Cái quan tài bạc đã vỡ vụn kia trong phút chốc giống như bị hòa tan, biến thành một vũng nước bạc, nó lập tức ngưng tụ thành xiềng xích, có ý đồ muốn trấn áp Cố Thanh Phong. Cố Thanh Phong nhếch miệng lên cười để lộ hàm răng trắng bốc, dưới sự chiếu rọi của ánh trăng máu, cả người hắn như tà ma bò ra từ địa ngục.
“Thôn Thiên!”
Hắn bỗng nhiên há miệng, dưới sự chống đỡ của pháp lực hàng tỉ năm, sức mạnh mà thần thông Thôn Thiên phát ra còn mạnh hơn cả Lão Quỷ gấp mấy lần.
Một luồng hấp lực kinh khủng sinh ra trong miệng hắn. vào giờ phút này, miệng hắn như hóa thành một lỗ đen kinh khủng, vô tình thôn phệ hết tất cả mọi thứ bốn phía.
Sợi xích Thiên Đạo màu bạc giờ đây giống như sợi mì, bị Cố Thanh Phong hút trượt vào trong bụng.
Thiên Ma Tâm nhìn thấy như vậy thì lập tức cười lạnh: “Dùng thân thể người phàm mà nuốt Thiên Đạo? Ngươi thế này là tự đi tìm chết! Thiên Đạo! Phá!”
Thiên Ma Tâm thôi thúc Thiên Đạo trong cơ thể Cố Thanh Phong, muốn làm cho hắn nổ tan xác mà chết.
Nhưng mà lại có chuyện quỷ dị xảy ra, sau khi tiến vào trong bụng Cố Thanh Phong, Thiên Đạo giống như đá chìm đáy biển, cuối cùng chẳng còn lại chút âm thanh nào.
Cùng lúc đó, trên người Cố Thanh Phong truyền ra một sự rung động khủng bố, khí thế xông lên tận trời, khuấy động thương khung.
Toàn bộ Tâm Ma vực đều dậy sóng, ánh sáng kinh thiên phát ra từ trên người hắn, hàng ngàn hàng vạn phù văn đại đạo lượn lờ, trăm ngày quy tắc tràn ngập, giống hệt như là đại thiên thế giới đang trên người hắn.
“Đây chính là cảm giác thôn phệ Thiên Đạo? Đúng là kỳ diệu! Khặc khặc khặc…”
Cố Thanh Phong ngửa mặt lên trời không ngừng cười to, sức mạnh trong cơ thể tăng vọt đến một cấp độ khủng khiếp.
Đồng thời bởi vì bây giờ hắn đã thay thế Thiên Đạo của Thương Minh giới, toàn bộ Thương Minh giới đã hoàn toàn dung hợp vào thế giới trong bàn tay, tất cả đều biến thành lãnh địa của riêng hắn.
Nói một cách khác, bây giờ hắn chính là chủ nhân của Thương Minh giới!
“Điều này… Điều này sao có thể! Sao ngươi có thể thôn phệ Thiên Đạo nhanh như vậy được? Không… Không đúng, phải là vì sao ngươi có thể an toàn trước sức mạnh của Thiên Đạo!”
Trên khuôn mặt của Thiên Ma Tâm tràn ngập vẻ không thể tin nổi, trong lòng hoảng sợ đến cực điểm.
“Sức mạnh Thiên Đạo không phải là nhược điểm của ngươi sao? Vì sao ngươi có thể chống cự lại nó, chẳng lẽ…”
Trong lòng Thiên Ma Tâm bỗng nhiên vụt qua một suy đoán khủng khiếp.
“Chẳng lẽ cảnh tượng ngươi bị Thiên Đạo trấn áp trước kia đều chỉ là giả, là ngươi cố ý diễn cho bản tôn xem?”
“Khặc khặc khặc… Đừng suy nghĩ lung tung, nhược điểm của bản đế không phải đã bị ngươi diệt luôn rồi sao? Thiên Ma Tâm thân ái của ta…”
Cố Thanh Phong tùy ý cười to, còn cười lớn tiếng hơn khi ở Thương Minh giới, đúng là không kiêng nể gì cả, chẳng có chút nào là để ý.
