Hắn bực đến mức đi thẳng tới chỗ ngoặt định đi vòng qua khu vực của đám Thiên Đế, cuối cùng hắn lại đi xuyên qua đám người rồi bước vào chiến trường Hư Vô. Các Thiên Đế nhíu mày, rối rít tránh ra giống như trốn ôn thần.
Cố Thanh Phong mất hứng, hắn nhìn về phía người quen cũ Cổ Hoàng Kỳ Lân mắng sa sả: “Lão súc sinh! Mẹ nó ngươi dám lườm bổn đế? Ta sẽ làm thịt ngươi!”
Ầm!
Hắn tung ra một quyền đánh thẳng vào Cổ Hoàng Kỳ Lân.
Mặt Cổ Hoàng Kỳ Lân đầy vẻ ngơ ngác, hắn ta còn chưa kịp phản ứng thì một quyền đã lao tới.
Nhưng đúng lúc này, bỗng tia sáng trắng từ trên trời giáng xuống hóa thành một cột sáng bao phủ lấy Cố Thanh Phong.
Bóng dáng của hắn biến mất trong nháy mắt.
Giây tiếp theo, bóng dáng của Cố Thanh Phong đã xuất hiện ở trong chiến trường Hư Vô.
Hắn có hơi sững sờ nhìn Viêm Thiên Đế cách đó không xa cùng với một vùng trống rỗng xung quanh.
Chuyện gì đây?
Đúng lúc này, đế lộ truyền đến một tin tức mơ hồ thúc giục song phương nhanh bắt đầu trận quyết chiến.
Lần này Cố Thanh Phong đã hiểu, thì ra đế lộ không đợi được nữa đã truyền tống mình vào chiến trường.
Đệch! bổn đế vẫn chưa nắm chắc thắng lợi nữa!
Nhưng hắn cũng không cam chịu, đi đến được độ cao này, tâm tình của hắn đã sớm trải qua muôn lần gọt giũa, không vì ngoại vật mà vui, không vì bản thân mà buồn.
Chèn ép người khác đã quen, vậy lần này hãy chiến đấu một trận thật ngang tài nang sức nào!
Ánh mắt Cố Thanh Phong như điện xẹt về phía Viêm Thiên Đế.
Viêm Thiên Đế cũng bình tĩnh đi xuống từ Hỏa Liên, đối mắt với hắn.
“Ngươi không nên tiến vào.”
Cố Thanh Phong định đáp trả: nhưng ta vẫn đến đấy thôi!
Thế nhưng nghĩ lại mình không phải là dạng người ba hoa, như vậy sẽ không phù hợp phong cách của mình.
Thế là hắn đổi thành câu: “Tiểu Vi Nhi rất nuột.”
Viêm Thiên Đế: “...”
“Nói chuyện với ngươi thật là tốn nước bọt, vậy thì… Chết đi!”
Ầm!
Viêm Thiên Đế đi tới, thần huy rực rỡ khó mà tưởng tượng phát ra từ người ông ta, khí tức của ông ta cuồn cuộn, áo choàng trắng bồng bềnh, bộ bộ sinh liên.
Dưới mỗi bước chân đều sẽ xuất hiện một đóa Hỏa Liên rực rỡ, hào quang tỏa ra tứ phía, gần như rọi sáng cả đế lộ.
Tốc độ của ông ta càng lúc càng nhanh, trong lúc đi, một cây trường mâu bốc cháy ngọn lửa bảy màu xuất hiện trong tay. Mũi giáo chỉ xuống đất, khi nó chuyển đổng, ngọn lửa trên đó lan ra vẽ thành một chiếc đuôi rực rỡ dài ngoằng trên không trung.
Cố Thanh Phong cảm nhận được uy thế ngang tàng của đối phương, trong lòng có hơi nghi hoặc.
Sao nhìn có vẻ hơi yếu?
Thật là gian xảo, lại tỏ vẻ yếu thế muốn mê hoặc bổn đế đấy phỏng?
