“Khặc khặc khặc…” Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, ngạo nghễ nói: “Bổn đế chưa bao giờ sợ kẻ địch quá mạnh, chỉ lo kẻ địch không đủ mạnh, vô địch cô đơn hiu quạnh biết bao.” Hồn Thiên Đế càng lộ ra vẻ cảm động, ông ta có thể hiểu vô địch tịch mịch như thế nào, hoặc là nói tam thiên đế và hoàng xưa nay đều có thể hiểu, bởi vì đế và hoàng đều không gặp nhau, bọn họ ở thời đại của mình đều là cường giả vô địch thiên hạ.
Cái loại cảm giác đứng ở tuyệt đỉnh này, thật sự là chỗ cao không chịu nổi lạnh lẽo.
Giờ khắc này, Hồn Thiên Đế dường như cảm giác được bề ngoài cao ngạo của Cố Thanh Phong, cất giấu một tâm linh cô tịch giống như mình.
Trong lúc nhất thời đối với hắn có chút thay đổi.
“Được!” Hồn Thiên Đế hét lớn một tiếng: “Ngươi là một đối thủ đáng kính, vì để biểu lộ sự tôn kính, ta sẽ xuất ra toàn bộ thực lực để nghênh chiến!”
Cố Thanh Phong cũng trong nháy mắt rung động, người nhà hiểu chuyện như vậy thật sự không nhiều lắm.
Trong lúc nhất thời, cái nhìn của hắn đối với Hồn Thiên Đế cũng có thay đổi.
Sau đó, Hồn Thiên Đế trực tiếp ở trước mặt Cố Thanh Phong, bắt đầu thôn phệ hình chiếu, dường như hoàn toàn không phòng bị, nhưng thật ra trong lòng vẫn duy trì ba phần cảnh giác.
Và biểu hiện của Cố Thanh Phong cũng không làm cho ông ta thất vọng, không có bất kỳ hành động bất chính nào, chỉ lẳng lặng chờ.
Một canh giờ sau, Hồn Thiên Đế hoàn toàn cắn nuốt hình chiếu, ông ta mở hai mắt ra, uy thế vô tận từ trên người ông ta phát ra, làm cho người khác phải kinh hãi.
Trong ánh mắt ông ta nhìn về phía Cố Thanh Phong hiện lên vẻ thưởng thức, lúc trước quả thật có chút lấy lòng tiểu nhân đo độ quân tử.
Ông ta hoài nghi là Cố Thanh Phong cố ý giao hình chiếu cho mình, mục đích là vì nhân lúc mình thôn phệ hình chiếu, ra tay đánh lén.
Nhưng hiện tại xem ra, con người Cố Thanh Phong này… là chính nhân quân tử!
Nói theo lời hiện đại, có thể chơi chung!
Cố Thanh Phong nhìn uy thế kinh thiên trên người Hồn Thiên Đế, đối với hắn cũng càng thêm hài lòng.
Nhưng mà, tất cả tốt đẹp giữa hai người đều tan vỡ khi Hồn Thiên Đế ra tay.
“Tiếp chiêu đi, Cố Thiên Đế!”
Hồn Thiên Đế ngửa mặt lên trời cười to, huyết khí ngập trời từ trên người ông ta bộc phát, trong nháy mắt đã hóa thành huyết hải vô tận, bạch cốt trong huyết hải cuồn cuộn, tràn ngập một cỗ sức mạnh khủng bố, làm cho người khác phải kinh hãi.
“Hôm nay ta và ngươi chiến một trận thống khoái!”
Hai tròng mắt dưới mặt nạ Bạch Cốt của Hồn Thiên Đế tản ra quang mang u ám, huyết khí ngập trời, ông ta đứng ở trong huyết hải, trên người có hào khí kinh thiên.
Ầm ầm!
Hồn Thiên Đế đánh ra một chưởng, cả thiên địa đều chấn động, huyết hải ngập trời cũng cuồn cuộn điên cuồng, trực tiếp hóa thành sóng máu vạn trượng đánh tới Cố Thanh Phong.
