Hỗn Độn Thể ầm ầm bộc phát, ba ngàn hỗn độn khí rủ xuống, từng đợt hỗn độn khí cắt qua vĩnh hằng, mang theo khí tức phá huỷ tiêu diệt vạn vật, chiếu xuống bao phủ hắn. Những hắc sa kia đối mặt với hỗn độn khí cũng giống như gặp phải thiên địch, nhao nhao nhượng bộ lui binh.
Cố Thanh Phong bắt đầu tản bộ trong vực sâu vô tận, bước chân của hắn rất chậm, giống như một người bình thường đang tản bộ, nhưng mỗi một bước đi tới, thân hình lại vượt qua trăm dặm xa, tốc độ nhanh kinh người, giống như thu nhỏ thành một tấc trong truyền thuyết.
Không lâu sau, hắn nghênh đón vị đối thủ đầu tiên, chỉ thấy trong bầu trời đầy hắc sa, thân ảnh của một vị nữ Chuẩn Đế dần dần hiện lên.
Dung mạo nàng ta tinh xảo, làn tóc tung bay nhảy múa, thân mặc váy đen, cả người tản ra thần uy không thể ngăn cản, giống như tiên tử hạ phàm, thiên tiên hàng lâm thế gian.
Bỗng dưng, nàng ta giơ kiếm trong tay lên, đó là một thanh Hoàng Kim kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào Cố Thanh Phong, trong đôi mắt tĩnh mịch bộc phát ra chiến ý kinh thiên, giờ khắc này, khí chất của nàng ta ầm ầm biến hóa, từ Cửu Thiên tiên tử biến thành một vị nữ chiến thần, giống như muốn nghịch thiên phạt tiên.
“Đây có phải là hình chiếu của những kẻ thua cuộc qua các thế hệ không? Dáng vẻ lại không tệ nha, đáng tiếc chỉ là hình chiếu.” Cố Thanh Phong cảm thấy có chút đáng tiếc nói.
Trong vực sâu vô tận tràn ngập hình chiếu của những kẻ thất bại xông vào Đế Lộ, thậm chí, ở nửa sau của nó, còn có hình chiếu của các đời Thiên Đế!
Thiên Đế đều là từ Đế Lộ trổ hết tài năng, cho nên trong đế lộ lưu lại hình chiếu của bọn họ, đương nhiên là phiên bản suy yếu, chỉ có được một bộ phần nhỏ thực lực của bản thể.
Nếu không, thật sự có mấy tôn Thiên Đế chắn đường, ngoại trừ Cố Thanh Phong ai có thể xông qua?
Xoạc!
Nữ tử đâm một kiếm ra, trên Hoàng Kim kiếm tản ra từng luồng kim sắc thần huy, thần quang trăm triệu tia sáng, thần uy vô tận, đến đâm thủng hư không.
Nhìn một kiếm uy thế vô song, Cố Thanh Phong giống như một pho tượng ma thần, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt khinh thường bình tĩnh nói: “Nếu bổn đế không thể dùng, vậy thì đành phải hủy diệt.”
Vừa dứt lời, tà niệm chúng sinh ầm ầm bộc phát, sương đen vô tận tuôn ra từ trên người hắn, trong nháy mắt hội tụ thành bảy con hắc mãng vạn trượng.
Trong đó có một con hắc mãng trực tiếp mở miệng to ra giống như hố đen, một ngụm đã cùng lúc nuốt chửng nữ tử và Hoàng Kim Kiếm tản ra thần huy vô tận kia vào.
Sau đó, Cố Thanh Phong tiếp tục đi về phía trước.
Không lâu sau, trong bầu trời cát đen lại xuất hiện hình chiếu của một vị Chuẩn Đế.
Lần này là một nam tử cường tráng đầu trọc cao hơn ba thước, để trần nửa người, cơ bắp cuồn cuộn, tướng mạo bóng loáng.
Ba!