Trong lòng hắn càng ngày càng cảnh giác, lập tức sử dụng chín mươi chín phần trăm sức mạnh âm thầm bảo vệ bản thân, lực lượng còn sót lại thì điều khiển kiếm Đế liều chết lao về phía Viêm Thiên Đế.
Tuy rằng có chí nghiệt bất tử bất diệt, nhưng đừng quên Lão Quỷ đã từng mô phỏng Thiên Đạo Chi Nhãn giải cứu căn nguyên của chí nghiệt.
Điều này cũng có nghĩa là Lão Quỷ nắm giữ sức mạnh tương tự như thiên đạo, Viêm Thiên Đế là đệ tử của lão, không chừng ông ta cũng có.
Một khi thân hình của mình bị đánh tan, ngộ nhỡ đối phương vận dụng luồng sức mạnh này trấn áp mình thì phải làm sao?
Cho nên, Cố Thanh Phong thấy mình vẫn nên cẩn thận một chút mới được. Dù sao đối phó với đứa con thiên mệnh thì cẩn thận cũng không thừa.
Trong thoáng chốc, tốc độ của đôi bên đã tăng lên đến cực hạn.
Ma khí như vực sâu biển lớn tuôn ra ồ ạt từ người Cố Thanh Phong, tôn hắn lên giống như Ma Thần Cửu U, sau lưng xuất hiện hàng tỷ Ma Thần thoắt ẩn thoắt hiện.
Hào quang trên người Viêm Thiên Đế giống như lưu ly bảy màu lung linh lóng lánh. Trông ông ta như trích tiên trên Thiên Cung hạ phàm, sau lưng xuất hiện vô số dị thú điềm lành.
Giây tiếp theo, bóng dáng hai bên đã nhanh chóng hòa vào nhau.
Trong hư không truyền đến một tiếng vù vù nho nhỏ, đó là âm thanh do Đế Ma kiếm va chạm với trường mâu bảy màu.
Bởi vì tốc độ của hai người quá nhanh, thế nên bây giờ âm thanh lúc mới vọng lại.
Qua một đòn, Viêm Thiên Đế xoay người lại nhìn Cố Thanh Phong đang đứng ở vị trí cũ của mình, nhàn nhạt nói: “Không tồi.”
Trong giọng điệu mang theo một chút tán thưởng.
Cố Thanh Phong hiện giờ có hơi nghi hoặc và mờ mịt.
“Chỉ vậy thôi à?”
Đây không phải là trào phúng, mà hắn đang thật sự nghi ngờ.
Thông qua giây phút giao chiến ngắn ngủi vừa rồi, rõ ràng hắn cảm nhận được thực lực của Viêm Thiên Đế yếu hơn nhiều chút so với tưởng tượng.
Lẽ nào Viêm Thiên Đế cũng giống như mình, dùng chín mươi chín phần trăm sức mạnh để bảo vệ bản thân?
Đệch! Không hổ là đứa con của thiên mệnh, thận trọng y như bổn đế!
“Lửa đến!”
Ánh mắt Viêm Thiên Đế trầm xuống, ông ta khẽ hô một tiếng, tư thái như hô lệnh trời.
Trong nháy mắt, trong hư không vô tận, bốn phương tám hướng xuất hiện vô số vết nứt, bên trong vết nứt là vực sâu không đáy, dung nham tỏa ra nhiệt độ cao kinh khủng phun ra như suối.
Viêm Thiên Đế giơ hai tay lên trời.
Dung nham vô tận giống như vô vàn dòng sông đỏ thẫm hội tụ về phía tay ông ta tạo thành một khối cầu đáng sợ. Trong chốc lát, thế giới chuyển sang màu đỏ thẫm, ông ta giống như chúa tể nắm giữ toàn bộ ngọn lửa trên thế giới.
Thấy một màn này, các Thiên Đế bên ngoài đều lộ vẻ kinh ngạc, đặc biệt là vẻ mặt của Kỳ Lân Cổ Hoàng càng thêm nặng nề.
Chương 725 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]