“Biết nói thì nói nhiều một chút.” Cố Thanh Phong bình thản nói. Vì thế Thiên Ma Tâm vội vàng đọc to một bài văn ngắn một vạn chữ ca tụng Cố Thanh Phong.
“Được rồi, bổn đế trước giờ thực dụng, không thích người a dua nịnh hót, lần sau không được làm vậy, hừ!”
“Chủ nhân, lão nô đây không phải là a dua nịnh nọt, thật sự là lòng kính ngưỡng đối với người như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt, không nhanh không chậm, lão nô nói từng câu từng chữ phát ra từ tận đáy lòng, từng chữ thật lòng.” Thiên Ma Tâm càng nói càng kích động, cứ như cuồng tín đồ bái lạy thần minh.
Cố Thanh Phong bất mãn trừng mắt nhìn Thiên Ma Tâm một cái: “Ngươi tém tém lại. ”
“Chủ nhân! Ta ngưỡng mộ người, điều này được sinh ra trong linh hồn, từ tâm can, phát ra miệng lưỡi, không thể ngăn chặn! ”
“Ai, thôi, nể tình ngươi chân thành, lần này coi như xong.” Cố Thanh Phong thở dài nói.
“Đa tạ chủ nhân khoan dung!”
“Đúng rồi chủ nhân, sau chuyện này, không bằng quay về, lão nô phái người ra bên ngoài bắt hai tiểu nương tử Tiên Tông về vui vẻ?” Thiên Ma Tâm nịnh nọt nói.
“Ừm, ngươi có tâm rồi, ta nói bản đế quả thật còn chưa nếm qua tư vị tiên tử ra làm sao, khúc khuỷu trong đó có gì khác nữ tử phàm tục.
Có điều, trước đó, bổn đế còn có một chuyện quan trọng khác. ”
“Dám hỏi chủ nhân là chuyện quan trọng như thế nào, lão nô có thể thay chủ nhân phân ưu không?”
Cố Thanh Phong cười như không cười nhìn Thiên Ma Tâm: “Phân ưu thì không cần, nhưng bản đế ngược lại có một vấn đề muốn hỏi ngươi. ”
Thiên Ma Tâm nhìn thấy Cố Thanh Phong tươi cười như vậy, trong lòng chợt đánh thót một chút.
Căng da đầu nói: “Dám hỏi chủ nhân, muốn hỏi chuyện gì? Lão nô nhất định biết gì nói đó. ”
Lúc này, chỉ nghe Cố Thanh Phong gằn từng chữ nói: “Vị tồn tại khủng bố mà ngươi nói, có phải gọi là… Tinh! Cực! Tiên! Vương! ”
Bốn chữ Tinh Cực tiên vương vừa thốt ra, Thiên Ma Tâm trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, ngã ngửa xuống đất.
“Không…. Không, không… Chủ nhân đừng nhắc đến cái tên đó! Đừng bao giờ nhắc đến nó!” Thiên Ma Tâm run rẩy nói.
Cố Thanh Phong vừa nhìn phản ứng của hắn, nhất thời liền biết đáp án.
Tồn tại khủng bố không thể nhắc tới kia được gọi là Tinh Cực Tiên Vương!
Khà khà khà… Đã đến lúc thi triển thuật triệu hồi người nhà rồi!
“Tinh Cực tiên vương!” Cố Thanh Phong đột nhiên hô lên.
Thiên Ma Tâm nghe được bốn chữ này, thân thể vốn đã ngã xuống đất lại thoáng cái chạy ra xa trăm trượng, nếu không phải Cố Thanh Phong dùng ánh mắt ngăn hắn lại, hắn đã sớm chạy không thấy bóng dáng.
Cố Thanh Phong ngẩng đầu nhìn bầu trời không hề biến hóa, nhíu nhíu mày.
Cái gì mà thiên địa sắc biến, trời giáng dị hỏa? Đâu rồi? Tại sao không có phản ứng? Chẳng lẽ nhất định không mắng hắn thì không được?
