Hồn Thiên Đế nhìn trên mặt đối phương ẩn chứa sự lo lắng chân thành, trong lòng cảm thấy vô lý nói không nên lời, thậm chí còn muốn chửi người. Con mẹ nó! Chính ngươi đánh ông đây thành ra như vậy, giờ mèo khóc chuột giả từ bi đấy hả!
Nhưng quái đảm nhất là, bằng kinh nghiệm nhiều năm như Hồn Thiên Đế thấy, thì nỗi lo lắng trên mặt Cố Thanh Phong không giống giả tý nào. Hình như hắn, còn lo lắng chuyện mình có thể cướp lại được đạo hơn cả mình nữa.
Kỳ quặc! Quá là kỳ quặc!
Hồn Thiên Đế một giây thôi cũng không muốn ở lại chỗ này thêm nữa. Thuận miệng đáp lại vài cây qua loa, rồi cắp đít đầu không ngoảnh lại chạy vội đi.
Cố Thanh phong nhìn bóng lưng người nhà đi rồi, đứng tại chỗ thật lâu, đợi cho đến khi bóng người nhà hoàn toàn biến mất ở chân trời cát đen, hắn mơi thu lại ánh mắt.
“Nhất định phải bình an đấy!” Hắn hét lên thật lớn vào trong bão cát.
Hai chữ bình an tuy rằng ngắn gọn, nhưng ẩn chưa bên trong là vô vàn mong mỏi, quan tâm, lo lắng đối với người nhà.
Bịch!
Bên trong cát đen phủ kín trời, hình như có tiếng vật gì đó nặng nễ ngã xuống đất.
Ngay sau đó có tiếng loạt xoạt nho nhỏ, hình như có thứ gì đó đang cố đứng dậy, cuối cùng là tiếng chạy như điên….
Giờ khắc này, Cố Thanh Phong đột nhiên có cảm giác hy vọng con trai thành đạt. Giống như một người cha già, đạp xe đạp đưa con trai đi mấy chục kilomet đường núi, sau đó tiễn con trai lên xe buýt vào thành phố lớn.
Hy vọng con trai thành công, trở nên nổi bật, bình an trở về.
Tiễn người nhà Hồn Thiên Đế đi xong, Cố Thanh Phong có hơi luống cuống.
Căn cứ vào thông tin Hồn Thiên Đế tiết lộ, cửa thứ năm đúng là khiêu chiến với chính bản thân đang ở thời đỉnh cao, muốn trở thành Thiên Đế, vậy phải thắng được chính mình đã.
Cửa ải này hiển nhiên cho thấy đang nhắm vào những Chuẩn Đế bị giam chân trong vô số năm tháng kia.
Những Chuẩn Đế này vì ngủ say quá lâu, thọ nguyên gần cạn, khí huyết khô kiệt, giống như một nửa chân đã bước vào quan tài. Nếu bọn họ đối đầu với chính mình thời trẻ đỉnh cao, hơn nửa không thể địch lại được.
Tất nhiên, ngay cả những Chuẩn Đế tuổi hẵng còn trẻ vẫn trong thời đỉnh phong, đối mặt với cửa thứ năm cũng chẳng dễ dàng hơn. Đối đầu với một mình giống y hệt, không ai dám nói nắm chắc phần thắng một trăm phần trăm.
Nói cho cùng đây là khảo nghiệm xem tâm ngươi liệu có bất khả chiến bại hay không.
Trong điều kiện tất cả mọi thứ đều ngang hàng, liều mạng mới chính là ý chí, khí phách, tâm thế.
Một kẻ có niềm tin vững bền vào bản thân có thể bất khả chiến bại, đưa ý chí, khí phách bùng nổ, phần thắng tăng lên rất nhiều.
Vậy tại sao Cố Thanh Phong hoảng?
Bởi hắn đã không có đạo tâm thì chớ, đến cả trái tim bất khả chiến bại cũng không.
