Nhất định mạnh hơn so với Thiên Đế bình thường cường đại rất nhiều đi. Lại nhìn lại chính mình, ngay cả Thiên Đế cũng không phải.
Tổng hợp thực lực, sức mạnh chí nghiệt cũng miễn cưỡng tính là một Thiên Đế đi, Đại Thành Hỗn Độn Thể cũng mạnh mẽ miễn cưỡng tính một cái đi, ma đạo vô cùng miễn cưỡng tính là một cái nữa.
Nói thật, cũng có chút quá miễn cưỡng rồi, phải biết rằng cao thủ quá chiêu, mất một chút chênh lệch ngàn dặm, bình thường luôn không kém lắm, không chênh lệch lắm, đợi đến cuối cùng sẽ kém rất nhiều.
Không được, phải tiếp tục trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Cố Thanh Phong hạ quyết tâm chuẩn bị đi tới cửa thứ ba, hai cửa trước Đế Lộ cho hắn không ít niềm vui bất ngờ, hy vọng cửa thứ ba cũng có thể mang đến niềm vui bất ngờ lớn hơn, để hắn có thể tăng lên một chút thực lực, thu hẹp chênh lệch với Viêm Thiên Đế.
Khi Cố Thanh Phong nổi lên mặt biển, hắn ngạc nhiên phát hiện, những Chuẩn Đế lúc trước lại đang chơi đùa với nước!
Những Chuẩn Đế kia giống như chưa từng thấy qua biển rộng, thật cẩn thận đưa tay sờ nước, chạm vào sau đó vội vàng thu tay giống như bị điện giật, cứ lặp đi lặp lại như thế.
“Nhược Thuỷ này thật sự biến thành nước bình thường rồi sao!?”
Mấy vị Chuẩn Đế kinh ngạc hét lên.
Cố Thanh Phong trong lòng khẽ động, tinh tế cảm giác, phát hiện đúng như lời bọn họ nói, Nhược Thuỷ không còn lực ăn mòn như trước nữa, đã trở thành nước bình thường.
Hắn bởi vì có tính đề kháng của Nhược Thuỷ, cho nên Nhược Thuỷ bình thường hay không bình thường cũng không có cảm giác gì, cho nên vẫn luôn không phát hiện ra.
Hiện tại xem ra, thì ra là mình dùng Nhược Thuỷ tẩy luyện toàn thân, làm tiêu hao triệt để đặc tính của nó hầu như không còn gì.
Nghe có vẻ hơi khoa trương, một người làm cạn Nhược Thuỷ như biển rộng.
Nhưng suy nghĩ lại cẩn thận thì cũng hợp tình hợp lý.
Chí nghiệt là tà niệm của chúng sinh, đó chính là chúng sinh !
Hỗn Độn Thể là dung hợp vạn loại thể chất, tiên thể mạnh nhất thiên trọng huyết mạch, mạnh nhất!
Ma đạo là dưới sự trợ giúp của vô số người nhà mới hình thành đạo độc nhất vô nhị!
Những sinh linh liên quan đến cộng lại, nhảy vào trong Nhược Thuỷ, đều có thể lấp đầy Nhược Thuỷ.
“Cố lão ma!.”
“Chạy nhanh!.”
Một đám Chuẩn Đế nhìn thấy Cố Thanh Phong từ dưới đáy biển đi ra, không thèm tìm hiểu vì sao Nhược Thuỷ biến thành nước bình thường, sợ tới mức quay đầu bỏ chạy.
Cố Thanh Phong nhìn đám người chạy trối chết, cũng không có đuổi theo, bởi vì giá trị thặng dư của bọn họ đã vắt kiệt từ lâu, cho nên thật sự mặc kệ bọn họ.
Nghỉ ngơi hồi phục một lát, rồi tiếp tục lên đường.
Vẫn là một cuộc hành trình nhàm chán, sự cô đơn vĩnh cửu.
