“Cho nên tại sao ngươi không trầm luân?” “Khặc khặc….”
Cố Thanh Phong phá lên cười một trận điên cuồng, trong tiếng cười tràn ngập sự miệt thị.
“Ngươi muốn bổn đế trầm luân? Chỉ có thế à? Chỉ có thế thôi sao?”
Hắn cười càng dữ dội hơn.
“Ngươi có biết cuộc sống bên ngoài của bổn đế như thế nào không?
Cái gì mà chó má tỉnh nắm quyền thiên hạ, say nằm trên đầu gối mỹ nhân, đây đều là bổn đế chơi còn lại, bổn đế ở thế giới bên ngoài, vực nội cùng tôn kính, không ai dám chọc, mỹ nữ? Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng cũng tốt hơn so với cuộc sống của ngươi.
Bảo vật trong thiên hạ, tùy ý ta lấy, vinh hoa phú quý vô tận dùng không hết.
Ngươi hỏi bản đế vì sao không trầm luân?
Ta trầm luân cái đầu ngươi!
Bổn đế ở trong hiện thực có tất cả mọi thứ, chỉ có ảo cảnh này của ngươi, còn chẳng bằng hiện thực.
Và quan trọng nhất là không có người nhà ở đây.
Tuy bổn đế bên ngoài tai tiếng, nhưng thật ra trong lòng ta… Vẫn luôn là một người Cố gia nha.”
Nói đến đây, trên mặt Cố Thanh Phong hiện lên một chút dịu dàng đối với người nhà.
Vẻ dịu dàng kia chói mắt như vậy, Linh hồn Chúng Sinh Lâm suýt nữa không chịu nổi.
Câu chuyện này cho chúng ta biết, cách tốt nhất để ngăn chặn sự cám dỗ, không phải là đối kháng, mà là trải nghiệm tất cả, tận hưởng sự thịnh vượng của nhân gian thì tự nhiên nhìn thấu thế gian.
Về câu nói ảo cảnh không bằng hiện thực, trực tiếp cho Linh hồn Chúng Sinh Lâm không thể chỉnh nó.
Nó tồn tại vô tận năm tháng, gặp qua không biết bao nhiêu thiên kiêu Chuẩn Đế, có người ham thú hưởng lạc trầm luân, có người rời đi dựa vào nghị lực, nhưng duy chỉ có một người là bởi vì ghét bỏ ảo cảnh không bằng hiện thực, nên không muốn trầm luân!
Làm thế nào điều này có thể được!?
Nó có phần không muốn đối mặt với thực tế, từ bỏ ý định mà nói: “Trong ảo ảnh của ta là ngươi muốn cái gì cũng có thể có được!”
“Bổn đế ở trong hiện thực cũng là muốn cái gì thì có cái đó.”
“Ta không tin, ngươi có Bất Tử Dược không? Ngươi có đế binh không? Ngươi có tiên thể không?”
Cố Thanh Phong yên lặng lấy ra Kỳ Lân Bất Tử Dược, lại lấy ra Đế Ma kiếm, cuối cùng còn biểu hiện một chút Hỗn Độn Thể.
Linh hồn Chúng Sinh Lâm: “...”
“Nhưng… nhưng, trong ảo cảnh của ta, có thể đạt được vĩnh hằng, đế lộ bất diệt, ngươi sẽ trường sinh bất tử! Đây chính là ngay cả Thiên đế đều…”.
Ầm ầm!
Tà niệm vô tận từ trên người Cố Thanh Phong bộc phát ra, hội tụ thành bảy con cự mãng đen cực kỳ kịt đan xen quấn quanh, làm nổi bật hắn giống như ma thần đi ra khỏi vực sâu, ma uy cái thế.
“Bổn đế có được chí nghiệt, chúng sinh bất diệt, ta cũng bất diệt.”
Linh hồn Chúng Sinh Lâm: “...”
“Cho nên, ngươi còn có cái gì muốn nói không?” Cố Thanh Phong thản nhiên nói.
