“Hợp đạo chính là điểm quan trọng nhất để trở nên trường sinh bất lão! Bất luận là người tu luyện bản địa hay là phi thăng giả, chỉ cần đạt đến cảnh giới chuẩn đế là có thể dung hợp đạo của bản thân với Vĩnh Hằng chân giới.” “Cuối cùng thì sức mạnh của một người cũng là có hạn, muốn dựa vào sức mạnh của bản thân để chống lại sự mài mòn của dòng chảy thời gian đúng là quá phi thực tế, cho nên chỉ có hợp đạo, gửi gắm đạo của mình cho Vĩnh Hằng chân giới, nhận được sự bảo vệ của Vĩnh Hằng chân giới thì mới có thể trường sinh, mới có thể vĩnh hằng như Vĩnh Hằng chân giới.”
“Nhưng sau khi hợp đạo rồi thì sẽ không thể nào rời khỏi Vĩnh Hằng chân giới được nữa, nếu không sẽ bị nguy hiểm là bị tụt cảnh giới.”
“Đây cũng là nguyên nhân vì sao mà Thiên Ma chúng ta không tùy tiện dùng chân thân hạ giới bởi vì một khi hạ giới trong một thời gian dài, sẽ rớt khỏi cảnh giới hợp đạo.”
Cố Thanh Phong nhíu nhíu mày, cảnh tượng thành tiên này khác với thứ trong tưởng tượng của hắn, thế mà còn phải hợp đạo?
Nói cho dễ nghe thì gọi là hợp đạo nhưng thật ra chính là ăn nhờ ở đậu, nếu như ví sự mài mòn của dòng chảy thời gian như mưa to gió lớn thì Vĩnh Hằng chân giới kia chính là một căn phòng che mưa tránh gió, hợp đạo chính là tấm thẻ chứng tỏ bạn được ở lại, nhận được sự che chở.
Điều này cũng khiến cho hắn hiểu được vì sao Thiên Ma, sự tồn tại sánh ngang với thiên nhân lại không mạnh mẽ như trong tưởng tượng, mẹ nó Chuẩn đế là đã có thể hợp đạo thành tiên rồi, thứ này có thể mạnh đến đâu được?
Chẳng qua điều này cũng không thể chứng tỏ rằng Vĩnh Hằng chân giới không có cường giả, bởi vì chỉ cần có thời gian là sẽ có vô vàng những khả năng, có thể trường sinh bất lão, sức mạnh đó đâu phải là tùy tiện mà có được? Coi như một trăm triệu năm mới tăng lên một tẹo nhưng trước mắt là thời gian vô hạn, đến heo cũng có thể lên cây. Suy cho cùng, Thiên Ma yếu đến vậy đều là do bản thân nó có vấn đề, hoặc là có liên quan đến chuyện méo mó.
“Vậy thế nào là méo mó?”
“Hợp đạo cũng không phải là trăm phần trăm đều sẽ thành công, mặc dù Chuẩn đế là hợp đạo được rồi nhưng chỉ cần là người có chút thiên phú thì cơ bản đều sẽ tu luyện được đến cảnh giới Chuẩn đế, cũng chính là Cực Đạo giả rồi mới có thể tiến hành hợp đạo, thế này thì xác xuất thành công tương đối lớn.”
“Chẳng qua bất luận là Chuẩn đế hay là Thiên đế thì đều có nguy cơ hợp đạo thất bại, chẳng qua một bên thì lớn hơn một chút, một bên thì nhỏ hơn một chút.”
“Mà hậu quả của hợp đạo thất bại thường có hai loại, một loại là đạo mất người vong, một loại khác chính là méo mó.”
“Người méo mó chính là Thiên Ma!”
Cố Thanh Phong nhìn hình dáng kỳ quái của Thiên Ma Tâm một chút, âm thầm nghĩ, khó trách ngoại hình lại xấu như vậy, thì ra là bị méo mó.
“Thiên Ma thân là người bị méo mó, mặc dù có thể hợp đạo với Vĩnh Hằng chân giới giống như tiên nhân, bất tử bất diệt nhưng vĩnh viễn không thể nào tấn thăng lên cảnh giới kế tiếp, chỉ có thể tích lũy pháp lực một cách bị động bởi vì Thiên Ma không được Vĩnh Hằng chân giới thừa nhận.”
Cố Thanh Phong nghe rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cái này cũng giống với lén lút vậy, mặc dù đều đi vào căn phòng Vĩnh Hằng chân giới này để tránh mưa nhưng mà hợp đạo thành công tương đương với có thẻ còn Thiên Ma thì không có.
Người có thân phận hợp pháp tất nhiên có thể muốn làm gì thì làm còn người nhập cư trái phép thì chỉ có thể nhặt ve chai hoặc làm việc vặt.
Nghĩ đến đây, Thiên Ma thật là đáng thương. Vốn cho rằng mình ở hạ giới đã mạnh dữ dằn rồi nhưng ai mà ngờ khi lên thượng giới lại trở thành khách lén qua sông.
Chẳng qua nghĩ kỹ lại một chút thì cũng đúng, Vĩnh Hằng chân giới là vị diện tối cao, loại người gì mà không có, người thật sự có sức mạnh vô địch ai mà nhớ thương dưa vẹo táo nứt ở hạ giới chứ?
“Haiz, không ngờ người nhà của bản đế ở Vĩnh Hằng chân giới này lại đáng thương đến vậy, chẳng qua may mà bản đế đã đến rồi, yên tâm đi, sau này bản đế sẽ kết thúc sự đau khổ của các ngươi.” Cố Thanh Phong vỗ vỗ bả vai Thiên Ma Tâm nói vậy.
Trong lòng Thiên Ma Tâm đột nhiên nỗi lên sự hoảng hốt trước nay chưa từng có, sao hắn nghe lại có cảm giác lời này có ý nghĩa khác vậy, kết thúc sự đau khổ của bọn ta?
“Đa tạ chủ nhân quan tâm!” Thiên Ma Tâm giả vờ làm ra dáng vẻ cảm động đến rớt nước mắt.
“Không cần đa lễ, đây là điều mà bản đế phải làm.”
“Đúng rồi, muốn đi Vĩnh Hằng chân giới thì phải đi đến nơi nào của Thiên Ma giới?”
“Điều này… Lão nô cũng không rõ lắm, Vĩnh Hằng chân giới vô cùng lớn, không thể nói rõ được phương hướng cụ thể, hơn nữa Thiên Ma lại không thể rời khỏi Thiên Ma giới được, cho dù có miễn cưỡng đi ra ngoài thì cũng không thể đi đâu xa được, cho nên lão nô cũng không biết…”
Thiên Ma Tâm nói với vẻ thận trọng, thỉnh thoảng còn len lén nhìn sắc mặt của Cố Thanh Phong.
Thấy vẻ mặt bất mãn của Cố Thanh Phong, hắn hoảng hốt vội vàng nói: “Chẳng qua lão nô có biết ở bên ngoài Thiên Ma giới không xa có vài nơi là tiên triều tiên tông, người ở đó chắc chắn biết rõ!”
Bốp!
Lại một cái tát nữa làm cho Thiên Ma Tâm bị quất đến mắt nổi đom đóm.
“Phế vật! Chẳng lẽ chuyện hỏi đường này cũng cần đến tự bản đế chạy đi xa như vậy sao?” Cố Thanh Phong đáp lại với vẻ cực kỳ tức giận.
Chương 756 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]