Đến cửa thứ năm phải đánh nhau với chính mình ở thời đỉnh phong, nói thật, hắn không nắm chắc phần thắng.
Tuy thực lực của hắn mạnh, đối mặt với tất cả kẻ địch hầu như đều dễ dàng nghiền ép. Có điều chính là vì vậy, nên hắn thiếu đi mất kinh nghiệm đối đầu với các đối thủ ngang hàng.
Nói trắng ra quen thói ỷ mạnh hiếp yếu rồi.
“Ài, tại thiên phú bổn đế quá mạnh, tài tình cao đến thế đâu, trưởng thành đến giờ quen đánh người rồi, muốn trải qua đại chiến sinh tử cũng tìm không ra đối thủ…”
Cố Thanh Phong thở dài nói: “Hầy, có lúc, bổn đế cũng khát khao một chút ngọt ngào… khụ khụ… đâu, khát khao một trận chiến ngang tài ngang sức, tràn trề vui sướng, đánh đến ta chết thì ngươi sống, đáng tiếc, đáng tiếc ây.”
“Không có kinh nghiệm chiến đấu, đối mặt với hình chiếu lạnh lẽo vô tình, biết tìm lợi thế ở chỗ nào?”
“Trên đời này, kẻ có thể đánh bại bổn đế, e rằng cũng chỉ có mình bổn đế thôi.”
Lúc này, hắn chợt nghĩ, chả trách Lão Quỷ không muốn tiến vào Đế Lộ. Lão ta sợ hình chiếu do Thiên Đạo mô phỏng, sợ Thiên Đạo khống chế sức mạnh của lão.
Đệt!
“Thôi bỏ đi mà làm người, nước đến thì đắp đất, hình phản chiếu cũng đâu giết được ta.”
Cố Thanh Phong cố tự an ủi chính mình. Nhưng mà hắn phát hiện, nếu như hình chiếu cũng có chí nghiệt chi lực giống mình. Thế mình cũng đâu giết được nó. Vậy chẳng phải sẽ biến thành một cuộc chiến vĩnh viễn không thể phân được thắng bại sao?
Về phần hình chiếu cũng có lực chí nghiệt không, Cố Thanh Phong dám chắc tám, chín phần. Đến cả Lão Quỷ tồn tại quỷ bí thần bí đến thế còn không dám tiến vào Đế Lộ, đừng quên lực chí nghiệt cũng do lão ấy tạo ra.
Do đó, hình chiếu ở cửa thứ năm có thể mô phỏng được mọi thứ, ngoại trừ hệ thống.
Đối với việc này, Cố Thanh Phong vẫn có lòng tin. Tuy hệ thống không nói nhiều, nhưng cốt cách kiêu ngạo cao ngất.
Nghĩ tới hệ thống, hắn lại nghĩ đến một chuyện.
Hình chiếu của mình có được tính là yêu ma hay không?
Ban đầu ở Trấn Ma Ti, đối đầu với Kính Yêu, năng lực của Kính Yêu là phỏng chế ra một “mình” giống hệt chính mình.
Suy nghĩ sâu hơn, lại cảm thấy không thể.
Kính Yêu là yêu ma. Cho nên dù có phỏng chế ra được “mình” giống hệt chính mình, thì đó được liệt vào đòn tấn công của yêu ma.
Nhưng hình chiếu lần này ở Đế Lộ khác hoàn toàn. Đó là do Thiên Đạo tạo ra. Thiên Đạo của cả Thương Minh giới không thể là yêu ma được.
Mà mình còn là người. Vậy hình chiếu đó tất nhiên cũng là người.
Đệt thế nhề!
Tâm trạng Cố Thanh Phong không tốt, không nghĩ những chuyện sốt ruột này nữa. Chuyển sang tìm kiếm hình chiếu của mọi người trong gia đình, bắt đầu tăng cường đạo đức cho chính mình.
Hy vọng sẽ có thêm chút chắc chắn cho cửa ải thứ năm.
Chương 714 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]