Cũng may có Tiểu Thi Mị làm bạn với hắn, đi ba ngày thay đổi ba mươi gương mặt, cũng không tính là quá nhàm chán.
Ngày hôm nay, trên Đế Lộ lạnh lẽo cô tịch lại nổi lên biến hóa.
Trên đường đi xuất hiện một vùng đất rộng lớn, núi non lởm chởm, tầng tầng lớp lớp trùng điệp, cây đại thụ sừng sững, cổ đằng (cây song cổ) to chắc giống như từng con rồng bò đầy sơn mạch, tăng thêm vài phần cổ kính.
Tất cả mọi thứ trông rất yên bình và tươi đẹp.
Đáng chú ý nhất chính là rừng cây cổ thụ trên mặt đất tươi tốt và vô tận, gần như chiếm toàn bộ vùng đất.
Những cây cổ thụ này rất kỳ lạ, một số giống như con người, một số giống như một con thú và một số khác lại giống như một cái cây.
Kỳ quái nhất chính là trên một số cây cổ thụ cố những con nhộng tằm treo ngược, bên trong ẩn chứa sinh mệnh lực hoặc yếu ớt, hoặc dồi dào.
Trước vùng đất này, một tấm bia đá được dựng lên với ba chữ lớn: Chúng Sinh Lâm.
“Đây chính là cửa thứ ba của Đế Lộ, Chúng Sinh Lâm sao?” Tiểu Thi Mị tò mò nói.
“Đúng vậy, đây chính là Chúng Sinh Lâm, trong truyền thuyết ẩn chứa đa dạng chúng sinh, tự hình thành một thế giới riêng.” Cố Thanh Phong giải thích.
“Vậy khảo nghiệm của Chúng Sinh Lâm là cái gì? Từ bên ngoài nhìn qua khu rừng này ngoại trừ phong cảnh đẹp một chút, hình như cũng không có gì, chỉ có một số kén kỳ quái.”
“Khảo nghiệm chính là đạo tâm, tiến vào Chúng Sinh Lâm sẽ gặp phải ảo cảnh, đạo tâm không kiên định thì sẽ vĩnh viễn trầm luân, một cái kén trên cây chính là một vị Chuẩn Đế vượt ải thất bại.”
“Ảo cảnh a!” Ánh mắt Tiểu Thi Mị hơi sáng lên: “Cái này người ta am hiểu nhất.”
Đạo của nàng chính là Thiên Huyễn Ma Đạo, đúng thật am hiểu ảo thuật nhất.
Cố Thanh Phong hứng thú nhìn về phía nàng: “Như thế nào? Nếu không cửa ải này ngươi cứ tự mình xông vào đột phá?”
Tiểu Thi Mị nhìn Chúng Sinh Lâm xinh đẹp dị thường, trong mắt hiện lên vẻ nóng lòng muốn thử, nhưng vẫn có một chút lo lắng hỏi: “Chủ nhân, nếu người ta trầm luân trong ảo cảnh, ngươi có thể cứu ta không?”
Cố Thanh Phong buồn cười nói: “Ta đoán là không thể, ảo thuật của Chúng Sinh Lâm là ảo thuật chân thật, nó thật sự tự hình thành một giới riêng, ngươi tiến vào trong đó, ý thức sẽ đến thế giới của nó, chỉ có thể dựa vào chính mình đi ra, nếu như không đi ra được, vậy thì cho dù mang thân thể của ngươi đi cũng vô dụng, chẳng qua cũng chỉ là một thân thể.”
“A!?” Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Thi Mị khẽ nhếch lên, có chút sợ hãi nói: “Vậy thì thôi đi, người ta sẽ không thử. ”
Nàng nghĩ thầm, nếu có thể nằm không cũng trở thành Thiên Đế, vì sao nhất định phải mạo hiểm không cần thiết?
Chương 705 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]