Còn chưa nam tử cường tráng đầu trọc động thủ, Cố Thanh Phong lấy lý do ảnh hưởng đến cảnh quan thành phố, trực tiếp tát hắn ta cho đến chết.
Sau đó, hắn liên tiếp gặp phải nhiều hình chiếu Chuẩn Đế, có riêng lẻ, cũng có theo nhóm, nhưng đều chỉ là chuyện một cái tát vào mặt mà thôi.
Thậm chí còn xuất hiện một số hình chiếu Thiên Đế, đương nhiên cũng là chuyện một cái tát vào mặt, dù sao cũng chỉ là hình chiếu, mà không phải Thiên Đế chân chính.
Ba!
Cố Thanh Phong tát ra một cái, nhưng lần này lại dừng lại giữa không trung.
Dưới bàn tay của hắn là một nam tử.
Một vị nam tử cả người bao phủ dưới hắc bào, mang theo mặt nạ bạch cốt, ma khí mãnh liệt, cầm Oan hồn Bạch Cốt Bổng, thắt lưng quấn U Minh Tỏa Hồn Liên, vừa nhìn đã biết không giống người tốt.
Cố Thanh Phong vội vàng thu tay lại: “Suýt chút nữa giết nhầm người nhà rồi.”
Nam tử áo đen không có thần trí, cũng không có sợ hãi, hắn ta không chút để ý tới Cố Thanh Phong sao đột nhiên dừng tay, mà tự mình công kích.
Oan hồn Bạch Cốt Bổng trong tay, mang theo từng trận tiếng quỷ khóc hung hăng đánh vào người Cố Thanh Phong.
Ding!
Ký chủ bị Hồn Thiên Đế (hình chiếu) công kích.
Quỷ đạo pháp tắc +100000 +100000 +100000 +...
“Khặc khặc khặc… Quả nhiên là người nhà mà!”
Cố Thanh Phong hưng phấn, có câu nói là có người nhà từ phương xa đến chính là niềm vui, trong bốn biển đều là người nhà…
Bang bang!
Hồn Thiên Đế giống như không biết mệt mỏi, điên cuồng dùng Oan hồn Bạch Cốt Bổng gõ, giống như muốn chấn nát Cố Thanh Phong.
Dưới sự trợ giúp không sợ vất vả của ông ta, Cố Thanh Phong có thể cảm giác được ma đạo của mình càng ngày càng tinh tiến.
“Không nghĩ tới ma đạo lại vẫn có không gian tiến bộ!”
Cố Thanh Phong có chút kinh ngạc, nhưng suy nghĩ lại hắn hiểu ngay lập tức, tuy ma đạo của hắn là tập hợp tất cả tà ma ngoại đạo trên thế gian, nhưng đừng quên, hắn gom đủ chỉ là kiếp này thôi.
Toàn bộ lịch sử Thương Minh giới, không biết xuất hiện bao nhiêu người trong ma đạo, những hạng người kinh diễm tài năng tuyệt vời này phần lớn đều bị nhấn chìm trong dòng sông lịch sử, rất ít để lại truyền thừa, dù sao tà ma ngoại đạo đều bị người người truy giết.
Hồn Thiên Đế chính là một vị Thiên Đế thời thái cổ, đạo chí thống đã biến mất từ lâu, cho nên trong ma đạo của Cố Thanh Phong cũng không có ông ta.
Điều này làm cho Cố Thanh Phong càng thêm hưng phấn, hắn đột nhiên nghĩ đến, vực sâu vô tận này chính là thư viện lớn nhất ghi lại toàn bộ Thương Minh giới.
Nơi này từ xưa đến nay, có vô số đạo của Chuẩn Đế Thiên Đế, tuy rằng chỉ là hình chiếu, thực lực không bằng bản thể, nhưng hắn hoàn toàn không cần bản thể, hắn chỉ muốn đạo của bọn họ, dung nhập hoàn thiện ma đạo là được.
Chương 710 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]