Cố Thanh Phong không né không tránh, trực tiếp chống lại sóng máu vạn trượng.
Ding!
Ký chủ bị Hồn Thiên Đế công kích.
Quỷ đạo quy tắc +1000000 +1000000 1000000...
Vẻ thưởng thức trên mặt Cố Thanh Phong trong nháy mắt biến mất, vẻ mặt trở nên khó coi.
Sao chỉ mới mạnh hơn hình chiếu lúc trước gấp mười lần?!
Cái này chính là thực lực của Thiên Đế?
Thế thôi hả!? Chỉ thế thôi sao!?
Hình chiếu đại khái là thực lực của Chuẩn Đế đỉnh phong, nhưng bản thể Hồn Thiên Đế sau khi thôn phệ hình chiếu, mới tương đương với sức mạnh Chuẩn Đế đỉnh phong gấp mười lần, đây chính là sức mạnh của Thiên Đế sao?
Nó quá yếu! Chẳng lẽ thực lực của Thiên Đế toàn bộ dựa vào thiên mệnh sao?
Không trách Cố Thanh Phong nghĩ như vậy, hắn nghe được truyền thuyết về Thiên Đế, đó đều là chí cường giả vô địch thiên hạ, trên thế giới cơ bản tìm không thấy kẻ địch.
Cường giả như vậy, mặc dù không có thiên mệnh gia thân, cũng có thể không sợ chiến thuật đám đông, nhưng nếu như Hồn Thiên Đế như vậy, không có thiên mệnh, đến trăm vị Chuẩn Đế cũng có thể đánh chết ông ta.
“Khặc khặc… Không hổ là Khí Thiên Đế thời viễn cổ, lại có thể tiếp nhận một kích toàn lực của ta…” Hồn Thiên Đế hào phóng cười to, dường như vui vẻ vì tìm được đối thủ tương đương.
“Ngươi đang sủa cái gì vậy?” Giọng nói âm trầm của Cố Thanh Phong truyền đến từ trong biển máu.
Hồn Thiên Đế nghệt ra, tại chuyện này khác hoàn toàn với hình ảnh anh hùng xót thương cho anh hùng.
“Cút mau, có tý sức mạnh cũng dám xưng Thiên Đế ngang hàng với bổn đế? Ngươi xứng hả?”
“Gì cơ?” Hồn Thiên Đế phản ứng lại, giận đến tím cả mặt, hắn không ngờ cái tên Cố Thanh Phong này chó má đến vậy, nói lật là lật mặt.
“Ngươi muốn chết hả?”
Hồn Thiên Đế nổi giận gầm một tiếng, ngay lập tức há to miệng, hút một hơi huyết hải vô tận. Mội lực hút khủng khiếp từ trong miệng hắn xuất hiện, Huyết Hải mênh mông trải rộng cả vùng bị hắn hút hết vào trong bụng.
Ùng ục!
Trong bụng Hồn Thiên Đế phát ra tiếng sấm. Quỷ khí nồng nặc từ trên người hắn bốc ra ngùn ngụt. Chỉ vài giây ngắn ngủi, hắn đã tức tốc to vọt lên thanh một con quỷ khổng lồ thân cao mấy vạn trượng, toàn thân một màu đen kịt, bên ngoài thì mặc một bộ khải giáp bằng xương trắng, bao bọc kín mít cơ thể hàng vạn trượng kia.
Quỷ khổng lồ đứng sừng sững ở vực sâu vô tận này, dường như cao bằng cả vực sâu.
“Cố Thanh Phong, hôm nay phải cho ngươi tận mắt trải nghiệm sức mạnh thật sự của ta như thế nào!”
Giọng nói của Hồn Thiên Đế vang to tựa sấm rền, giống như thiên uy. Cả tiếng hít thở cũng khiến toàn bộ bão cát trong vực sâu vô tận này dừng lại.
Chương 712 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]