còn sống khác giống như đi trên một màn băng mỏng, càng lúc càng thận trọng hơn đi về phía trước trên mặt Nhược Thuỷ.
Nhưng cho dù có cẩn thận hơn nữa cũng vô dụng, bởi vì chỗ kinh khủng của Nhược Thuỷ không nằm ở lực hút, mà Hư Ngư cũng là một phần trong đó.
Không lâu sau, bởi vì bị Hư Ngư tập kích, lại chết thêm mấy vị Chuẩn Đế.
Một số người yếu ớt, thậm chí bắt đầu tiến về phía trước theo nhóm, chẳng qua khi trong lòng ngươi đã sinh ra sợ hãi thì chính là ngày đoạn tuyệt với Đế Lộ, sợ hãi giống như ôn dịch, một khi bắt đầu khuếch tán sẽ rất khó ngăn cản lại.
Đế Lộ chung quy vẫn là một con đường tự mình đi, đi theo nhóm thông qua cửa thứ hai, nhưng chưa chắc có thể vượt qua cửa ải kế tiếp.
Đương nhiên cũng có một người tài dũng cảm, như mãnh thú đi một mình, nhưng tốc độ lại không nhanh, một là vì phải ứng đối với lực hút khủng bố, hai là phải cẩn thận Hư Ngư xuất quỷ nhập thần, ba là tu luyện.
Hư Ngư gần như hư vô, mạnh như Chuẩn Đế cũng rất khó phát hiện nó trước, chỉ có ở khoảng cách gần mới có thể thoáng cảm giác được, cho nên không ai dám đi vội về phía trước, sợ không cẩn thận đụng phải nó, không kịp phanh lại thì sẽ tan chảy ngay lập tức.
Về phần tu luyện…
Trên Đế Lộ, cùng tồn tại nguy cơ và cơ hội, giống như áp lực của Đế Quan có thể tôi luyện bản thân, Nhược Thuỷ cũng có cơ duyên.
Tuy rằng không cách nào đụng trực tiếp vào Nhược Thuỷ, nhưng trên Nhược Thuỷ sẽ bốc hơi nước, hơi nước cũng có chức năng tiêu tan cùng với thuần hóa của Nhược Thuỷ, chỉ là nó yếu đi mấy lần thôi.
Những Chuẩn Đế này có thể từ từ hấp thu hơi nước, chống cự lực tiêu tan trong đó, từng chút từng chút thuần hóa bản thân, đây chính là cơ duyên của Nhược Thuỷ.
Ngay khi chúng Chuẩn Đế cẩn thận đi về phía trước, đột nhiên, trong Nhược Thuỷ phía trước xuất hiện một trận chấn động thật lớn!
Một vòng xoáy khủng bố đột nhiên hình thành, giống như có quái vật kinh khủng gì đó muốn xuất hiện.
Đột nhiên xảy ra biến hoá bất ngờ, chúng Chuẩn Đế sợ tới mức vội vàng lui về phía sau để tránh né, bọn họ sợ bị sóng gió nhấc lên đánh chết.
Tiếp theo.
Rầm!
Vô số bọt nước bắn lên tung tóe, một con quái vật khổng lồ trong suốt nhảy ra từ trong Nhược Thuỷ.
Ah!
Vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết.
Đó là tiếng kêu la của những Chuẩn Đế không kịp lùi lại, khoảng cách tương đối gần, bị tia nước bắn tung tóe bắn trúng, lúc này bọn họ đã tiêu tan hơn phân nửa thân thể.
Tuy dáng vẻ thê thảm, nhưng ít nhất vẫn giữ được tính mạng, thân thể cũng rất nhanh phục hồi lại như cũ, chỉ là sắc mặt bọn họ có chút tái nhợt.
Chúng Chuẩn Đế nhìn con quái vật khổng lồ kia, sợ tới mức mặt không còn chút máu, nhao nhao muốn chạy trốn.
“Chạy đi! Đó là Hư Ngư Vương!”
Có Chuẩn Đế tinh mắt nhận ra quái vật khổng lồ kia.
Trong cảm giác mơ hồ của mọi người, đó là một con cá vàng dài khoảng vạn trượng, theo sách cổ ghi lại, Hư Ngư vạn trượng có thể xưng vương, là bá chủ trong Nhược Thuỷ!
Nhưng ngay khi mọi người điên cuồng muốn chạy, bỗng nhiên!
Rầm!
Lại là một tràng tiếng nước, chỉ thấy trên mặt nước mạnh mẽ vươn ra một bàn tay to, bàn tay to kia đón gió lập tức phồng lên, chỉ vẻn vẹn trong nháy mắt đã cao tới vạn trượng, sau đó năm ngón tay nắm chặt, trực tiếp nắm chặt Hư Ngư Vương ở trong lòng bàn tay, sau đó kéo nó xuống biển.
“Đó là… bàn tay của con người!!”
“Cái này sao có thể!? Sinh linh duy nhất tồn tại trong Nhược Thuỷ chính là Hư Ngư, sao có thể có người chứ? ”
Chúng Chuẩn Đế vội vàng nhìn về phía sâu thẳm trong Nhược Thuỷ, chỉ thấy bàn tay to kia nhanh chóng co rụt lại, không ngừng lặn xuống, cuối cùng… lộ ra bóng dáng của một người.
Giây phút nhìn thấy bóng dáng này, chúng Chuẩn Đế suýt chút nữa trừng lòi cả mắt ra.
“Cố…Cố lão ma !!!”
“Hắn ta, hắn ta… hắn ta đang bơi trong Nhược Thuỷ!? Còn bắt được Hư Ngư Vương!”
“Làm sao có thể!?”
Cố Thanh Phong không để ý tới đám người đang kinh ngạc đứng như trời trồng, mà tự nói với Hư Ngư Vương đang không ngừng giãy dụa: “Cũng không hổ là vua trong Hư Ngư, lại có thể thoát một lần khỏi tay của bổn đế, coi như phước ba đời ngươi rồi.”
Sau đó, chờ thuộc tính gia tăng xong, Hư Ngư Vương ngay lập tức bị bóp nát.
Sau đó trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn thoải mái bơi sâu xuống Nhược Thuỷ.
Có Hư Ngư Vương gia trì, lần này hắn thậm chí có thể đến tận đáy biển Nhược Thuỷ.
“Vừa rồi… có phải ta bị ảo giác không? Sao lại giống như nhìn thấy Cố lão ma vậy?” Một vị Chuẩn Đế không thể tin vào mắt mình.
“Chắc là sinh ra ảo giác, bởi vì ta vừa mới nhìn thấy.”
“Vậy nói như thế, tất cả chúng ta đều sinh ra ảo giác sao?”
Mọi người im lặng.
Chương 703 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]