“Không dám, Cố Thiên Đế, ngươi nhìn xa trông rộng, tất nhiên sẽ có dự định của mình, bọn ta chỉ là… A! Cố Thiên Đế, ngươi làm cái gì vậy?” Sắc mặt tất cả Thiên Đế lập tức trắng bệch, điên cuồng kêu lên.
Chỉ thấy Cố Thanh Phong lại sử dụng sức mạnh của bản thân để cưỡng ép đẩy thiên mệnh ra khỏi cơ thể mình. Trong khoảnh khắc hắn thoát khỏi trạng thái dừng hợp với vạn đạo, hơi thở ma đạo trong hư không cũng lập tức tiêu tán. Giờ khắc này, vạn đạo trong Thương Minh giới kêu gào, tựa hồ trong trời đất có một đấng chí tôn đang rời đi.
Cùng lúc đó, ở Thương Minh giới, bất kể là ở nơi nào, ngay cả người phàm cũng đột nhiên không nhịn được bật khóc, một loại cảm giác bị bỏ rơi không giải thích được ảnh hưởng đến tâm trạng của bọn họ. Giống như ông trời đang than khóc, đang luyến tiếc, giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Hàng trăm triệu sinh linh trong Thương Minh giới đều ngây người, luồng khí ma đạo vừa ùn ùn kéo đến quét ngang trời đất vừa rồi tiêu tan trong nháy mắt.
“Chẳng lẽ là…”
“Thiên Đế đời này lại vứt bỏ thiên mệnh sao!”
“Nhất định là ta đang nằm mơ, đó là thiên mệnh mà tất cả mọi người đều tha thiết mơ ước! Thế mà lại bị vứt bỏ sao?!”
Vô số sinh vật có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được, một vị Thiên Đế đương nhiệm lại từ bỏ thân phận Thiên Đế.
“Phù, ra rồi, thật thoải mái.”
Cố Thanh Phong giơ thiên mệnh trong tay, dùng sức mạnh của chính mình chặn lại, không cho nó hòa vào. Thiên mệnh là một phần quyền hạn của thiên đạo, nói thẳng ra, cho dù dung nhập vào bản thân thì cũng chỉ có quyền sử dụng, không có quyền sở hữu, sau khi Thiên Đế chết đi thiên mệnh được thu hồi. Cho nên trên lý thuyết, nếu như Thiên Đế không muốn thiên mệnh thì hắn cũng có thể cưỡng chế ép nó ra, nhưng ba ngàn Đế vương từ thời cổ kim đến nay chưa từng có ai làm như vậy.
Cố Thanh Phong xem như mở tiền lệ, trách không được tất cả Thiên Đế đều khiếp sợ như vậy. Đó là thiên mệnh! Ngươi liều mạng tu luyện như vậy vì cái gì? Không phải để nhận thiên mệnh trở thành Thiên Đế sao?
“Cố… Cố Thanh Phong, ngươi đang làm gì vậy? Không có thiên mệnh hỗ trợ, chỉ riêng sức mạnh của huyền diễm sinh tử thôi cũng không đủ để bọn ta sống lại.”
“Ai nói Bổn đế muốn hồi sinh cho các ngươi?” Cố Thanh Phong khinh thường nói.
“Cái gì!!” Các Thiên Đế lập tức biến sắc.
Kỳ Lân Cổ Hoàng âm trầm nói: “Cố Thanh Phong, tốt nhất người nên suy nghĩ kỹ rồi nói. Kế hoạch diệt thiên là kế hoạch của tất cả chúng ta, nếu ngươi không tuân theo kế hoạch thì người sẽ là kẻ địch của tất cả chúng ta!”
Hồn Thiên Đế cũng nói tiếp: “Nếu người thức thời thì ngoan ngoãn dung hợp thiên mệnh đi, sau đó hồi sinh cho bọn ta. Nếu không thì, dù thực lực của người có lớn mạnh đến thế nào đi chăng nữa thì người cũng có thể đánh bại mấy trăm Thiên Đế liên thủ không?
