Cửu U Thiên Đế nhìn Cố Thanh Phong lông tóc vô thương. Trong mắt đã hiện lên vẻ ngơ ngác. Bỗng dưng, hắn há to khuôn miệng to như chậu máu. Năng lượng khủng khiếp tập trung lại trong miệng hắn, hình thành một quả cầu giống như hắc động. Đoàng!
Hình cầu hắc động nhanh như điện giật phóng thẳng đến chỗ Cố Thanh Phong. Chỉ trong một thoáng đã nuốt chửng hắn.
Lại thêm một loạt thuộc tính nhảy vọt, làm hắn cảm nhận được sự quan tâm của người nhà, cảm giác ấm áp được bao bọc này, đúng là khiến người ta si mê.
Đợi hào quang tản đi, bóng dáng Cố Thanh Phong không sứt mẻ tí nào hiện ra.
Chẳng qua, Cửu U Thiên Đế đã sớm chẳng thấy đâu.
“Chạy rồi á?” Cố Thanh Phong khẽ nhăn mày, không ngờ cái tên này lòng dạ nhỏ nhen như thế, có điều cũng không mấy bận tâm lắm.
Ta và người nhà tâm liền tâm. Dù có cách nhau hàng trăm triệu dặm, cuối cùng cũng được đoàn tụ.
Sau khi tiến vào cảnh giới Thiên Đế, Cố Thanh Phong không ở lại vực sâu vô tận nữa, bởi vì ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì hết.
Tiếp theo sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức khiêu chiến khó hơn nữa. Đố chính là đối đầu với bản thân đứng ở thời đỉnh cao của chính mình.
...
Một ngày sau, Cố Thanh Phong ra khỏi vực sâu vô tận, tiếp tục đi sâu vào trong Đế lộ.
Lúc này đã đi được nửa Đế lộ. Cảnh tượng ở nơi này càng trở nên tối tăm cô tịch. Không có ánh sáng, âm thanh, vật thể, thậm chí không có người nhà, một người cũng không thấy.
Đi bộ ở đây, giống như tiến vào không gian bên trong một lỗ đen. Tất cả mọi người đều là hư vô, bóng tối mới là chủ thể vĩnh cửu.
Ngay cả khi dựa vào Phá vọng kim đồng thì tầm nhìn cũng dần dần bị thu hẹp lại.
Thời gian dần trôi, bóng tối xung quanh dường như dòng nước đang chảy bên cạnh. Mỗi một bước đi, dưới chân đều bắn lên tung toé.
Cơ thể Cố Thanh Phong như bị bóng tối nuốt chửng, mất tăm mất tích.
Đột nhiên…
Có âm thanh trong bóng tối.
Đó là tiếng bước chân!
Nhưng tiếng bước chân đó không phải từ dưới chân Cố Thanh Phong phát ra, mà đến từ sâu trong bóng tối. Tựa như có thứ gì đó đang muốn đi ra ngoài.
Trong lòng Cố Thanh Phong bừng tỉnh, hắn biết tiếng bước chân kia hiển nhiên từ hình chiếu của mình truyền đến.
Pháp tắc đạo vận ở đoạn Đế lộ này vô cùng quái lạ. Như thể mỗi một người đi trên con đường này đều bị ngăn cách ra. Nhìn thì cứ nghĩ mọi người đều đi chung trên một con đường, thật ra không phải vậy, mỗi người đi một con đường riêng.
Mà trong quá trình bị bóng tối nuốt chửng, sợ rằng phía trước đi đến chính là hình chiếu của bản thân trong quá trình đỉnh cao chiếu rọi.
Trong lúc nghĩ, tiếng bước chân ngày càng gần, thoáng cái, trước mặt hắn xuất hiện một người nam nhân.
Kẻ đó giống mình như đúc. Thậm chí ngay cả khí chất thần thái cũng giống hệt. Cùng là phong thần tuấn tú, cũng là vóc người khôi ngô cao ngất, cũng là bễ nghễ kiệt ngạo.
Nhìn một mình khác, thần sắc Cố Thanh Phong hơi cứng lại.
Kẻ địch khó chiến thắng nhất chính là bản thân, lời này không sai chút nào.
Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh cuồn cuộn ở trên người hình chiếu phả đến. Bất luận là chí nghiệt, hay là ma đạo, thậm chí là hỗn độn thể, đều tương đương mình.
Chí nghiệt sánh ngang Thiên Đế.
Ma Đạo tiến đến tận cùng.
Hỗn độn thể đại thành.
Cố Thanh Phong có gì, ngoại trừ hệ thống, hình chiếu có nấy.
Ngay lúc đó!
Hình chiếu cử động. Như một toà thần sơn bất diệt, hành động ngang đất rung núi chuyển, long trời lở đất. Ma khí phun ra ngùn ngụtnghịt. Hỗn độn chi khí tam thiên trút xuống. Bảy con cự mãng đen kịt bay ra. Vừa bắt đầu đã đánh một đòn toàn lực.
Ba luồng sức mạnh bùng nổ ngay đó làm cho đất long trời lở, càn khôn đảo ngược. Giờ khắc này, vạn đạo đều đang gào rống, dường như muốn tiêu diệt tất cả mọi thức.
Nhìn đối phương uy thế cường đại thế. Cố Thanh Phong càng sầu lo. Sức mạnh hai bên ngang bằng nhau, lấy gì mà đánh đây?
Nhưng hắn không muốn ngồi im chờ chết, nói chung vẫn phải thử một lần.
Ngay sau đó, Cố Thanh Phong cũng bắt đầu toàn lực bùng nổ. Ma đạo, hỗn độn thể, chí nghiệt ầm ầm tuôn ra.
Uy thế khủng bố trên người hai bên cùng lúc va chạm giữa không trung. Bất phân thắng bại. Trong không trung xuất hiện một đường ranh giới mắt thường có thể nhìn thấy được.
Đấu về khí thế, sức mạnh hai bên ngang nhau.
Đang lúc Cố Thanh Phong chuẩn bị đánh đòn phủ đầu trước, hình chiếu đột nhiên xảy ra dị biến.
“Khà khà khà….”
Một tiếng cười rợn tóc gáy từ trong miệng hình chiếu phát ra.
Cặp mắt trắng đen rõ ràng của hình chiếu, chỉ trong nháy mắt đã bịt kín một màng huyết sắc nồng đậm vô cùng. Khuôn mặt trắng bóc tuấn tú cũng trở nên dữ tợn đáng sợ. Ma khí vô tận từ trên người nó bốc lên như lửa cháy hừng hực.
Bỗng dưng, hình chiếu lại cúi người xuống, hai tay hai chân chạm đất, kèm theo một loạt tiếng răng rắc từ trong xương cốt trên người nó vang ra. Cơ thể bắt đầu phồng to, cơ bắp thi nhau vỡ nát ra, rồi mọc lại. Cơ thể toàn thân giống như được bao phủ bởi một lớp máu thịt nhầy nhụa đỏ au.
Móng tay cấp tốc mọc dài ra, giống như móng vuốt sắc nhọn của dã thú, nhợt nhạt lại rắn chắc.
Cột sống liên tục xoắn lại rồi sinh trưởng. Từng cái gai xương một mọc ra từ kẽ cột sống, đâm thủng da thịt, chồi ra ngoài.
Không chỉ vậy, ngay cả hai cái răng khểnh cũng dài ra, mọc chìa ra khỏi hàm, những cái răng còn lại vặn vẹo biến thành một loạt răng cưa.
Chương 716 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]