Về phần thôn phệ thì càng khó hơn. Bởi vì thể lượng hai bên tương đồng. Có nuốt chửng cũng chỉ hoán đổi cho nhau, không có tác dụng. Khốn nạn!
Hắn mắng thầm một câu.
Nếu không kẻ nào giết được kẻ nào, vậy cửa thứ năm phá kiểu gì đây?
Không đánh thắng được hình chiếu đừng mơ ra khỏi vùng bóng tối này. Không ra khỏi được bóng tối, không thể tranh đoạt với thiên mệnh.
Không tranh đoạt được với thiên mệnh, thế biếu mồi ngon cho Viêm Thiên Đế, sau đó sẽ mất đi tất cả người nhà!
Vừa nghĩ đến những Đế thi sẽ bị Viêm Thiên Đế phục sinh, Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Cái loại cảm giác đau đớn trở thành cô nhi nào ai hiểu được?
Choảng!
Đang lúc Cố Thanh Phong nghĩ, chiếu hình như con dã thú kia đã nhào đến, mở miệng to như bồn máu táp về phía hắn.
Chẳng qua lần này Cố Thanh Phong không né tránh. Bởi vì công kích ban nãy hắn vừa thí nghiệm cho ra kết quả, chí nghiệp không thể làm hại đến chí nghiệp.
Cho nên né làm cái gì, chi bằng tĩnh tâm…
Đing!
Ký chủ dính công kích của hình chiếu chính mình.
Toàn bộ thuộc tính của bản thân +100000000…
Đệt con mịa?!
Cố Thanh Phong tức thì sợ đến bay cả màu.
Tình huống gì này?
Sao lại được cộng thuộc tính? Thế này sai sai lắm á. Bổn đế đúng là nhân tộc hàng thật giá thật, tại sao đối mặt với công kích của hình chiếu đúc ra từ bổn đế lại kích hoạt hệ thống?
Trong lúc hắn khiếp sợ, hình chiếu vẫn điên cuồng tấn công mất hết lý trí. Tiếng thông báo của hệ thống vang lên không ngừng.
Cố Thanh Phong chỉ cảm thấy mình đang được cường hoá toàn diện. Bất kể là về chí nghiệt, hỗn độn thể hay là ma đạo, đều đang điên cuồng phát triển.
“Hệ thống, chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Vì sao hình chiếu tấn công, ta cũng có thể trở lên mạnh hơn?”
âm thanh lạnh lẽo của hệ thống vang lên.
“Hệ thống này tên là bị yêu ma tấn công sẽ trở nên mạnh hơn, mời ký chủ tự mình lĩnh ngộ. ”
“Hiểu cái moẹ mài ý!”
Cố Thanh Phong chửi ầm lên. Cái hệ thống rách này đúng là low tech thiệt, đến cả giải thích con mẹ nó cũng không chịu làm.
Thôi bỏ đi, sử dụng nó nhiều năm thế rồi, cũng sớm biết đức hạnh của nó ra sao.
Nếu hệ thống không giải thích, vậy hắn đành phải tự mình tìm ra vấn đề nằm ở đâu.
Bỗng nhiên, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu.
“Chả lẽ… bổn đế cũng là yêu ma?”
Cố Thanh Phong bị suy nghĩ của mình doạ sợ, sợ đến nỗi hắn vội cho mình một đấm.
Kết quả không thấy được cộng thêm thuộc tính.
Thế này cũng chứng minh mình không phải yêu ma. Trước đây nhiều lần đập bug biến mình chuyển hoá thành ma đều thất bại. Không có lý nào mình là yêu ma được.
Nếu không phải yêu ma tại sao hình chiếu tấn công lại được cộng thêm thuộc tính?
Nghĩ xem nghĩ xem.
Chỉ có yêu ma tấn công mới được cộng thêm thuộc tính. Tự mình tấn công mình không được cộng, tại mình không phải yêu ma.
Hình chiếu tấn công được cộng, suy ra hình chiếu là yêu ma.
Vấn đề nằm ở chỗ này. Hình chiếu chẳng phải hình mô phỏng tương đương với bản gốc sao?
Nói đến giống nhau như đúc. Cố Thanh Phong thao bản năng nhìn về phía hình chiếu đang phát điên cắn xé mình kia. Diện mạo không phải của mình, vừa có răng nanh rợn người vừa có móng vuốt sắc nhọn.
Đừng nói có tý khác nhau thôi, phải nói chả có tý liên quan nào hết.
Bỗng dưng, Cố Thanh Phong bừng tỉnh.
Kết hợp với nhiều năm nghiên cứu về ma đạo, hắn hiểu thông ra rồi.
Ban đầu hình chiếu giống y hệt mình, nhưng sau khi sức mạnh bùng nổ, hình thái của hình chiếu đã thay đổi, biến thành quái thú khủng bố, giống như nhập ma.
Điều đó nói lên điều gì?
Điều này nói rằng sức mạnh của chính mình đã khiến hình chiếu bị bóp méo nhập ma.
Cho dù đó là chí nghiệt tập hợp chúng sinh tà niệm, hoặc ma đạo tập hợp hàng ngàn tà ma ngoại đạo, tất cả đều là những thứ tà ác đến mức không thể nào tà ác hơn được nữa.
Cũng có thể nói tà ác cùng tận nhất của thiên hạ này.
Mọi tà ác của thế gian tập chung trên một người. Trần đời này nào ai có đủ khả năng, tồn tại nào có đủ năng lực để chống cự lại thứ sức mạnh này? Đến cả Thiên Đạo khéo cũng nhập ma, nói chi một cái hình chiếu?
Điều duy nhất hình chiếu khác với mình ở đây là hệ thống!
Mình có hệ thống áp chế lại, nên có thể khống chế được thứ sức mạnh chí tà này mà không có chút tác dụng phụ nào. Nhưng sức mạnh này nếu rơi vào trong tay hình chiếu, ngay lập tức biến nó trở thành ma cực ác, triệt để rơi vào vực sâu không đáy.
Nói cách khác, nếu không có hệ thống, đức hạnh kia của hình chiếu chính là chân mục thật của mình.
Chuyện này không khỏi khiến Cố Thanh Phong nhớ đến một bài thơ có nguồn gốc từ kiếp trước. Nửa bài đầu được lưu truyền rộng rãi, nhưng nửa bài sau lại ít được biết đến.
Nửa bài đầu là: “Rượu thịt trôi qua bụng, Phật Tổ lưu trong lòng.”
Nửa bài sau còn lại là…
Kẻ đời học theo ta, cứ thế vào ma đạo!
“Khà khà khà khà…”
Cố Thanh Phong nhìn hình chiếu đang tấn công mình điên cuồng cười sằng sặc, tâm trạng sung sướng y như Trư Bát Giới ăn nhân sâm quả.
“Cái này sướng thế nhề, một hình chiếu có sức mạnh giống y hệt bổn đế. Thế chẳng phải có nghĩa sức mạnh của bổn đế có thể tăng lên gấp đôi hả?”
Phải biết sức mạnh đã đạt đến cảnh giới này như hắn, mỗi một điểm thăng cấp được cộng thêm vào đều là gặp mà không thể cầu.
Cũng giống như những nhà vô địch thế giới sau khi đạt đến đỉnh cao ở thế giới cũ kia. Cho dù có liều mạng huấn luyện, cũng chỉ có thể đột phá được tý ty cực hạn, đạt được chút tiến bộ vô cùng ít ỏi.
Chương 718 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]