“Ta không tin điều đó! Ta không tin!! Trong thực tế làm sao có thể tồn tại một người như ngươi! Chúng sinh đều khổ, chỉ có tiến vào Chúng Sinh Lâm mới có thể mãi mãi đi đến cực lạc!” Giọng nói của Linh hồn Chúng Sinh Lâm mang theo một chút điên cuồng, có một loại cảm giác tín ngưỡng bị sụp đổ.
“Chỉ có Chúng Sinh Lâm mới có thể thỏa mãn tất cả dục vọng của ngươi, mau trầm luân trong dục vọng cho ta!
Giờ khắc này, đại thần dưới tay Cố Thanh Phong, nữ nhân bên cạnh đều lộ ra vẻ điên cuồng, không ngừng gầm gừ.
“Khặc khặc khặc…”
Cố Thanh Phong nhìn Linh hông Chúng Sinh Lâm sụp đổ, đột nhiên phát ra một trận cười điên cuồng không thể kiềm chế được, ánh mắt nheo lại, giống như đang nhìn xuống một chú hề đang nhảy nhót.
“Trầm luân trong dục vọng?
Hôm nay ta cho ngươi biết ai là nguồn gốc của ham muốn!
Mãi mãi trầm luân trong tà niệm vô tận của bổn đế đi!”
Ầm ầm!
Chúng sinh tà niệm ầm ầm bộc phát!
Hắc vụ vô tận từ trên người Cố Thanh Phong điên cuồng khuếch tán, trong nháy mắt che trời lấp đất, tràn ngập toàn bộ thế giới ảo cảnh.
Giờ khắc này, hàng tỷ sinh linh vốn đại biểu cho ý chí của linh hồn Chúng Sinh Lâm, trong lúc bất chợt toàn bộ đều bị tà niệm xâm lấn, trong mắt bọn họ đều hiện ra thất tình lục dục vô cùng phức tạp, mỗi người đều chìm sâu vào lồng sắt dục vọng, không thể tự kiềm chế.
Sau đó, trên mặt mỗi người dần dần hiện ra vẻ cực kỳ điên cuồng, toàn bộ ánh mắt đều tập trung ở trên người Cố Thanh Phong, nhìn thấy hắn như thấy thần!
“Khặc khặc khặc….”
Cố Thanh Phong cười càng lúc lớn tiếng, tiếng cười khủng bố vang vọng khắp thế giới ảo cảnh, gần muốn đè sập thiên địa.
” Chúng Sinh Lâm? Hừ! Hòa thành một thể với bổn đế thôi! Chúng sinh tà niệm, nuốt cho ta!”
Toàn bộ thế giới bắt đầu bị sương đen ăn mòn, giống như một bức tranh thủy mặc bị người ta hắt lên một chậu mực cực kỳ đậm đen, khi sương đen càng lúc càng lớn, ngọn núi, thác nước, hoa cỏ, cây cối, sinh linh, bầu trời, mặt đất đều bị bao phủ, cuối cùng nhìn không ra đường nét vốn có.
Ầm!
Nương theo một tiếng vỡ vụn, ảo cảnh của Chúng Sinh Lâm vỡ tan, lộ ra Đế lộ cô tịch vốn lạnh như băng.
Cùng sự xuất hiện của Đế lộ, còn có vô số vị Chuẩn Đế, trong bọn họ, có Chuẩn Đế mới tiến vào lần này, cũng có Chuẩn Đế trầm luân trong Chúng Sinh Lâm ở thời đại trước.
Nhưng những Chuẩn Đế có niên đại từ lâu, sau khi phá kén ra thì trực tiếp không còn cơ hội sống, bọn họ đã hao hết thọ nguyên từ lâu, đã chết, chẳng qua ý thức vẫn sống trong Chúng Sinh Lâm.
Hiện tại Chúng Sinh Lâm đã bị Cố Thanh Phong cắn nuốt, bọn họ cũng hoàn toàn biến mất trong thiên địa, hay là nói bọn họ vĩnh viễn chỉ còn sống trong tà niệm vô tận của Cố Thanh Phong.
Chương 708 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]