Ánh mắt hắn như điện, cổ bào màu đen phiêu điêu trong gió, tóc dài đen nhánh tung bay, trên tay cầm một thanh Thần kiếm, trên mặt tràn ngập thần thái tự tin. Có thể cảm nhận được rõ, vô địch chi tâm của người này đã thình, tinh khí thần, tất cả đều đạt đến trạng thái đỉnh phong.
Người đến là một tán tu của Thương Minh giới, tên là Thanh Minh đạo nhân, kỳ tài bất thế. Không dựa vào sự ủng hộ của các tiên môn Đế đình, dựa vào nghị lực, khí vận lớn, tự mình tu thành cảnh giới Chuẩn Đế.
Lần này đúng lúc bắt kịp được Đế lộ mở ra, lập tức không chùn bước tham gia.
Vốn chẳng ai coi trọng hắn. Nhưng ngay lúc này hắn đã trở thành Chuẩn Đế đầu tiên vượt qua năm cửa ải, đúng thật có thể nói là một con ngựa ô, chỉ đáng tiếc là, sinh sai thời đại.
Thanh Minh đạo nhân tự tin ngút trời bay ra khỏi hắc động, hắn tự nhận mình không thua kém bấy kỳ ai, kiếp này, chắc chắn hắn sẽ trở thành Thiên Đế.
Chẳng qua…
Hắn chỉ mới bước đến đích cuối Đế lộ, suýt nữa sợ đến nỗi quỳ mọp xuống.
Vô địch chi tâm vừa mới luyện thành không lâu, sau khi nhìn thấy những người ở cuối Đế lộ, chưa đầy một giây đã vỡ vụn.
““Thiên thiên thiên thiên… . Thiên Đế!” Thanh Minh đạo nhân lắp bắp.
“Không chỉ một vị!”
Hắn có thể cảm nhận được rõ trên người những này mang theo uy áp cực đạo, uy thế khủng bố kia ép đến vạn đạo phải ai oán!
“Sao thế được?”
Khi hắn nhìn rõ diện mạo của những cựu Thiên Đế ấy, một vài khuôn mặt quen thuộc khiến hắn phải thốt lên bàng hoàng.
“Diệp Thiên Đế! Hồn Thiên Đế! Đạo Thiên Đế! Tần Thiên Đế…”
Những Thiên Đế hắn nêu tên đều là những Thiên Đế có Đế đình tiên môn truyền thừa tồn tại hiện giờ.
Trong tiên môn đều có tranh vẽ, để mọi người đến thăm viếng.
“Ảo giác! Nhất định là ảo giác!” Thanh Minh đạo nhân giống như phát điên mất rồi, chỉ vì cảnh này mà hoá điên.
Giữa Thiên Đế với Thiên Đế trong dòng chảy thời gian không thể gặp được nhau. Đây là quy tắc giống như luật trời vậy. Hôm nay thoáng cái đã nhìn thấy mấy trăm vị Thiên Đế, sao lại không thể coi đây là ảo giác được?
Bỗng, sắc mặt Thanh Minh đạo nhân trắng bệch: “Chẳng lẽ ta vẫn còn ở trong Chúng Sinh Lâm chưa đi ra ngoài?”
“Ồn ào thật đấy.”
Hồn Thiên Đế hừ lạnh một tiếng, tiện tay vung lên, một luồng u quang từ trong tay hắn bắn ra.
Chỉ trong nháy mắt, Thanh Minh đạo nhân đã hoá thành tro. Đế cả tiếng kêu thảm thiết còn chưa kịp phát ra.
Các Thiên Đế còn lại thì thờ ơ trước cảnh tượng này.
Chỉ có một nữ Thiên Đế khẽ thở dài một hơi: “Ai, muốn trách thì trách ngươi sinh sai rồi thời đại. ”
Nói thật, một vị cường giả có hy vọng trở thành Thiên Đế. Chỉ bằng cái thân phận là tán tu, tuyệt thế thiên kiêu đầu tiên đi đến cuối Đế lộ, ở trong mắt họ chả khác gì con kiến.
