Uỳnh! Lại một đường ngân quang bắn ra, bên trong ẩn chứa vô tận đạo văn, giống như thể là đòn tấn công cường đại nhất thế gian này.
Mặt Lão Quỷ không còn một chút máu, xụi lơ trên mặt đất: “Mệnh ta thôi rồi!”
Ngay vào lúc ngàn cân treo sợi tóc thế này, một bóng dáng không thể nào tưởng tượng được ngăn cản trước mặt hắn, đứng sừng sững anh dũng không sợ gì như vậy.
Lão Quỷ ngây ngóc nhìn bóng lưng của người kia, ánh nắng rơi trên người hắn rũ xuống thành một mảnh bóng râm.
Lão Quỷ không nhìn rõ diện mạo của hắn, cả người co quắp bên trong bóng tối, trong lòng lại dâng lên một cảm giác an toàn quái dị.
Nhìn hắn bị Thiên Phạt công kích, với thân thể yếu kém mà chống lại Thiên Phạt nhưng chưa từng lùi lại nửa bước.
Phanh!
Thân thể của hắn bị Thiên Phạt oanh bạo, ngân quang tiếp tục đâm xuyên về phía Lão Quỷ, nhưng bởi vì năng lượng trong đó đã tiêu hao hơn một nửa nên Lão Quỷ tùy tiện ngăn cản cũng không có gì đáng ngại.
Một khắc sau, bóng dáng của người bị oanh bạo kia từ trong vô tận tà niệm quay lại, sừng sững đứng trước người Lão Quỷ.
Chính là Cố Thanh Phong.
“Vì sao?” Ánh mắt của Lão Quỷ phức tạp. Ngay cả hắn ta cũng không phát hiện giọng của mình khi nói đã khàn khàn dị thường.
Cố Thanh Phong hơi nghiêng đầu, chỉ để lộ ra một bên mặt tà mị, đôi môi mỏng nhẹ nhàng nâng lên thành một đường cong: “Đại khái là bởi vì trên thế giới này thiếu ngươi thì sẽ không còn thú vị đi.”
Trong nháy mắt thân hình của Lão Quỷ rung mạnh, Cố Thanh Phong giống như là một cây chùy nắng hung hăng nện vào đáy lòng phủ bụi ngàn vạn năm của hắn ta, để cho hắn ta cảm động, sau đó.
Sau đó một khắc, khuôn mặt giấu trong bóng tối của Lão Quỷ trở nên dữ tợn.
“Ha ha ha nếu nguơi đã tốt tính như vậy, hay là làm người tốt đến cùng đi!”
Lão Quỷ tạo pháp quyết, một luồng xao động vô hình khuếch tán từ người hắn ta.
Cùng lúc đó, ở xa ngàn vạn dặm bên trong Thái Sơ Cấm địa.
Hình nhân thế mạng thay Cố Thanh Tiêu bị xiềng xích Thiên Đạo cầm tù vỡ vụn trong nháy mắt!
Xiềng xích vốn dĩ quấn quanh người hình nhân thế mạng lập tức mất đi mục tiêu, nhưng một giây sau bọn chúng cảm nhận được khí tức từ trên người Cố Thanh Phong vậy mà đã vượt qua vạn dặm hư không, như cực hạn siêu việt thời gian bỗng nhiên kéo dài mà đến.
Trong hư không lập tức xuất hiện vô số xiềng xích Thiên Đạo, như từng đầu chân long nhảy múa, lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai mà khoá chặt cả người Cố Thanh Phong lại.
Cố Thanh Phong bỗng nhiên sững sờ. Hắn sững sờ nhìn về phía mặt mũi Lão Quỷ đang nhe răng cười, hơi không thể tin được.
Vì sao cuộc đời này của ta coi như làm người tốt một lần, ngươi lại khiến cho ta thua hoàn toàn như vậy?