Những vị Thiên Đế còn lại gật đầu phụ họa, vẻ mặt đe dọa.
“Ha ha ha! ” Cố Thanh Phong không hề dao động, ngược lại còn ngửa đầu lên trời điên cuồng cười to, ánh mắt bễ nghễ nhìn bọn họ như đang nhìn con kiến.
“Thật sự không phải Bổn đế nhắm tới ai, thật sự là… tất cả các vị trong mắt Bổn đế, đều là rác rưởi!”
“Thằng nhãi ranh càn rỡ!”
“Khốn nạn!”
“Ta còn định dùng lời lẽ tử tế thuyết phục ngươi, nhưng ngươi thật không điều!”
“Mọi người, chúng ta kề vai sát cánh đoạt lấy thiên mệnh và huyền diễm sinh tử của hắn, ta không tin, kế hoạch diệt thiên này không có ngươi là không được!”
Các Thiên Đế bị Cố Thanh Phong ép đến không chịu nổi nữa, sức mạnh Đế vương kinh người từ trên người bọn họ bùng phát, sắc trời lập tức thay đổi, hư không vỡ nát, Đế lộ càng thêm lung lay sắp vỡ.
Kỳ Lân Cổ Hoàng không thể kìm chế được từ sớm trở thành người tiên phong xung trận, dẫn đầu ra tay. Ông ta đánh ra tia chớp, vô số ký tự màu vàng bay ra từ trán ông ta, rực rỡ chói mắt, hóa thành một vầng mặt trời vĩnh hằng, hướng về Cố Thanh Phong mạnh mẽ trấn áp. Hồn Thiên Đế theo sát phía sau, hàng trăm triệu tiếng kêu khóc của yêu ma vang vọng từ trên người ông ta, che trời lấp đất, ánh sáng u ám trong mắt lóe lên, hóa thành luồng ánh sáng bắn đi.
Những Thiên Đế còn lại cũng lần lượt tấn công, các loại bí thuật thiên mệnh, binh khí và sức mạnh của Thiên Đế hung hãn phóng ra, trong khoảnh khắc quét qua chín tầng trời, sức mạnh to lớn đến mức thậm chí không thể che giấu được Đế lộ, truyền khắp cửu thiên thập địa.
Ầm ầm!
Sức mạnh vô tận hoàn toàn nhấn chìm thân hình của Cố Thanh Phong.
“Mọi người, thừa dịp hắn bị nổ tung, chúng ta nhanh chóng liên thủ sử dụng pháp phong ấn, phong ấn hoàn toàn hắn lại, đoạt lấy thiên mệnh và huyền diễm sinh tử!” Kỳ Lân Cổ Hoàng quát.
Những Thiên Đế khác lần lượt đồng ý, muốn cùng liên thủ phong ấn hắn lại.
Nhưng vào lúc này, một tiếng cười cực kỳ ngang ngược truyền ra từ trong những luồng ánh sáng ma pháp vô tận.
“Khà khà khà…”
Tiếng cười chói tai khiến toàn bộ các Thiên Đế ở đây đều biến sắc.
Ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy Cố Thanh Phong bình yên vô sự bước ra, chẳng những không tổn thương dù chỉ một sợi lông tóc mà ngược lại uy lực của hắn phát ra càng thêm đáng sợ! Tia sáng trong mắt hắn lập lòe, ánh sáng ma đạo trong đáy mắt hắn vô hạn, sức mạnh toàn thân kinh người, bầu trời đầy sao đều đang lay động, lần lượt rơi xuống, ầm ầm sụp đổ. Một cỗ ma khí kinh người xẹt qua bầu trời, tà ác cùng cực, giống như tổ tiên của hàng ngàn yêu ma đã giết hàng trăm triệu sinh linh!
Chương 731 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]