Dưới mắt Thiên Đế tất cả đều là giun dế.
Họ tự phong ấn đi vào táng địa, sống nhờ đến tận nay, viện vào đặc thù của táng địa, xâm chiếm quyền hành của luân hồi, cắn nuốt hàng triệu sinh linh để duy trì bản thân, nhân tính đã tuyệt diệt từ lâu lắm rồi.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, các Chuẩn Đế lục tục đi ra từ cửa thứ năm chuẩn bị đến với Đế lộ cuối cùng.
Nhưng bọn họ khi đến thì tràn đầy tự tin, sau đó thì chết đi trong niềm tin sụp đổ.
Đối với các Thiên Đế thì thiên kiêu của thế giới này chẳng qua chỉ là con kiến mà thôi.
Hành động của các Thiên Đế cũng có thể coi là dọn sạch chướng ngại cho Viêm Thiên Đế.
Dù sao cần phải quyết chiến để chọn ra người mạnh nhất, có thể gánh vác thiên mệnh.
Đương nhiên trong mắt của Viêm Thiên Đế, những Chuẩn Đế này cũng không xứng gọi là chướng ngại vật.
Thiên Đế và Chuẩn Đế không phải sự tồn tại cũng đẳng cấp, nó giống như tiên và người phàm vậy.
Chủ yếu là các Thiên Đế không muốn lãng phí thời gian, muốn Viêm Thiên Đế mau chóng nắm giữ thiên mệnh rồi trở lại thời kỳ đỉnh cao. Thế cho nên bọn họ lợi dụng Huyền Diễm Sinh Tử để hoàn toàn hồi sinh chính mình.
Bọn họ đã đợi rất lâu rồi, mọi sự kiên nhẫn cũng đã hao hết sạch nên không muốn đợi thêm một giây phút nào nữa.
Tia sáng của trường sinh ở ngay trước mắt, cho dù là Thiên Đế cũng không thể kìm nén.
“Sao Viêm Thiên Đế còn chưa đến?” Hồn Thiên Đế càng lúc càng bất mãn, không biết cớ sao mà ông ta cứ luôn cảm thấy ác cảm với vị Thiên Đế chưa từng lộ mặt này, giống như kiếp trước hai người có ân oán gì chưa dứt vậy.
Những Thiên Đế khác cũng bắt đầu nóng nảy.
“Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi?”
“Chắc không đâu, ngoại giới có Lão Quỷ phối hợp chặt chẽ, sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Đợi thêm tý nữa…”
Ba ngày sau, khi những vị Thiên Đế gần như không chịu nổi nữa, đột nhiên có tiếng “Ầm ầm” vang lên!
Đế lộ bỗng rung lắc dữ dội, giống như có thứ gì đó to lớn sắp chui vào đế lộ muốn phá tan nơi này.
“Đến rồi!”
Trong lòng mấy vị Thiên Đế trở nên hồi hộp, đồng loạt nhìn về phía lối vào.
Nơi đó xuất hiện một người, người đó giống như đứng trên mọi chúng sinh.
Tiên quang lượn lờ xung quanh hắn, khí thế vô song, áo choàng màu trắng phất phơ trong hư không. Ông ta chỉ đứng nơi đó thôi mà đã khiến vạn đạo gập ghềnh, hàng tỉ ngôi sao rung động.
“Là Viêm Thiên Đế, cuối cùng ông ta cũng tới.”
Viêm Thiên Đế đứng ở lối vào đế lộ, đôi mắt bình tĩnh vượt qua hàng ngàn vạn dặm rồi dừng trên người đứng đầu các Thiên Đế, hờ hững nói: “Đã để chư vị đợi lâu.”
Giọng nói bình thản đó lan truyền toàn đế lộ, giống như Thiên Đế ân xá nhưng lại ẩn chứa uy nghiêm khôn cùng.
Chương 720 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]