“Hahaha Cố Thanh Phong, vậy thì ngươi thay ta chia sẻ áp lực Thiên Đạo đi. Bây giờ ngươi đã trở nên quá cường đại, Thiên đạo muốn trói chặt ngươi thì nhất định phải vận dụng càng nhiều sức mạnh. Đó chính là cơ hội của ta!
Sự thật chứng minh Lão Quỷ nói hoàn toàn đúng. Đối với thiên đạo mà nói thì bất kể là chí nghiệt hay là thiên ma, hay là Lão Quỷ thì đều là kẻ địch.
Trong ba cái này, quả hồng mềm chính là chí nghiệt. Hiện tại chí nghiệt bị khoá lại rồi thì có đồ đần cũng biết là đi đối phó chí nghiệt trước.
Uỳnh!
Thiên đạo chi nhãn lại phóng một đường ngân quang đến, chỉ có điều mục tiêu lần này không còn là Lão Quỷ mà là Cố Thanh Phong.
Đạo lý tổn thương năm ngón không bằng bị đứt một ngón, Thiên đạo vẫn hiểu được.
Ngân quang bắn lên trên xiềng xích Thiên Đạo, trong nháy mắt những xiềng xích kia bộc phát ra vô tận ngân huy, sức mạnh phong cấm tăng vọt lên khóa chặt lấy Cố Thanh Phong.
Cùng lúc đó, một luồng sức mạnh truyền đến, xiềng xích bỗng nhiên thu hồi dắt Cố Thanh Phong xuyên qua vạn dặm hư không đi về phía chỗ sâu trong Thái Sơ cấm địa.
“Lão Quỷ! Cả họ nhà ngươi! Ngươi chờ đấy, Bổn đế nhất định sẽ quay lại!”
âm thanh thẹn quá hóa giận của Cố Thanh Phong vang vọng trong hư không.
“Chủ nhân!”
Tiểu Thi Mị kinh hô một tiếng, trong nháy mắt ra tay, mấy đường công kích mạnh đánh vào trên xiềng xích nhưng chỉ có thể làm xiềng xích rung động chứ không có cách nào đánh nát.
Chuyện này khiến Tiểu Thi Mị càng lo lắng hơn, đuổi theo Cố Thanh Phong, muốn cứu hắn.
Lão Quỷ trông mà thèm Thiên Mệnh, lập tức ra tay ngăn cản nhưng làm sao khi bản thân bị trọng thương cộng thêm Thiên đạo ở một bên công kích không ngừng, trong lúc nhất thời lại không bắt được Tiểu Thi Mị.
“Cút đi!”
Minh Nguyệt Thiên Đế nhíu chặt lông mày đứng đấy, khẽ kêu một tiếng, Thiên Huyễn Ma Đạo huyễn hóa ngàn vạn lần mà ra.
Trình độ công kích này đối với Lão Quỷ lúc bình thường mà nói thì không tính là gì, nhưng lúc này bản thân hắn ta đang bị trọng thương, dưới tình trạng hai mặt giáp địch thì đúng là muốn mạng.
Lão Quỷ bị đánh bay ra ngoài, rất nhanh đã để Thiên Đạo bắt lấy, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn Tiểu Thi Mị đi cứu Cố Thanh Phong.
Cũng may lúc này thiên đạo còn phân ra một phần lực lượng để đi ngă cản Cố Thanh Phong, bằng không hắn ta nhất định sẽ bỏ mình tại chỗ.
Rầm rầm rầm!
Thiên Đạo Chi Nhãn không ngừng tản ra ngân huy đánh vào người Lão Quỷ.
Có điều lần này Lão Quỷ không né tránh mà lựa chọn chống lại. Mặc dù thân hình chật vật nhưng lại chống đỡ áp lực của Thiên Đạo.
Đột nhiên, trong mắt Lão Quỷ lóa ra vẻ ngoan lệ.
“Lần này không thành công thì thành nhân, liều mạng vậy! Nếu như thất bại, ta muốn xem ngàn vạn thọ nguyên này dùng làm gì!”
Chương 738 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]