Ai, bản đế là người văn minh, nhất định phải ép ta chửi đổng.
Cố Thanh Phong hít sâu một hơi, khí dồn đan điền, lập tức lớn tiếng mắng: ” Mụ nội Tinh Cực tiên vương, tổ tông tám đời nhà ngươi! ”
Tê dại rồi.
Thiên Ma Tâm cả người đều tê dại.
Trong lòng u ám, xong rồi, hắn biết ma sinh của mình hoàn toàn toang rồi.
Không biết bây giờ tự sát còn kịp không? Tinh cực tiên vương cũng không thể nào hồi sinh mình, sau đó lại tra tấn đúng không?
Nhưng mà, ngay khi Thiên Ma Tâm tuyệt vọng, Cố Thanh Phong tràn đầy chờ mong, thời gian từng giây từng phút trôi qua, kết quả chẳng có gì xảy ra.
Cố Thanh Phong trong nháy mắt nổi giận, lắc mình xuất hiện bên cạnh Thiên Ma Tâm, lật ngược hắn lại rồi nhắc lên, giận dữ nói: “Mẹ nó không phải ngươi nói Thiên Ma Phệ chỉ vì mắng tên ngốc Tinh cực tiên vương kia một câu, sau đó liên bị thiêu đốt trăm triệu vạn năm sao?
Sao bản đế mắng lại không có việc gì?”
Thiên Ma Tâm cũng có chút bối rối, không đúng, tồn tại như vậy có được quyền năng, uy lực khó có thể tưởng tượng được, phàm là người gọi tên thật của hắn, nhất định sẽ có cảm ứng, càng đừng nói đến mắng hắn.
“Chủ nhân, vị tồn tại kia không xuất hiện không phải là chuyện tốt sao? Hắn ta có thể ngủ thiếp đi không nghe thấy, người đừng mắng nữa. ”
Bộp!
Một bạt tay xáng thẳng vào trên mặt Tâm Thiên Ma.
“Câm miệng lại! Bổn đế là thiên ma chi chủ, cả Thiên Ma Giới tỷ vạn sinh linh đều là con dân của bản đế, bản đế luôn luôn yêu dân như con, nhưng tên Tinh Cực tiên vương kia lại dám to gan tra tấn Thiên Ma Phệ trăm triệu vạn năm.
Đây là đánh vào mặt bổn đế!
Mắng hắn hai câu thì sao? Nếu hắn dám hiện thân, ngươi có tin bổn đế đánh hắn như đánh ngươi hay không? ”
Điên rồi! Thật điên rồ!
Thiên Ma Tâm hai mắt vô thần, vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, nói thật, hiện tại hắn rất hối hận, sớm biết lúc trước còn không bằng đoàn tụ với Thiên Ma Thọ, Thiên Ma Thệ cho rồi, trên đường Hoàng Tuyền còn có thể làm bạn, không đến mức cô đơn, nhận chủ làm gì?
“Tin, ta tin chủ nhân, ngài đừng đánh.” Thiên Ma Tâm cầu xin tha thứ nói.
-“Vậy ngươi nói xem, vì sao Tinh Cực Tiên Vương không hiện thân?
“Có khi nào là bởi vì chủ nhân mắng không đủ ghê gớm không?” Thiên Ma Tâm thật cẩn thận nói: “Lão nô đề nghị. Chỉ là đề nghị, nếu ngài lấy ra công lực một phần mười, không, một phần trăm năm đó mắng ta, lão nô tin chắc Tinh Cực tiên vương cho dù chết, khẳng định cũng sẽ xốc quan tài nhảy ra. ”
Hai mắt Cố Thanh Phong sáng lên: “Nói có lý! ”
Hắn buông Thiên Ma Tâm ra, hít sâu một hơi, tiếp tục hướng về phía Thiên Phá Miệng mắng to: “Tinh Cực tiên vương ngươi #@a* (tắt âm)....”
Chương 764 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]