Trái lại là Thiên Ma Tâm, hắn đúng là không cười được nữa.
Cố Thanh Phong cười nhe hàm răng ra, bước từng bước một tiến về phía Thiên Ma Tâm.
“Phần thưởng cho việc ngươi đã mang bản đế về nhà đó là, hòa làm một thể với bản đế đi! Chỉ cần ăn ngươi, chúng ta sẽ có thể vĩnh viễn bầu bạn, không chia lìa nữa, đây mới là kết cục của người nhà mà! Khặc khặc khặc…”
“Ngươi ngươi ngươi… Không được qua đây!”
Thiên Ma Tâm bị dọa đến chạy cuống quýt, nhưng khi chạy đến biên giới của Tâm Ma vực, hắn lại trợn tròn mắt.
Cấm chế hắn đặt ra hết tầng này đến tầng khác đã chặn hắn lại.
Đây đều là những thứ mà trước đó do sợ Cố Thanh Phong chạy trốn nên hắn đã dựng nên, bây giờ lại trở thành công cụ cản trở mình.
Tuy nói cấm chế đều là do hắn tạo ra cho nên có thể dễ dàng phá giải nhưng mà dù có dễ phá thì cũng cần phải có thời gian.
Giống như ngươi khóa lên cánh cửa một trăm cái khóa, đúng là ngươi có chìa khóa hết đó nhưng cho hỏi, nếu như có một con zombie ở cách sau ngươi một trăm mét, ngươi sẽ đợi được đến khi ngươi mở hết một trăm cái khóa rồi chạy trốn sao?
Đáp án rõ ràng rồi.
Lúc này Thiên Ma Tâm hận không thể tát vào mồm mình hai cái, tại sao lại làm ra chuyện cắt đứt đường lui của mình thế này.
Hắn run rẩy, ngón tay bóp pháp quyết phá giải cấm chế, thỉnh thoảng lại còn quay đầu nhìn xem ma đầu kia có đuổi theo không.
Hắn sợ, sợ quá trời luôn, vốn hắn dựa vào sức mạnh Thiên Đạo nên mới dám đắc ý, ai ngờ Thiên Đạo lại bị ăn mất tiêu rồi.
Cảnh tượng Thiên Ma Thọ và Thiên Ma Thệ bị ăn trước đó vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt, ai người đâu giờ vậy mà đến phiên mình rồi.
Người chính là vậy đó, khi nạn lớn chưa ập xuống đầu thì đâu có biết sự khủng khiếp giữa sự sống và cái chết to bự đến mức nào.
Nhất là khi đối mặt với tên ma đầu ăn thịt người.
“Đáng chết!” Bởi vì nhớ lại cảnh tượng đồng bọn bị chết thảm, Thiên Ma Tâm càng thêm bối rối, không cẩn thận bóp sai một pháp quyết, lại phải làm lại một lần nữa.
Cảnh tượng này y hệt như trong phim, khi một cô gái bị người ta đuổi giết, phía trước có cảnh cửa chặn lại, cô gái lấy chìa khóa ra run rẩy mở cửa, nhưng cắm hoài chẳng thấy vào lỗ ổ khóa, sau đó chìa khóa còn giống như nhất định phải rớt xuống đất một lần vậy.
Thiên Ma Tâm vội vàng niệm pháp quyết một lần nữa, theo bản năng còn quay đầu lại trong chừng xem Cố Thanh Phong có đuổi theo không theo bản năng.
Kết quả vừa quay đầu lại!
Khuôn mặt trắng nõn dữ tợn của người đó đã gần ngay trong gang tấc.
Hai người mặt đối mặt nhau.
Động tác kết pháp quyết của Thiên Ma Tâm dừng lại trong phút chốc, cả người cứng đờ, hắn ngừng thở luôn, như rơi vào hầm băng.
Chương 752 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]